Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Tôi

6. Thế gả tiểu kiều thê 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vật nhỏ giống như một con sóc, khi kinh hãi cũng chẳng phản kháng là gì, chỉ "vụt" một cái nhảy tót góc giường, cuộn tròn .

Mặc Hành cảm thấy vô cùng thú vị, thế nên cũng lên tiếng.

Còn Cố Nhược Kiều, lẽ cái giật giúp nàng tỉnh táo hẳn, lúc mới mặt là ai, cũng nhớ chuyện đêm qua.

Gương mặt nàng đỏ bừng: "Tướng... Tướng quân..."

Mặc Hành nhướng mày, ánh mắt dừng nàng.

Nàng đang mặc bộ trung y màu đen mà đưa cho đêm qua. Vì áo quá rộng, thêm tư thế ngủ đoan chính cho lắm, nên dây buộc nới lỏng đôi chút. Vừa nàng vì kinh hãi mà nhảy dựng lên, khiến vạt áo lót xộc xệch, tản mát hai bên.

Lộ một mảng da thịt trắng ngần, mịn màng như mỡ đông bên trong.

Thế nhưng Cố Nhược Kiều vẫn phát hiện , nàng vẫn còn đang hổ vì thức giấc thấy cạnh một nam nhân.

Mặc Hành cũng chẳng ý định nhắc nhở nàng.

Mãi đến khi Cố Nhược Kiều thẹn thùng cúi đầu, mới bàng hoàng nhận để lộ cảnh xuân phơi phới.

Điều càng khiến nàng hổ thôi, vội vàng lưng , tay chân lúng túng buộc dây áo.

Mái tóc đen nhánh như gấm lụa xõa tung lưng, gần như hòa một với sắc đen của lớp trung y. Khi nàng cử động, vài lọn tóc bay lên, khẽ lướt qua tay Mặc Hành.

Ánh mắt khẽ d.a.o động, trở nên thâm trầm và u tối hơn.

Ngay đó, Cố Nhược Kiều cuối cùng cũng chỉnh đốn xong trang phục, gương mặt đỏ bừng .

Nàng thẹn thùng : "Đa tạ Tướng quân đêm qua thu lưu."

Mặc Hành khẽ vân vê những đầu ngón tay lọn tóc lướt qua.

"Đã là tạ ơn, ngươi định lấy gì để tạ ơn đây?"

"Dạ?" Cố Nhược Kiều ngẩn một chút: "Ta..."

"Ngươi nghĩ rằng bản Tướng quân đây mở am từ thiện đấy chứ?"

Cố Nhược Kiều nghĩ đến điều gì mà sắc mặt nhỏ nhắn chợt tái nhợt.

Giọng nàng run rẩy: "Ta... nhiều bạc. Quế Lan đồ hồi môn đều là của tỷ tỷ, nếu dám lấy, nàng sẽ c.h.ặ.t t.a.y ..."

Nghe , sắc mặt Mặc Hành lập tức trầm xuống.

Hay cho một thị nữ! Thật là phóng túng! Ngay cả chủ t.ử mà cũng dám đe dọa!

Hắn biến sắc khiến Cố Nhược Kiều sợ hãi.

Nàng thút thít một tiếng, hốc mắt đong đầy lệ thủy, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn để nó rơi xuống. Đôi mắt nàng vốn to, giờ ngấn lệ trông vô cùng đáng thương, khiến nỡ lòng nào mà nặng lời với nàng.

Mặc Hành cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng.

"Bản Tướng quân cần tiền của nàng, đừng nữa."

"Vậy... đem Kiều Kiều bán ?"

"Cũng là thị nữ sẽ bán nàng ?" Mặc Hành cau c.h.ặ.t mày.

Cố Nhược Kiều lắc đầu: "Không , là Đại nương . Đại nương bảo nếu Kiều Kiều ngoan, bà sẽ bán..."

Nàng chút sợ hãi, đáng thương vô cùng mà túm lấy tay áo của Mặc Hành.

"Tướng quân, Kiều Kiều sẽ ngoan mà, đừng bán Kiều Kiều."

Mặc Hành nhịn mà hỏi: "Ở Cố gia, nàng vẫn luôn sống như ?"

Vật nhỏ lắc lắc đầu: "... Thực đối xử với cũng , đặc biệt là tỷ tỷ, thỉnh thoảng tỷ còn mang bánh ngọt cho nữa."

Nghĩ đến mấy miếng bánh ngọt từng ăn, ánh mắt Cố Nhược Kiều lộ vẻ thèm thuồng và khao khát.

Mặc Hành thấy , trong lòng bỗng dâng lên một tia thương xót.

Trong quân doanh tuy khổ cực, nhưng cũng đến mức khổ đến nỗi ngay cả miếng bánh ngọt cũng chờ ban phát. Thị nữ và mẫu đích xuất đối xử với nàng hà khắc như , mà nàng là "vẫn ".

E rằng vị tỷ tỷ " " trong miệng nàng, cũng chỉ là thỉnh thoảng nhớ mới ban cho cùng cha khác chút đồ ngọt mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-toi/6-the-ga-tieu-kieu-the-6.html.]

Vậy mà, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến nàng vui sướng và cảm kích đến thế.

Nghĩ đến đây, giọng của Mặc Hành bất giác trở nên ôn hòa hơn đôi chút: "Nếu thích thì cứ bảo Tống thúc mua. Tướng quân phủ vẫn nghèo đến mức nuôi nổi nàng mấy miếng bánh ngọt ."

Cố Nhược Kiều tức khắc mặt mày hớn hở.

Giọt nước mắt đang đọng nơi hốc mắt cuối cùng cũng "tí tách" rơi xuống.

Rơi trúng ngay mu bàn tay của Mặc Hành.

Biết Mặc Hành thích , Cố Nhược Kiều vội vàng quẹt mặt một cái: "Ta !"

Nàng nặn một nụ lấy lòng, còn dùng ống tay áo lau lau mu bàn tay cho Mặc Hành.

Mặc Hành trở tay giữ c.h.ặ.t động tác của nàng. 

Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại như xương của nàng, chợt nhận tay nàng chỉ nhỏ bằng một nửa tay , chỉ cần một lòng bàn tay là thể bao trọn. Cảm giác giống như thể khống chế cả con nàng trong lòng bàn tay .

Lúc , Mặc Hành thấy Cố Nhược Kiều rụt rè hỏi: "Tướng quân, thật sự thể đòi đồ từ Tống bá ? Không cần đưa bạc ạ?"

Mặc Hành thu hồi tâm trí: "Không cần."

Cố Nhược Kiều càng rạng rỡ hơn: "Tướng quân, ngài đúng là !"

Nghe thấy hai chữ " ", Mặc Hành chút khinh khỉnh. Trên đời , thứ nên nhất chính là . Mà những kẻ dán nhãn " " thường cũng chẳng sống lâu. Tuy nhiên, hề biểu lộ sự bất mãn ngoài.

Sau khi xong, Cố Nhược Kiều dường như sực nhớ nên ở lâu trong phòng ngủ của nam giới, bèn vội vàng thẳng dậy.

"Ta , nếu Quế Lan phát hiện ở đây, chắc chắn sẽ giận lắm."

Nói xong, nàng định từ phía cuối giường bò qua chân Mặc Hành để xuống đất. chân còn kịp xỏ giày, nàng Mặc Hành xách ngược trở giường.

Cố Nhược Kiều ngơ ngác: "?"

"Nàng định cứ thế ngoài ?"

Cố Nhược Kiều chiếc áo lót của , sang bộ y phục tối qua thấm ướt đang vắt tạm giường La Hán.

Gò má nàng đỏ bừng, lắp bắp: "Xin... xin Tướng quân, trả cho ngài ngay đây."

Vì quá vội vàng, nàng thế mà hồ đồ đến mức định cởi áo ngay mặt .

Ánh mắt Mặc Hành lóe lên, bàn tay lớn đè c.h.ặ.t động tác luống cuống của nàng : "Ta ý đó."

"Hả?"

"Đường về từ đây sẽ nhiều ."

Cố Nhược Kiều ngơ ngác chớp mắt. Trong phủ Tướng quân ai chứ?

Dường như thấu tâm tư của nàng, Mặc Hành khẽ b.úng lên mũi nàng: "Nàng tưởng phủ Tướng quân của là nơi ai đến thì đến, thì ? Nhất là khi ở đây."

Hắn đang ngầm bảo đồ nhỏ bé rằng, trong phủ luôn ảnh vệ phiên canh gác, chứ lính tuần tra. Nàng mặc áo lót của ngoài, dù chiếc áo màu đen che phần lớn cảnh xuân, nhưng vẫn sẽ khiến bên trong nàng thực chất...

Mặc Hành tự nhủ đang lo lắng cho nàng, chẳng qua vì nàng đang mang danh nghĩa phu nhân của , bảo vệ danh dự của nàng cũng chính là bảo vệ danh tiếng của bản mà thôi.

tiểu nương t.ử rõ ràng hiểu ý, chỉ nở nụ ngọt ngào: "Ta mà, Tướng quân lợi hại!"

Mặc Hành: "..."

Ngốc nghếch đến thế , lẽ khiến cảm thấy thiếu kiên nhẫn mới đúng. Thế nhưng chẳng hiểu , nụ rạng rỡ của nàng, tâm trạng vô cớ trở nên vui vẻ.

Cố Nhược Kiều tuy hiểu ẩn ý trong lời , nhưng cũng nhận việc mặc áo lót của thế là vô cùng bất nhã. Nàng đỏ mặt chạy bức màn giường, chiếc áo lót và mặc bộ đồ ướt từ tối qua.

Mà Mặc Hành cứ thế thông qua lớp màn sa nửa kín nửa hở, thu hết dáng vẻ của nàng tầm mắt, thậm chí chẳng hề ý định nhắc nhở nàng.

Đối với chiếc áo lót , Cố Nhược Kiều cầm trong tay, dường như . Nếu mang áo lót của nam nhân về, Quế Lan chắc chắn sẽ xé xác nàng mất!

Mặc Hành thấu suy nghĩ của nàng, lên tiếng: "Đưa cho ."

Gương mặt nhỏ nhắn của Cố Nhược Kiều đỏ ửng, thẹn thùng đưa qua. Sau đó, nàng chẳng dám biểu cảm của Mặc Hành thêm giây nào nữa, vội vàng cáo lui chạy biến.

Mặc Hành tại chỗ, tiếng bước chân nhỏ loạn nhịp của nàng xa dần, khóe môi từ từ cong lên.

Ánh mắt chậm rãi dời xuống chiếc áo lót nàng mặc tay.

là một con thỏ nhỏ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận