5.
cứ ngỡ về muộn là thể tránh những bộ mặt xí của gia đình , tránh đống việc nhà hoài hết.
Ai dè đặt túi xuống, chồng c.ắ.n hạt thông lệnh:
“Tiểu Nhàn, gom hết quần áo bẩn trong nhà giặt . Cả đồ của bố lẫn đồ của Tư Triết nữa, tìm cho kỹ .”
liếc mắt , mắt chồng từng rời khỏi tivi, tay bốc từng vốc hạt thông, vỏ rụng đầy sàn.
Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ chấp nhặt, nghĩ bụng họ ở chẳng bao lâu nên cứ lẳng lặng mà .
giờ thông suốt , chồng chỉ ở vài ngày, bà định bám rễ ở đây luôn .
Dù mấy việc cũng chẳng , cứ để đó là , việc gì xung đột trực tiếp.
Quan trọng nhất là, cuộc hôn nhân bỏ ngay, ở “hóng biến” ở cự ly gần. Xem gia đình chồng già còn con sẽ tiếp tục “tương tương ái” như thế nào.
Vì , chồng xong, đáp một tiếng về phía phòng.
Bố chồng đang bên cạnh bóc hạt óc ch.ó cho chồng cũng mở lời:
“Mẹ con đang mang thai, thời gian con chịu khó vất vả một chút. Con cứ yên tâm, hai ông bà già mất , cái gì cũng là của hai đứa hết.”
hừ hững hờ một tiếng, chẳng thèm để tâm.
Cứ họ xem? Cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ngoài vài sào ruộng bạc màu với ba gian nhà cấp bốn ở quê thì cái gì để cho chúng ?
Hơn nữa, chẳng là ngoài ?
6.
Hứa Tư Triết giường chơi điện thoại, vẻ đây liên quan.
thử , nhà rộng, cách âm cũng chẳng . Cuộc đối thoại ngoài chắc chắn thấy hết.
cứ như điếc, mí mắt chẳng thèm nhướng lên, tiếp tục chơi game.
Được thôi, chơi thì chơi chung, ai mà chẳng lười. Thế là cũng vật giường, chơi game, lướt video.
Khoảng chín giờ, thu dọn quần áo nhà vệ sinh tắm rửa. Tắm xong cũng chẳng thèm ngó ngàng bên ngoài , chui tọt chăn tiếp tục nghịch điện thoại.
Giờ mới , hóa cái cảm giác chẳng lo nghĩ gì, chẳng việc nhà, mỗi ngày chỉ về nghịch điện thoại nó sướng đến nhường nào.
Đang lúc xem điện thoại đến phát buồn ngủ thì cửa phòng đẩy mạnh , nhíu mày, cực kỳ khó chịu với cái thói quen phòng gõ cửa . Ngước mắt lên thấy chồng cửa, oang oang cái mồm:
“ bảo Triệu Tiểu Nhàn, nãy chẳng bảo cô gom quần áo giặt ? Sao cô vẫn ườn đấy?”
cất điện thoại, giả vờ như sực nhớ : “Ái chà, con quên khuấy mất nhỉ. Mẹ đừng gấp, con dậy dọn ngay đây.”
Mẹ chồng sa sầm mặt mũi nhưng gì . Bà phòng nhặt đống quần áo bẩn Hứa Tư Triết quăng sàn, bực dọc :
“Thôi khỏi, đồ bẩn của với ông nhà, ông tự bỏ máy giặt . Ngủ thì ngủ , cứ đấy mà hưởng.”
Bà khom lưng, nhặt xong quần áo quên thở dài một cái, cứ như việc khom lưng nhặt đồ khiến bà kiệt sức lắm bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-chong-khong-nghe-loi-to-nhat-quyet-muon-lam-thai-phu-tuoi-cao/chuong-2.html.]
Sáng sớm hôm , dậy vệ sinh cá nhân như thường lệ. Bước phòng khách thấy một bãi chiến trường: vỏ hạt hướng dương, vỏ trái cây, giấy vụn đủ cả.
Thế nhưng, coi như thấy gì. Dù bữa sáng thể ăn bên ngoài, còn họ, ai hầu thì hầu.
7.
Thời gian đó, vẫn dùng chiêu cũ để đối phó với chồng.
Lúc đầu bà vẫn sai bảo đủ thứ, vẫn cứ ngọt xớt nhưng tuyệt đối động tay.
Bà thấy sai , mà thái độ , kiếm chuyện cãi cũng cớ. Cuối cùng hình như bà cũng nản, sai nữa mà chuyển sang sai Hứa Tư Triết.
Hứa Tư Triết đúng là đứa con hiếu thảo của , bà sai gì cũng , tóm là hiệu quả hơn nhiều.
Phụ nữ cao tuổi m.a.n.g t.h.a.i đúng là cực hình, khi cái t.h.a.i lớn dần, các vấn đề bắt đầu lộ .
Hôm chồng cùng bố chồng khám t.h.a.i về, sắc mặt .
chắc chuyện nên ghé hỏi:
“Mẹ, kết quả khám hôm nay thế nào? Bác sĩ ạ?”
Bố chồng phịch xuống sofa, thở dài thườn thượt.
Mẹ chồng hỏi đỏ hoe mắt, quẹt nước mắt lã chã:
“Bác sĩ bảo lớn tuổi còn ‘ba cao’ (huyết áp cao, đường huyết cao, mỡ m.á.u cao), cộng thêm đó dấu hiệu dọa sảy, tình hình lắm, khéo giữ đứa bé.”
Nói đến đây, bố chồng thở dài:
“Bà xem chuyện là thế nào, khó khăn lắm mới mong mụn con, kết quả thành thế …”
Hai ông bà kẻ tung hứng, qua lời kể lể của họ, mới thêm một sự thật khác.
Hóa chồng đến tuổi mãn kinh từ lâu, nhưng vì vẫn khao khát thêm con nên hai năm nay ít cắt t.h.u.ố.c đông y điều chỉnh cơ thể, chỉ để cưỡng ép cơ thể phục hồi khả năng sinh nở.
Nói cách khác, già mà con là ngoài ý , mà là do hai ông bà cố tình bày .
Nghe họ xong, cũng chỉ lẳng lặng một bên tiếp lời.
Cuối cùng chồng quên hậm hực mắng mỏ:
“Mấy cái bệnh viện bây giờ l.ừ.a đ.ả.o, khám thì chẳng , là nó thêu dệt đủ thứ bệnh. Ông nó xem đúng ?”
Bố chồng phụ họa theo: “ thế, bệnh viện giờ chỉ khéo gạt tiền thôi, thấy bà chỉ là cơ thể suy nhược, thiếu chất thôi.”
Có sự ủng hộ của bố chồng, chồng càng mạnh miệng:
“Chắc chắn là . Hồi chúng sinh con, chờ đẻ mới trạm xá, khi kịp thì đẻ luôn tại nhà.”
“Làm gì chuyện như thanh niên bây giờ, hở tí là khám thai, siêu âm nọ. siêu âm nhiều cho đứa trẻ . Không nữa, hết, cứ ở nhà mà dưỡng t.h.a.i cho yên tâm.”
xong càng thấy nực . Không khám t.h.a.i càng , đỡ một khoản tiền lớn.