Mất Kiểm Soát
Chương 1
1.
Trong phòng học yên tĩnh, chiếc quạt trần đầu phát những tiếng kẽo kẹt đều đặn.
Cố Sầm cúi đầu bên cạnh, cầm b.út gõ nhẹ lên trán : "Lơ đễnh ?"
Giọng lạnh lùng như một tảng băng, kéo từ đống suy nghĩ vẩn vơ trở về thực tại.
Ánh sáng chiếu qua, gãy khúc đường nét xương hàm góc cạnh của Cố Sầm, tạo nên vẻ ngoài điềm tĩnh và đầy cuốn hút. Chiếc áo sơ mi cài cúc kín cổ càng nổi bật khí chất sạch sẽ, dịu dàng của .
Anh là học bá nổi tiếng của trường chúng . Năm đó thi đại học đạt 700 điểm, chọn Thanh Hoa Bắc Đại mà chọn trường chúng , trở thành thiên tài các giáo viên trong trường nâng niu trong lòng bàn tay.
hỏi: "Này, tối nay là tiệc sinh nhật em, đến ?"
Anh là bạn trai , chính xác hơn là bạn trai mà "mua" về với thời hạn một tháng.
Ngòi b.út trong tay Cố Sầm khựng . Anh rời mắt khỏi cuốn sách, giọng đầy áy náy: " đến quán cà phê thêm."
Ai cũng gia cảnh Cố Sầm khó khăn. Ngoài việc dựa học bổng để trang trải cuộc sống, còn thêm nhiều công việc cùng một lúc.
"Công t.ử nhà nghèo”, ai mà thương cho .
Không lâu đó, trong một tình huống trớ trêu, đưa đề nghị: bạn trai của trong vòng một tháng.
Anh đồng ý.
suốt một tháng qua, ngoài việc kèm cặp học hành, chỉ thức đêm chép bài và gạch ý chính cho .
Những việc mà các cặp đôi nên , chúng gì cả.
Hôm nay là ngày cuối cùng của thỏa thuận.
Có lẽ nhận thấy sự hụt hẫng trong mắt , lấy một cuốn sổ: "Hôm qua em ngủ gật lớp, bỏ lỡ phần quan trọng. Nhớ về xem nhé."
Những tóm tắt trọng tâm của Cố Sầm mấy bạn cùng phòng của coi như kim chỉ nam, ngày ngày "vái lạy".
nhếch môi, thẳng đôi mắt trong veo của , nở nụ ngọt ngào: "Cảm ơn . Vậy... mai gặp nhé? Em sẽ mang kẹo cho ."
Cố Sầm ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ dịu dàng: "Được, mai gặp."
thở phào nhẹ nhõm, niềm vui sướng khiến nhảy cẫng lên.
Biết cũng thích thì ?
2.
Bữa tiệc sinh nhật tổ chức ngoài trường lúc sáu giờ tối. lách bàn riêng, bất lực thốt lên: "Sao các tổ chức ở đây?"
Hội chị em đưa cho một ly rượu, : "Chúc mừng hội độc !"
Thế nhưng, hề !
Một tháng trôi qua, tay còn nắm, môi còn hôn. Trừ những lúc gặp khó khăn trong học tập và Cố Sầm kiên nhẫn kèm cặp, mối quan hệ giữa chúng hầu như bất kỳ “tiến triển thực chất” nào.
Thế thì chẳng khác gì bỏ tiền thuê gia sư.
Tâm trạng , liên tục pha nước trái cây với vodka mà uống, cứ thế uống mãi cho đến khi thứ xung quanh trở nên mờ mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mat-kiem-soat-ncvy/chuong-1.html.]
Đến 10 giờ tối, một bạn học của gọi điện thoại cho Cố Sầm.
say mèm, chằm chằm gương mặt mà ngày đêm mong nhớ. Không chút ngần ngại, bò lên Cố Sầm nũng: "Anh hôn em mà..."
Bình thường, cho trăm lá gan, cũng dám .
Trên Cố Sầm thoang thoảng mùi cà phê, thơm cực kỳ.
Anh một tay ôm lấy , khẽ gật đầu với mấy bạn của : "Muộn , đưa cô về ký túc xá ."
Anh lúc nào cũng . Bề ngoài thì tỏ vẻ cái gì cũng lời , nhưng thực tế bảo thủ vô cùng, lúc nào cũng lo sợ chiếm hời của .
"Này , đấy?"
Vì men rượu nên giọng trở nên khàn khàn. Đầu tựa lên vai Cố Sầm, nặng trịch nhấc lên nổi.
Anh dìu , vành tai bất giác đỏ ửng, im lặng dẫn bước con đường rợp bóng cây.
Một tháng, dù là nuôi một con ch.ó, cũng tình cảm. Sao thể chút rung động nào chứ?
vòng tay qua cổ Cố Sầm, nhón chân sát gần, thủ thỉ: "Cố Sầm, tiếp tục bạn trai em, ?"
"Còn mười phút nữa là đóng cửa ký túc xá." Anh nhắc , như một lời từ chối khéo léo.
Môi Cố Sầm mỏng, màu sắc thuần khiết, tựa như cánh hoa ai hái. nghĩ, nếu để một dấu răng đó, chắc chắn sẽ .
Sau ngày mai, sẽ còn thuộc về nữa.
kiềm chế mà rướn tới, nhẹ nhàng c.ắ.n lấy môi .
Cảm giác mềm mại lạnh lẽo, mềm mại là , còn lạnh lẽo là .
nhón chân cao hơn, áp sát môi lên môi , nhắm mắt hôn.
Anh cứng đờ như một khúc gỗ, tất cả đều do chủ động.
Vị cà phê đầu lưỡi ngọt đắng.
Rượu và cà phê hòa quyện , khiến cơ thể bất giác nóng bừng.
"Cố Sầm, đây là nụ hôn đầu của em." Mặt đỏ bừng, "Em hề ép buộc , em chỉ rằng, em thật sự thích ."
Kể từ buổi lễ chào đón tân sinh viên, ngay từ cái đầu tiên, rung động vì .
Trong mắt Cố Sầm ngập tràn ánh sáng dịu dàng. Ánh trăng tinh nghịch nhảy nhót hàng mi dài của . Anh mấp máy môi, dường như định điều gì đó, nhưng thôi.
"Muộn , đưa em về."
Cứ thế, chúng về đến lầu ký túc xá, kịp lúc cô quản lý đang chuẩn khóa cửa.
"Lần về sớm chút, thì báo giáo viên chủ nhiệm đấy.”
lờ lời cằn nhằn của cô quản lý. Ánh mắt đăm đăm dõi theo bóng lưng Cố Sầm đang xa dần. Tay vô thức sờ chứng minh thư trong túi đeo chéo mà hối hận đến xanh ruột.
====================