Ta quanh năm chinh chiến, một năm chẳng mấy về nội trạch.
Có ngang hoa viên, một tiểu nha đầu ba bốn tuổi bỗng lao , nhào thẳng lòng .
Khi mới , nàng vì va chạm Dương phu nhân nên nhốt trong củi phòng, ba ngày ăn.
Nàng nhân lúc canh giữ sơ hở, trèo cửa sổ trốn .
Chạy một mạch tiền viện, đúng lúc chạm nghi trượng hồi phủ.
Có thật là trùng hợp ?
Ta .
Đó chỉ là mưu nhỏ của một đứa trẻ sống sót, cũng thể thông cảm.
Ta sinh lòng trắc ẩn, mang nàng theo bên .
Giống như Lang Tri, học binh pháp, luyện võ nghệ.
Thậm chí nàng còn hơn .
Phi ngựa tung hoành, tập kích ngàn dặm, c.h.é.m đầu địch vó ngựa.
Cũng là duy nhất chiến trường cần che chở, trái còn lo cho an nguy của .
Nàng nắm tay , giọng dịu dàng mà dẫn dắt:
“Nếu A nương, nữ nhi c.h.ế.t đói từ lâu.”
“A nương đừng sợ, Trạm Diên luôn ở đây.”
Ánh nến phản chiếu tham vọng rực cháy trong mắt nàng.
Ta trầm mặc một lát:
“Tề Mông là tâm phúc của Nguyên Thiếu Khanh, mà dễ dàng Nguyên Lang Tri thu phục. Còn thế lực Quan Lũng và đám t.ử sĩ do họ âm thầm nuôi dưỡng.”
“Số bạc đó, thể do một Nhậm Bá Thần giữ chức Tuần diêm đạo – xoay sở nổi.”
“Ta nghi Nguyên Lang Tri lén khai thác mỏ vàng. Nếu tìm nơi , dù g.i.ế.c , kẻ vẫn ẩn trong bóng tối, vẫn là họa.”
Trạm Diên lập tức hiểu:
“Vậy hôm nay A nương cố ý truy đuổi?”
“Ừ.”
Nàng nghi ngờ, chỉnh tề quỳ xuống:
“Việc xin A nương giao cho nữ nhi. Nữ nhi nhất định tìm nơi ẩn náu của nghịch tặc.”
“Rất .”
Ta cúi đỡ nàng dậy.
“Việc thành, đợi đăng cơ, con chính là Hoàng thái nữ.”
“Đi . A nương chờ tin của con.”
Nến trong linh đường dần tắt.
Ta tại chỗ, bóng lưng nàng khuất xa, thu tia ôn tình cuối cùng.
Nguyên Thiếu Khanh và Dương phu nhân đẩy Nguyên Lang Tri tới bên .
Muốn chắn đạn , tấm khiên sống.
Ta vui vẻ mượn phận , đường đường chính chính cùng tướng sĩ nâng chén, sa bàn bày trận mà chỉ điểm thế cục.
Binh mã còn của Lương gia danh nghĩa thuộc về Nguyên Thiếu Khanh.
suy cho cùng, đó vẫn là đồ của Lương gia .
Không xử kẻ phía , thì bắt đầu từ kẻ phía .
Tòng quân, bách phu trưởng, thiên phu trưởng, đến văn thư quản lương, tiểu chăn ngựa.
Họ đều vợ con, nhược điểm, cũng tham vọng.
Ta âm thầm gặp riêng từng , từng bước lôi kéo họ về trướng .
Kẻ lôi kéo , thì chiến trường tìm cơ hội cho vĩnh viễn câm miệng.
Trên đời ai sạch sẽ.
Tất cả đều đang lợi dụng lẫn .
Nguyên Thiếu Khanh lợi dụng đ.á.n.h trận.
Dương phu nhân lợi dụng chắn đạn.
Lang Tri lợi dụng mở đường.
Ta cũng thể ngược , lợi dụng tất cả bọn họ.
Chỉ Trạm Diên là khác.
Nàng quá giống .
Ẩn nhẫn, lặng lẽ giấu lưỡi d.a.o.
Chỉ điều… cái vị trí quá mê hoặc.
Mê hoặc đến mức đủ khiến bất kỳ ai quên ân tình và giáo dưỡng, trở thành con mọt quan lộc chỉ leo lên.
Con đường do g.i.ế.c .
Nàng chỉ là bước theo dấu chân , nhanh hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-kiem-tran-son-ha/chuong-6.html.]
Tất cả , đều cho một cơ hội.
Nguyên Thiếu Khanh .
Tề Mông .
Lang Tri .
Nàng nuôi từ bé, cũng xem như là con gái .
Cũng nên một cơ hội.
…
Nguyên Thiếu Khanh c.h.ế.t đại điển đăng cơ.
Mọi chuyện xảy quá gấp. Lăng mộ của còn kịp khởi công, mới chỉ bản vẽ. Thi hài đế vương lẽ đặt linh cữu theo nghi thức trọng đại, nay cũng thể đủ lễ.
trời nóng bức, đành tạm an trí trong hầm băng phía bắc thành.
Ngoài mấy lão hủ nho của Lễ bộ lẩm bẩm vài câu, còn ai ý kiến.
Thế gia Hàm Dương bận đối đầu với Quan Lũng.
Tàn dư Quan Lũng lo tự bảo .
Ai còn tâm trí quản thể diện của một c.h.ế.t?
Đêm đó, y phục, chỉ mang theo hai vệ, lặng lẽ rời hành cung.
Xe ngựa vòng trong thành mấy lượt, xác nhận ai theo dõi, mới đến một dịch trạm hẻo lánh.
Hậu viện, ánh nến mờ vàng.
Đẩy cửa, nữ t.ử bên trong vài phần giống Dương phu nhân.
trẻ hơn, trầm tĩnh hơn.
Chính là Dương Vân – thứ của Dương phu nhân, thê t.ử của Nhậm Bá Thần.
Nàng lạnh:
“Phu nhân gan lớn thật. G.i.ế.c phu quân còn dám hẹn gặp?”
Ta tháo mũ trùm, xuống đối diện với nàng.
“Có gì mà dám?”
“Nhậm Bá Thần c.h.ế.t đao của An Định hầu, cả triều đều thấy.”
“Muốn trách thì trách phụ ngươi giữ nổi .”
“Mấy trăm vạn lượng tham ô , đến một xu cũng cầm. Sao tính mạng lên đầu ?”
Nàng câm lặng.
Vì đúng.
Ta rót , chậm rãi :
“Nhậm Bá Thần xuất môn phiệt Giang Nam, là đích t.ử, tính toán sơ sài.”
“Một như , thể sổ sách Giang Nam kín kẽ sơ hở ?”
Ta nàng:
“Chẳng lẽ phía ngươi bày mưu?”
Nàng cảnh giác:
“Rốt cuộc ngươi gì? Muốn nhận tội thì cứ trói .”
“Đừng căng thẳng.”
Ta hạ giọng:
“Ta đến hỏi tội. Nhậm Bá Thần c.h.ế.t, tài năng của ngươi giữ cũng phí. Chi bằng hợp tác với .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nàng :
“Ngươi gì?”
“Giữ sổ sách, quản tiền bạc, giúp thanh toán đống nợ rối ren của Quan Lũng.”
“Thanh toán xong thì ?”
“Đương nhiên kẻ nên thưởng thì thưởng, kẻ nên thanh toán thì thanh toán.”
Nàng khẩy:
“Đừng quên, cũng là Quan Lũng.”
Ta nhướng mày:
“Thì ?”
“Không giúp , mang theo con gái ngươi, còn nơi nào dung ?”
“Người thật sự năng lực, nên nam nhân đè đầu.”
“Bị đè đủ , lên như , chuyện giữa đám nam nhân.”
“Ngày phong hầu bái tướng, năng lực ngươi khắc sử sách, còn đủ hấp dẫn ?”
Ta đưa tay về phía nàng:
“Vậy, ngươi nguyện giúp một tay ?”