MẬT NGỌT ÍT, ĐẮNG CAY NHIỀU

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Luật sư Trương Trạch Dương trả lời tin nhắn nhanh. Gần như ngay khi Chu Vũ gửi tin , phản hồi ngay.

 

Trương Trạch Dương: "Cô báo cảnh sát bây giờ luôn ?"

 

Trương Trạch Dương: "Báo cảnh sát cần đến đồn công an để lập hồ sơ. Nếu cô bây giờ, thể cùng cô."

 

Chu Vũ bao giờ báo án, tuy trong lòng đang bừng bừng lửa giận nhưng khi bình tĩnh , cô thật sự thấy chút hoang mang. Lúc cùng cảm giác sẽ hơn nhiều.

 

Chu Vũ vốn dĩ từ nhỏ quen độc lập, thích phiền khác. Cô nghĩ báo án chắc cũng khó, cần kéo theo Trương Trạch Dương gì. Đến đồn công an chắc chắn sẽ hướng dẫn thôi.

 

Chu Vũ: "Cảm ơn nhé, tự ."

 

Trương Trạch Dương: " đang ở gần đồn công an."

 

Trương Trạch Dương: "Hơn nữa, về tình về lý đều nên giúp cô một tay."

 

Làm gì chuyện gì là "nên" chứ. Chu Vũ hiểu và Trương Trạch Dương cũng chẳng thiết gì, hai là qua Hồng Hạm cầu nối.

 

Trương Trạch Dương  luật sư, mỗi phút của đều là tiền bạc. Cô từng hỏi về phí tư vấn, bảo chỗ bạn bè cần khách sáo. Việc ngại phiền hà giải đáp thắc mắc cho cô khiến Chu Vũ thấy áy náy lắm .

 

Đầu dây bên , Trương Trạch Dương việc quyết đoán, hỏi Chu Vũ khi nào thì đến đồn công an. Chu Vũ đồng hồ, lúc 3 giờ chiều. Trương Trạch Dương để cô thời gian đắn đo, nhắn tiếp: "Không , cô cứ thong thả mà đến, chờ cô ở cửa đồn công an."

 

Thế là dồn Chu Vũ thế thể từ chối. hôm nay là ngày đầu , xin nghỉ sớm thế liệu ? Trên thực tế, Chu Vũ cũng sợ chính sẽ mềm lòng. Có những chuyện cần "dao sắc c.h.ặ.t đay rối", dứt khoát một cho xong.

 

Rất nhanh, Chu Vũ nhắn tin xin nghỉ với Thẩm Bằng Trì. Cô giải thích kỹ rằng chỉ xin nghỉ vài giờ vì việc tư quan trọng cần xử lý, đồng thời bày tỏ sự hối khi xin nghỉ.

 

Vốn tưởng Thẩm Bằng Trì sẽ hỏi thêm vài câu, ngờ sảng khoái, còn gửi tin nhắn thoại bảo: "Trong gara xe đấy, cô cứ tự lái mà . Biệt thự cách xa trung tâm lắm, dễ bắt xe ."

 

Chỉ là một câu đơn giản nhưng khiến Chu Vũ thấy vô cùng xúc động, hốc mắt chợt nóng lên. Cô ngờ một đại diện bận rộn như Thẩm Bằng Trì chỉ trả lời tin nhắn nhanh mà thái độ còn ôn hòa đến .

 

Nghĩ cũng lạ, đối mặt với mớ hỗn độn ở nhà cô bao giờ , nhưng chỉ cần một ai đó quan tâm hỏi han, dù là một chút giúp đỡ nhỏ nhoi cũng đủ cô thấy cảm động.

 

Chỉ là... Chu Vũ lái xe.

 

Thẩm Bằng Trì nhắn: "Cậu em Giang Trác chẳng đang ở đó , bảo lái xe đưa cô ."

 

Chu Vũ: "Thôi cần phiền Giang Trác ạ. Kỷ Nghiệp Tuần ở nhà một cũng cần trông nom."

 

Dù những hành động ấu trĩ của Kỷ Nghiệp Tuần cô thấy cạn lời, nhưng nghĩ đến việc đang chịu cú sốc tâm lý, cô thấy cũng thể thông cảm phần nào. Chu Vũ ngốc, cô đang bài xích sự tồn tại của , nhưng cô thể vì thế mà chùn bước.

 

Thu dọn đồ đạc xong xuôi, Chu Vũ bước khỏi phòng. Cô mở cửa thấy Giang Trác đang thập thò ngoài cửa với vẻ mặt lén lút.

 

“Cậu gì đấy?” Chu Vũ nghi hoặc hỏi.

 

Giang Trác nịnh nọt: “Tiểu Vũ, cô đấy ?”

 

“Làm gì .” Chu Vũ đáp.

 

Giang Trác rõ ràng thấy hốc mắt cô đỏ hoe. Thấy cái đó, Chu Vũ vội vàng giải thích: “Thật sự , gì mà chứ?”

 

Giang Trác : “Anh Tuần mà, tính chậm nhiệt chút thôi. Anh mù nên tâm lý kích động, cô hiểu mà đúng ?”

 

Chu Vũ gật đầu: “ hiểu. Giang Trác , bây giờ ngoài một lát.”

 

“Hả? Cô ?” Giang Trác ngẩn , “Sao đột nhiên ?”

 

Chu Vũ tiện giải thích chuyện gia đình , chỉ ngắn gọn: “Việc cá nhân chút thôi.”

 

Giang Trác vẫn nửa tin nửa ngờ: “Thật đấy? Thế khi nào cô về?”

 

Chu Vũ nhẩm tính thời gian: “Chắc là buổi tối sẽ về.”

 

“Tối về thật chứ?”

 

Chu Vũ : “Tất nhiên , xin phép Thẩm mà.”

 

“Được .” Giang Trác vẻ thôi. Cậu cảm thấy Chu Vũ chắc chắn đang gồng lên, một cô gái trông yếu đuối như thế, chắc chắn Tuần cho tổn thương sâu sắc. Lúc chắc là trốn đó để một đây mà.

 

Chu Vũ thật sự để bụng chuyện xảy với Kỷ Nghiệp Tuần lúc nãy. Cô rời khỏi phòng, lúc ngang qua phòng khách thì thấy , nhưng bàn đồ ăn đầy ắp vẫn khiến cô dừng bước.

 

Chu Vũ hỏi Giang Trác: “Chỗ đồ ăn xử lý thế nào?”

 

Giang Trác nhún vai: “Ai mà ?”

 

“Thôi .” Lúc Chu Vũ cũng chẳng tâm mà quản, cô thuận tay cầm lấy một ly sữa trân châu bàn, vẫy vẫy tay với Giang Trác: “Vậy nhé.”

 

“Đi thật đấy ?” Giang Trác hỏi vớt vát, “Vậy cô đường cẩn thận nhé.”

 

“Ừm.”

 

Bước khỏi biệt thự, dọc đường là cảnh tượng trời xanh nắng ấm. Một bên đường là biển xanh mênh m.ô.n.g, một bên là hàng cây thẳng tắp. Ai bảo màu xanh là biểu tượng của nỗi buồn chứ, bầu trời và đại dương xanh thẳm thế , lòng thấy nhẹ nhàng hơn bao nhiêu.

 

Đây là khu vực đắt đỏ nhất thành phố. Người dân ở Nam Châu vẫn thường đùa về "biệt thự ven biển": nếu bạn thành công, bạn nên ở đây; nếu bạn thành công, bạn nên lấy việc ở đây mục tiêu. với 99,99% lao động, lẽ đến kiếp cũng chẳng mua nổi một mét đất ở đây.

 

Chu Vũ cũng từng đùa với bạn rằng sẽ nỗ lực kiếm tiền mua một căn biệt thự ven biển, ngày ngày ngắm bình minh, chiều tối bãi cát nhặt vỏ sò, cuộc sống thế thì còn gì bằng. tiền cô dành dụm chắc chỉ đủ mua cái nhà vệ sinh ở đây, kể giờ tiền còn bố ruột lấy mất sạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mat-ngot-it-dang-cay-nhieu/chuong-6.html.]

Khu vực xa trung tâm nên cực kỳ khó bắt xe. Đi bộ rã cả chân suốt nửa tiếng đồng hồ mà chẳng thấy bóng dáng chiếc xe nào. Sáng nay cô taxi đến đây cũng tốn một mớ tiền . Cuối cùng, khi bộ thêm một quãng, Chu Vũ cũng thấy một trạm xe buýt. là tạ ơn trời đất.

 

Điều khiến Chu Vũ vui hơn nữa là tấm poster dán xe buýt chính là idol Phó Quận của cô. Chu Vũ lên xe, tựa đầu thế giới bên ngoài. Gió biển khẽ mơn man gò má, xa xa là tiếng sóng vỗ rì rào, từng đàn hải âu bay lượn mặt nước. Nơi cứ như tận cùng của thế giới, nơi mặt trời mọc ở đằng Đông và lặn ở đằng Tây .

 

“Đi ?”

 

Nghe tiếng hỏi, Giang Trác rời mắt khỏi cửa sổ, sang với Kỷ Nghiệp Tuần: “Tiểu Vũ .”

 

Kỷ Nghiệp Tuần chẳng buồn quan tâm. Anh cầm lấy một cái hamburger bàn, kịp đưa lên miệng ngửi thấy mùi và chút phản ứng bài xích theo bản năng sinh lý.

 

Thực gọi nhiều đồ ăn như , Kỷ Nghiệp Tuần hẳn là khó Chu Vũ. Từ hôm qua đến giờ cũng gần 24 tiếng ăn gì t.ử tế, chỉ uống sữa lắc. , vẫn cảm thấy đói.

 

Để kích thích vị giác và khứu giác, đặt đủ loại món ngon thị trường, nhưng mỗi thứ chỉ cần ngửi qua khiến mất sạch cảm hứng ăn uống.

 

Kỷ Nghiệp Tuần dùng khăn giấy ướt lau tay, dậy về phía sảnh phụ. Ở trong nhà, di chuyển tự nhiên, cảm giác phương hướng đến mức chẳng ai nhận mù.

 

Kỷ Nghiệp Tuần xuống cây đàn piano, vắt chéo chân. Đối diện với loại nhạc cụ thanh lịch , dáng vẻ bất cần của tạo nên một sự tương phản rõ rệt. Vẻ ngoài của trông quá ngông cuồng, nếu tận mắt chứng kiến, ai mà tin thể yên lặng đ.á.n.h đàn.

 

Giang Trác cuối cùng vẫn nhịn mà lên tiếng: “Anh Tuần, lúc nãy đối xử với Tiểu Vũ như thế thật sự quá đáng đấy.”

 

Kỷ Nghiệp Tuần để tâm, những ngón tay thon dài khẽ chạm lên phím đàn. Việc ảnh hưởng nhiều đến khả năng chơi nhạc của , ví như cây đàn , dù nhắm mắt cũng từng nốt nhạc .

 

Ở một góc độ nào đó, âm nhạc chính là liều t.h.u.ố.c chữa lành cho . Suốt một tháng mù lòa qua, nếu nhờ âm nhạc, cũng chẳng g.i.ế.c thời gian bằng cách nào.

 

Giang Trác tiếp tục lải nhải: “Lúc nãy thấy hốc mắt Tiểu Vũ đỏ hoe, chắc chắn là cô . Anh Tuần, cô trông vẻ là kiểu con gái yếu đuối, đừng hung dữ với thế chứ.”

 

Kỷ Nghiệp Tuần thèm đáp, vươn ngón trỏ nhấn xuống một nốt nhạc. Anh bắt đầu đ.á.n.h đàn bằng một tay, những ngón tay linh hoạt nhảy múa phím đàn, chẳng mấy chốc, một đoạn nhạc tuyệt mỹ vang vọng khắp căn phòng.

 

Trái ngược với giai điệu tình cảm ngón tay, biểu cảm mặt Kỷ Nghiệp Tuần lạnh lùng. Giang Trác vẫn chịu thôi: “Anh thật sự nên như . nghi là Tiểu Vũ đang trốn ở xó nào đó để . Cô chắc chắn là chịu nổi cú sốc , thời buổi con gái ai chẳng gia đình cưng chiều như trứng mỏng...”

 

“Nói đủ ?” Kỷ Nghiệp Tuần nhíu mày, tiếng đàn đột ngột dừng .

 

Giang Trác đương nhiên là đủ. Cậu còn nhiều lắm. Kỷ Nghiệp Tuần khoanh tay ng/ực, đe dọa: “Cậu mà thêm câu nữa thì biến khỏi mắt ngay lập tức.”

 

Giang Trác phồng má, ấm ức mà . Rõ ràng trong mắt , Tuần là một ôn nhu và lương thiện cơ mà. Anh Tuần , ánh mắt đầy dịu dàng ngày xưa mất , mau !

 

Kỷ Nghiệp Tuần ngay ngắn . Anh vuốt mái tóc rối, dáng vẻ phóng khoáng và tùy ý. Ngay đó, đôi bàn tay thon dài đặt lên phím đàn, bắt đầu chơi một đoạn trong khúc "Rondeau fantastique sur un thème espagnol". Đây là một trong những bản piano độc tấu thách thức kỹ thuật nhất, đòi hỏi chơi chủ những quãng nhảy xa nhanh nhẹn và những nốt lặp quãng tám tốc độ cao.

 

Có lẽ vì bản nhạc đầy những cao trào cuồng nhiệt, chạy dọc khắp các âm vực, nên chơi trông cũng vẻ "điên". Thế là Giang Trác cạnh cứ ngỡ là Kỷ Nghiệp Tuần đang đ.á.n.h loạn xạ.

 

Khi chơi đàn, Kỷ Nghiệp Tuần đúng là chút cuồng nhiệt. Anh nhập tâm và nghiêm túc, gương mặt bình thản chút gợn sóng nhưng đôi bàn tay di chuyển với tốc độ đáng sợ, cứ như ngón tay đang bốc lửa .

 

Giang Trác thấy tay di chuyển nhanh đến mức sắp "bay" khỏi phím đàn, liền vội giữ lấy cánh tay : “Anh Tuần, đừng đ.á.n.h loạn nữa! Anh giữ gìn đôi tay của chứ!”

 

Kỷ Nghiệp Tuần ngắt quãng đột ngột: “...”

 

“Mắt nào của thấy đang đ.á.n.h loạn hả?” Kỷ Nghiệp Tuần ghét bỏ rút tay .

 

Giang Trác ngơ ngác: “Chẳng lẽ ?”

 

Kỷ Nghiệp Tuần khôi phục dáng vẻ lười biếng thường ngày, nhạt: “Biến , đúng là đàn gảy tai trâu.”

 

Giang Trác đổi chủ đề: “Anh Tuần, ăn chút gì . Anh xem gầy hết cả .” Vừa , Giang Trác lon ton bưng mấy đĩa thức ăn Chu Vũ lúc nãy đặt mặt . Đồ ăn nguội nhưng màu sắc và hương vị vẫn còn hấp dẫn.

 

Nhìn món thịt chua ngọt, Giang Trác nhịn mà nuốt nước miếng, vội lấy tay bốc một miếng bỏ miệng. Chỉ một miếng thôi mà thấy như vị giác của đang b.ắ.n pháo hoa .

 

“Tuyệt đỉnh!” Giang Trác thốt lên.

 

Đôi mắt vô hồn của Kỷ Nghiệp Tuần chút gợn sóng hỏi: “Cái gì tuyệt?”

 

Đoán chắc Kỷ Nghiệp Tuần sẽ chủ động ăn đồ Chu Vũ nấu, Giang Trác nhanh trí gắp một miếng thịt, nhân lúc để ý, trực tiếp nhét thẳng miệng .

 

“Mẹ kiếp!” Kỷ Nghiệp Tuần định nhả , “Giang Trác, chán sống hả?”

 

Giang Trác hì hì: “Anh thể cứ sống dựa vitamin với sữa mãi , ăn cơm chứ.”

 

Dư vị chua chua ngọt ngọt kèm theo một mùi thơm độc đáo vẫn còn vương vấn trong khoang miệng Kỷ Nghiệp Tuần. Anh đưa lưỡi đẩy nhẹ bên má, hỏi: “Cậu cho ăn cái gì đấy?”

 

Giang Trác đáp: “Thịt heo xào chua ngọt ạ.” Nói nhân lúc sơ hở nhét thêm miếng nữa.

 

Kỷ Nghiệp Tuần suýt chút nữa thì động thủ với Giang Trác, nhưng vị giác ngay lập tức bao phủ bởi hương vị độc đáo đó, nên theo bản năng mà nhai nhẹ. Giang Trác đầy mong đợi: “Ngon đúng , ngon đúng nào!”

 

Câu trả lời của Kỷ Nghiệp Tuần là trực tiếp giật lấy đôi đũa tay Giang Trác. Cậu thuận thế đẩy nốt mấy món còn đến mặt .

 

Thực tế thì những món Chu Vũ đều bình dị, nhưng trong đó dường như bí quyết riêng của cô. Tôm nõn xào dưa tuyết, thịt chua ngọt, cải xé xào, canh đậu hũ hải sản. Giang Trác nếm mỗi thứ một miếng vội vàng xới cơm.

 

Cứ thế, hai cùng đ.á.n.h chén một bữa " chiều". Kỷ Nghiệp Tuần dường như tìm cảm giác thèm ăn, ăn liền một mạch hai bát cơm. Sau khi ăn xong, cầm khăn giấy lau miệng, thong thả hỏi Giang Trác: “Đồ ăn của tiệm nào đặt đấy? Nhớ lưu địa chỉ.”

 

Giang Trác ợ một cái rõ to, bảo: “Anh Tuần ơi, chỗ đồ ăn đều là do Tiểu Vũ nấu đấy ạ!”

 

Vẻ mặt thản nhiên của Kỷ Nghiệp Tuần cuối cùng cũng chút biến đổi tinh tế, đó khẽ nhíu mày. Dù thừa nhận, nhưng quả thực những món hợp khẩu vị của .

 

Nửa giờ .

 

Giang Trác đang lướt điện thoại xem tin tức bỗng thấy một tiêu đề: "Thiếu nữ nhảy biển tự sát vì áp lực tâm lý". Đầu óc lập tức liên tưởng đến gương mặt u sầu của Chu Vũ khi rời nhà lúc nãy, hét toáng lên: “Á á á á! Hỏng hỏng ! Tiểu Vũ nhảy biển tự t.ử !”

 

Kỷ Nghiệp Tuần: “?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận