Mẫu Phi Xuyên Không Ôm Hệ Thống, Ta Ở Lại Tranh Sủng Cùng Nữ Quân Hầu

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới ánh nến cung đình ấm áp, lật giở từng trang sách, chỉ tay ngày thu hoạch mùa màng: "Vậy cũng xin đừng trách Tĩnh An, màng đến tình nghĩa năm xưa."

 

Các vị hoàng xuất cung dạo chơi thì dễ như trở bàn tay, còn cô thế cô, dám đường hoàng xin phép.

 

Ta đành mượn cớ đến Hộ Quốc tự ngoài thành dâng hương cầu phúc, nương nhờ bóng râm của mẫu phi để lén lút xuất cung, thực hiện tâm nguyện.

 

Hàng tháng, Hộ Quốc tự đều tổ chức ngày hội phát cháo thí thực. Thuở ban đầu, chỉ quanh quẩn trong khuôn viên chùa, cùng các tiểu tăng múc cháo chia cơm.

 

Về , lấy lý do diện tích chật hẹp, bắt đầu di chuyển điểm phát cháo ngoài cổng tự. Thâm tâm vốn hướng về chốn ruộng đồng bát ngát.

 

Lần đầu tiên tận mắt chiêm ngưỡng những nhánh mạ non xanh mơn mởn, ngây thơ ngắt một cọng cho miệng nhấm nháp.

 

Lý đại nương đang đồng thấy liền bật sảng khoái, vội vàng tiến đến gạt :

 

"Tĩnh An công chúa ơi, những hạt lúa mạch biến thành lương thực trải qua vô vàn gian truân, nào thể ăn sống nhai tươi như . Mùi vị chắc chắn hợp với những món ngon vật lạ mà công chúa thường dùng trong cung ."

 

Cứ như , mỗi tháng ngày mùng một và mười lăm rời thành cầu phúc, ở cái tuổi trăng rằm, tận mắt chứng kiến quá trình những nhánh mạ xanh non chuyển dần sang sắc vàng ươm trĩu hạt.

 

Ta chứng kiến nông dân vung liềm gặt lúa, miệt mài xay giã thành thứ bột trắng mịn, nhào nặn thành những bát mì, bát phở nóng hổi.

 

Lý đại nương mối thâm tình với , bà hai nhi t.ử đang tòng quân trướng Vệ Lăng Tiêu nơi xa trường.

 

Ở nhà bà chỉ còn một con trai út ốm đau bệnh tật, chỉ thể liệt giường. Lòng dâng lên một nỗi xót xa vô bờ.

 

Những lúc rảnh rỗi, thường cải trang thành thứ dân, lén đến nhà phụ giúp bà xay bột. Lý đại nương luôn tỏ hoảng hốt, chỉ sợ xây xước cơ thể ngọc ngà của .

 

Ta nhẹ nhàng đỡ bà dậy, nghẹn ngào cất tiếng:

 

"Những kẻ lớn tiếng rêu rao mong cầu bách tính an cư lạc nghiệp, cuối cùng chỉ chôn chân trong những gian viện sâu thẳm, tường cao cửa rộng, ngày ngày nếm sơn hào hải vị."

 

"Chỉ một bữa ăn thừa mứa của họ đủ nuôi sống bao sinh mệnh nghèo hèn. Nghĩ đến đó, thật sự hổ thẹn vô cùng."

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Dẫu ánh nắng ch.ói chang giữa trưa hè thiêu đốt cánh tay thành màu đỏ ửng đau rát, vẫn kiên quyết lùi bước, tiếp tục theo chân nông dân dãi nắng dầm sương.

 

"Gặt lúa giữa trưa hè, mồ hôi tuôn tưới đất. Ai bát cơm đầy, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mau-phi-xuyen-khong-om-he-thong-ta-o-lai-tranh-sung-cung-nu-quan-hau/chuong-5.html.]

 

Đêm buông xuống gian sương phòng Hộ Quốc tự, mẫu phi xót xa bôi t.h.u.ố.c trị bỏng lên làn da tấy đỏ của . Ta khe khẽ lẩm nhẩm những vần thơ .

 

Những áng thơ văn ngợi ca nông tang , đám hoàng chúng thuộc làu làu từ thuở nôi.

 

Vậy mà, sự am hiểu chỉ để ganh đua khoe khoang mặt phụ hoàng, xem ai tài trí hơn ai, chứ ai mảy may thấu cảm nỗi đau khổ bần hàn chất chứa trong từng câu chữ.

 

Vài chục chữ ngắn ngủi , thực chất là cả một kiếp lầm than của hàng vạn mảnh đời bần nông.

 

Bất chợt, sấm chớp ầm ầm x.é to.ạc màn đêm, mưa trút xuống như trút nước. Nghĩ đến đống lúa mạch của Lý đại nương hãy còn phơi ngoài sân phơi, nhíu mày âu lo, vội vàng bộ y phục thường dân định lao ngoài.

 

Mẫu phi lòng nóng như lửa đốt, lập tức sai một gã hộ vệ tín tháp tùng .

 

Tên là Lăng Vân, chẳng những tên gọi hao hao mà đôi mắt sắc lạnh cũng ba phần bóng dáng của Vệ Lăng Tiêu.

 

Ta cố dằn vặt thâm tâm, ép vương vấn hình bóng nàng nữa. Từng bức thư gửi tiền tuyến đều chất chứa bao nỗi nhớ niềm thương da diết.

 

Dẫu , phiền nàng chỉ càng thêm trĩu nặng cõi lòng .

 

Lăng Vân cẩn thận giương ô che chở cho , nhưng chẳng đối diện với ánh mắt nên cất giọng dặn dò:

 

"Ngươi hãy cẩn thận đường. Lát nữa đến nhà Lý đại nương, ngươi hãy phụ trách chăm nom tiểu nhi t.ử của bà ."

 

"Mưa to thế , mái nhà bà dột nhiều chỗ, e là bệnh tình của thằng bé thêm phần hung hiểm."

 

dẫu chúng dốc sức chạy bộ, chung quy vẫn chậm chân một nhịp. Đống lúa mạch gió tạt tơi tả, ngâm sũng nước màn mưa tầm tã.

 

Tiểu nhi t.ử nước mưa ngấm , ho sặc sụa đến mức thở mỏng manh như sợi tơ mành.

 

Khi chúng bước tới, Lý đại nương vội vã thắng yên cương chiếc xe lừa, định bụng ôm con chạy tìm đại phu.

 

Vừa trông thấy , phụ nữ vốn kiên cường tựa sắt đá bỗng nhiên òa nức nở.

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận