Mẫu Đơn Muốn Đẹp, Thì Phải Tỉa Cành
Chương 7
Mạnh Tuyết Dao càng náo loạn dữ dội, hùng hổ dọa người.
A tỷ ta càng dịu dàng, ân cần, không tranh không giành, trở thành người bên gối ngoan ngoãn nhất của Lục Chiêu.
Hai khuôn mặt giống nhau, tính cách hoàn toàn khác biệt, Lục Chiêu sẽ sủng ái ai hơn, điều này chẳng phải quá rõ ràng sao?
Ngay cả hạ nhân cũng bàn tán:
“Thẩm Sung Nghi trông giống Mạnh Lương Đễ nhưng xinh đẹp hơn nhiều, trẻ hơn bảy, tám tuổi.”
“Nhỏ tiếng thôi, trước đây mặt Mạnh Lương Đễ bị thương, Thái tử lột da mặt người khác để chữa mặt cho nàng ta, cẩn thận kẻo người tiếp theo bị lột da là ngươi đấy.”
Mạnh Tuyết Dao dầm mưa cả đêm, lại bị Lục Chiêu quở trách, về nhà liền sốt cao, toàn thân nóng ran.
A huynh không quản ngày đêm chăm sóc bên giường nàng ta, sắc thuốc cho nàng ta uống, lau mồ hôi cho nàng ta.
Còn Lục Chiêu thì chẳng thèm ngó ngàng tới nàng ta.
Mạnh Tuyết Dao tuyệt vọng hỏi:
“Có phải điện hạ đã chán ghét ta rồi không?”
A huynh im lặng một lúc, nắm lấy bàn tay nóng ran của nàng ta.
“Lương Đễ, ta thật lòng với nàng.”
Mạnh Tuyết Dao lập tức biến sắc, mất kiểm soát tát huynh ấy một cái.
“Thẩm Quế, ta và ngươi không thể có kết quả, ngươi từ bỏ suy nghĩ đi.”
A huynh nhận cái tát không nặng không nhẹ đó, cúi đầu nói:
“Lương Đễ, dù nữ tử bán hoa kia có nhiều thủ đoạn đến đâu, nàng ta cũng không thể thay thế được vị trí của ngài trong lòng điện hạ.
“Những ngày tháng khó khăn trong lãnh cung, người ở bên cạnh điện hạ là ngài, không phải nàng ta.”
Mạnh Tuyết Dao uống cạn bát thuốc, đáy mắt hơi sáng lên.
“Ngươi đưa cho điện hạ thứ này giúp ta.”
10
Thứ mà Mạnh Tuyết Dao nhờ a huynh đưa cho Lục Chiêu rất mộc mạc.