Một Người Nhớ Một Người
10,11: Ừ, em nghĩ kỹ rồi!
10.
"Có thể thả tôi xuống trước được không?"
Sau khi xử lý xong Hứa Triết Chu, người nào đó ngồi trên ghế nhắc nhở.
Tôi im lặng bước đến trước mặt anh. Bàn tay buông thõng bên người dần siết chặt.
Giang Hạc Miên, bị bịt mắt, ngẩng đầu đầy nghi hoặc: “Ôn Mãn? Cô vẫn còn ở đây chứ?"
Tôi cúi người, nhẹ nhàng ôm anh. Đầu tôi vùi vào cổ anh, khịt khịt mũi: “Anh làm tôi sợ c.h.ế.t đi được, anh có biết không..."
Cơ thể Giang Hạc Miên cứng như thép, không dám động đậy.
“Là lỗi của tôi, xin lỗi vì đã khiến cô lo lắng." Một lúc sau anh mới khẽ cất lời.
Hứa Triết Chu đã bị bắt giam. Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Sau một cuộc thẩm vấn, anh ta chỉ khai ra một vài đồng phạm nhỏ lẻ, hoàn toàn không quan trọng. Kẻ thực sự đứng sau tất cả vẫn chưa lộ diện. Hứa Triết Chu thì lại quyết tâm không tiết lộ danh tính của kẻ đó.
Hôm sau Giang Hạc Miên gọi điện cho tôi, mời tôi đến công ty Vị Nhuận để xem một vở kịch hay. Tôi và các đồng nghiệp ở đồn cảnh sát ngồi trong một căn phòng nhỏ của phòng họp. Qua tấm kính một chiều trên tường, toàn bộ khung cảnh bên ngoài được nhìn thấy rõ ràng.
Từ loa âm tường, giọng nói lạnh lùng của Giang Hạc Miên vang lên:
"Hôm qua hành tung của tôi bị lộ. Những người biết được chỉ có các vị đang ngồi đây."
Phía dưới, những người có mặt đều cúi gằm mặt, sợ hãi đến mức sắc mặt trắng bệch. Một vài người bắt đầu lên tiếng tự minh oan cho mình khiến không khí trong phòng họp trở nên ồn ào.
Giang Hạc Miên không kiên nhẫn, xoa xoa tai. Ngón tay cong lại, anh gõ nhẹ lên mặt bàn vài tiếng. Đám người kia lập tức câm như hến.
"Gián điệp bán thông tin công ty chúng ta chính là Hứa Triết Chu. Các vị có ý kiến gì không?" Ánh mắt Giang Hạc Miên lia đến cuối bàn: “Giám đốc Trương, ông có suy nghĩ gì?"
Giám đốc Trương vừa bị điểm tên lập tức thẳng lưng ngồi ngay ngắn. Ông ta mồ hôi tuôn như tắm, lắp bắp nói: “Tổng Giám đốc Giang, thật không ngờ Giám đốc Hứa lại là người như vậy! Ngài nhất định phải tin tôi! Tôi... tôi tuy không có đóng góp gì lớn cho tập đoàn, nhưng tôi chưa từng phạm bất kỳ sai lầm nào! Ngài tuyệt đối đừng hiểu lầm tôi!"
Giang Hạc Miên mỉm cười nhẹ, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ông ta, khiến ông ta cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
"Ông đúng là không nổi bật trong tập đoàn. Nếu lần trước ở tiệc rượu ông không lên tiếng bênh vực Hứa Triết Chu, tôi còn chẳng nhớ nổi ông là ai."
Những lời này thật sự quá thẳng thắn. Bị sỉ nhục trước mặt mọi người, giám đốc Trương chỉ có thể cười gượng, liên tục tỏ lòng trung thành với Giang Hạc Miên.
"Nhưng mà..." Giang Hạc Miên nhếch môi: “Trước đây tôi cố tình tung tin rằng đội ngũ của tôi đã nghiên cứu ra một con chip mới. Các tài liệu liên quan đến con chip này đều thuộc diện tuyệt mật. Vậy ông có thể giải thích tại sao trong máy tính của ông lại có những tài liệu đó không?"
Câu nói như một cú đập mạnh vào đầu, khiến giám đốc Trương cứng họng không thốt nên lời.
"Tôi... tôi... Tổng Giám đốc Giang, nghe tôi giải thích..."
"Trừ khi ông và Hứa Triết Chu là một phe, hoặc nói cách khác, ông chính là người chống lưng thật sự cho Hứa Triết Chu. Tôi nói đúng chứ?" Ánh mắt Giang Hạc Miên nhìn thẳng vào máy quay.
Chúng tôi hiểu ý, lập tức ra tay bắt giữ ông ta.
Khi bị dẫn đi, giám đốc Trương vẫn còn vùng vẫy la hét: “Tôi chỉ muốn thành công, tôi sai ở đâu chứ! Các người không coi trọng tôi, nhưng có người khác coi trọng tôi! Giang Hạc Miên, anh nhất định sẽ không có kết cục tốt đâu!"
11.
Sở cảnh sát.
Phía sau tấm kính, Hứa Triết Chu nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt mệt mỏi tràn đầy thất vọng và bi thương.
Hắn đã khai nhận hết.
Thi thể của cô gái bị phanh thây tàn nhẫn chính là một trong những nạn nhân của lô "hàng hóa" cuối cùng khi bị chuyển giao. Trong quá trình Hứa Triết Chu lái xe truy đuổi, cô gái ấy đã trượt chân ngã chết. Từ đó dẫn đến chuỗi sự việc sau này.