Chương 8
Lần , nhận lấy, Duệ vương vẫn rời :
“Nhị ca còn việc gì khác ?”
Duệ vương sâu mắt , cho lui hết cung nữ và thái giám đóng cửa điện:
“Việc hôm nay Thái t.ử , chỉ khiến lạnh lòng… mà nhị ca cũng thấy ủy khuất .”
Hắn đang tỏ ý kết minh.
Ta mỉm :
“Nhị ca gì, cứ thẳng.”
Duệ vương mím môi:
“Muội từng nghĩ , hôm nay đối đãi như , nếu đăng cơ, sẽ đối xử với ?”
Ta vẫn giữ nụ , đáp.
“Hoặc từng nghĩ thực …”
Hắn nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm:
“Người thể đăng cơ, chỉ .”
Thái t.ử là do một quý phi sủng ái sinh , là trưởng t.ử, dẫu cho văn võ đều tầm thường nhưng vẫn lập Thái t.ử.
Còn Duệ vương tuy là c.o.n c.ung nữ, nhưng từ nhỏ thông tuệ, tài năng đều Thái t.ử.
Ở vị trí , tiến lên là điều thể.
Duệ vương sinh lòng tranh trữ.
Ta lấy một quả táo chua đưa miệng:
“Ý nhị ca, hiểu cả.”
“Nếu nguyện tay giúp, ắt sẽ là Trưởng công chúa.”
Hắn thẳng mắt , đưa hứa hẹn.
“Trưởng công chúa quan trọng.”
Ta chống cằm, tủm tỉm hỏi:
“Quan trọng là… nhị ca thể khiến tin rằng bản lĩnh lên vị trí ?”
“Lỡ đặt nhầm cửa, há chẳng vạn kiếp bất phục?”
Duệ vương hạ giọng, một tay đặt lên vai :
“Muội quả là tâm tư nặng. Nói nhị ca gì?”
“Hai việc.”
Ta chậm rãi :
“Một ép Vân gia Tam gia hòa ly cùng thê t.ử, c.h.é.m đầu ông , mang tới cho .”
Duệ vương phì :
“Muội dường như… ghét Vân gia nhỉ.”
“Hai g.i.ế.c Vân gia Đại gia, để thây, đặt ở trong phòng.”
“Nhị ca nếu , sẽ tùy nhị ca sai khiến.”
Duệ vương rời .
Tiêu Sương Giáng từ bình phong bước , ghét bỏ dùng khăn lau vai .
Hắn lên nhuyễn tháp, kéo lòng, ghé sát vai ngửi ngửi , dường như cực kỳ bất mãn.
“Chỗ bẩn .”
Rồi bỗng cúi đầu, c.ắ.n mạnh vai … đau đến mức hít khí lạnh, giơ tay đ.ấ.m n.g.ự.c .
Tiêu Sương Giáng một tay giữ cổ tay , cằm tựa lên vai :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/moc-ngau-hi/chuong-8.html.]
“Nơi lưu mùi của .”
…
Duệ vương việc sạch sẽ gọn gàng.
Không bao lâu, Tam thúc kết giao một kỹ nữ thanh lâu, mê đến cực điểm.
Không rõ ả mê hoặc ông thế nào, mà khiến cho ông chỉ chuộc cho ả, mà còn đòi lấy thê.
Vân gia cảm thấy nhục nhã gia phong, đương nhiên chịu, ông liền ngày ngày loạn.
Vì ả kỹ nữ, mà ông đề nghị hòa ly với Tam thẩm.
Tam thẩm vốn chịu, nhưng thấy ông hoang đường đến , lòng triệt để nguội lạnh, thế là Tam thẩm cầm tờ hòa ly thư trở về nhà của .
Từ hôm đó, Tam thúc còn về nhà nữa.
Vân gia tưởng ông ngủ thanh lâu, liền sai tới tìm nhưng tình nhân của ông Tam gia hề ở đó.
Giữa lúc nghi hoặc, thì một t.h.i t.h.ể đầu xuất hiện cổng Vân phủ.
Xét hình, trang phục, y phục thì chính là Vân gia Tam gia mất tích mấy ngày.
Trước khi c.h.ế.t ông chịu rét, đến lúc gần c.h.ế.t cóng c.h.é.m mất đầu.
Vân gia náo loạn, trong ngoài đều hoảng sợ.
Họ tìm đầu Tam thúc, nhưng thể tìm ?
Vì cái đầu Duệ vương dùng khăn bọc , đưa tới chỗ .
Khi mở gói, mùi m.á.u tanh nồng ập mặt.
Tam thúc c.h.ế.t nhắm mắt, đôi mắt vẫn đang thẳng .
Ta mỉm với ông, sang bảo Tiêu Sương Giáng thiêu hủy đầu ông.
Tam thúc xưa nay kết thù oán quá lớn với ai.
Duệ vương cũng để bất cứ manh mối nào,
Vân gia dù nghĩ nát óc cũng ai g.i.ế.c ông.
Một còn thể coi là ngoài ý , nhưng hai thì là trùng hợp quá mức.
Hai ngày , Vân gia Đại gia phát hiện trúng độc mà c.h.ế.t ở trong phòng.
Điều khiến tê cả da đầu là bên cạnh t.h.i t.h.ể ông, đặt một con rối gỗ ngũ quan.
kỹ hình thể và tư thái con rối giống con rối năm xưa A tỷ thiêu hủy ở mười lăm năm .
Họ đồng loạt nhớ đến lời tiên tri , trong lòng ai nấy cũng phát lạnh.
So với cái c.h.ế.t thì thứ đáng sợ hơn là… ngươi thấy rõ ràng đầu treo một lưỡi đao, nhưng ai nó sẽ rơi xuống lúc nào…
Ngươi chỉ thể bóng cây đao , run sợ sống qua từng ngày, đến nổi thời gian để đau buồn cho cái c.h.ế.t cũng .
Đó cũng là điều mà khi sáu tuổi từng trải qua.
Bọn họ cũng nên nếm thử một phần.
Sau khi Duệ vương giúp xong hai việc, thì bắt đầu đòi thù lao.
Gần đây Bộ Hộ Thượng thư cáo lão, Thái t.ử tiến cử cữu phụ của , còn Duệ vương hoàng thượng đề bạt Từ Lang do tiến cử.
Hôm , hoàng thượng đến cung thăm, chợt thấy khoác áo choàng mỏng, cây hải đường ngẩn ngơ xuất thần.
“Họa Họa, con ? Sao tâm tình kém đến thế?”
Ta ban đầu còn chịu , nhưng chịu nổi hoàng thượng hỏi mãi, rốt cuộc nén nước mắt, nghẹn ngào thưa:
“Thái t.ử phi… dường như thích con.”
Ta tuy đổi dung mạo, nhưng tiên hoàng hậu vốn giống mẫu , cho cùng kỳ thực cũng đổi quá lớn.
Nhìn kỹ vẫn thể nhận dáng vẻ năm xưa.
Cũng chính vì khi Vân Nhữ thấy từ đáy lòng sinh chán ghét.