"Lâm Thập Nhất!" Tiếng gào của Giang Hoài vang vọng khắp nhà họ Giang.
móc móc tai, thầm nghĩ, nếu hệ thống cho tự chọn đối tượng lấy điểm phẫn nộ thì nhất định chọn Giang Hoài. Với tính khí , chẳng phút chốc đủ để kiếm bộn tiền ?
"Thập Nhất! Con đừng quá đáng. Nhu Nhu cũng là em gái con. Con thật sự ép c.h.ế.t nó mới hả ?" Mặt Giang xanh mét.
những cùng chung huyết thống với , thế mà chỉ trích vì một ngoài, cảm thấy buồn vô cùng. cúi đầu bật hai tiếng, : "Nếu hoan nghênh con về thì con là , cần gì bày vở kịch ."
Nói xong xoay vác ba lô ngoài. Giả vờ đáng thương thôi, ai mà chẳng .
"Thập Nhất, con cho cha!" Giang Quốc Hưng quát.
Khóe môi khẽ cong. Giang Quốc Hưng là sĩ diện nhất, nếu để khác con gái ruột nhận về đuổi khỏi nhà thì mặt mũi ông giấu .
"Tiểu thư, cô thể ." Quản gia ở cửa chặn .
"Bác Trương, đưa tiểu thư lên phòng ngủ đầu tiên lầu nghỉ ngơi."
Dĩ nhiên, hề nghĩ sẽ rời khi nhiệm vụ thành. Bỏ lúc thì quá ấm ức. đầu liếc đôi cha mù mắt , đó theo bác Trương trong. Trước khi phòng, còn thấy tiếng nức nở của Giang Nhu Nhu, bổ sung thêm một câu: "Muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t cho khuất mắt, đừng phiền nghỉ ngơi."
Trong tiếng quát giận dữ của Giang Hoài, bước biệt thự. Màn kịch tự sát của Giang Nhu Nhu cuối cùng hóa thành trò . cũng chẳng cô kết thúc thế nào, chỉ khi tỉnh dậy, ngoài yên tĩnh hơn nhiều. Lúc thấy tiếng gõ cửa.
"Tiểu thư, tới giờ ăn tối ạ."
Xuống lầu, cả nhà bốn bọn họ ăn. Thấy , Giang Hoài lạnh lùng hừ một tiếng: "Quả nhiên là lớn lên trong nhà nghèo hèn, chút quy củ nào, ăn bữa cơm cũng để cả nhà chờ ."
bàn cơm ăn gần sạch, lấy tờ 100 tệ đặt mặt , thiện góp ý: "Đi bệnh viện não khám chuyên khoa." bổ sung: "Khám cấp cứu."
"Chị, chị thể như chứ? Anh chỉ bụng nhắc nhở thôi." Giang Nhu Nhu vội vàng bênh vực.
"Cả cô cũng nên khám." .
"Lâm Thập Nhất, mày..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mang-he-thong-di-nhan-to-quy-tong-toi-choc-thien-kim-gia-tuc-tho-huyet/chuong-2.html.]
"Tất cả im miệng, ăn cho t.ử tế!" Giang Quốc Hưng rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng uy nghiêm khiến Giang Hoài nghẹn , nuốt hết lời định bụng. Hắn tức tối đập mạnh đôi đũa xuống bàn, dậy bỏ .
xuống bàn, liếc qua mấy món ăn, chẳng động đũa, chỉ nghĩ xem một ngàn vạn trong thẻ nên tiêu thế nào.
Giang Nhu Nhu ngứa miệng ríu rít: "Chị, chắc chị ăn mấy thứ nhỉ? Ăn nhiều một chút . Nhà thường ăn nên cũng chẳng thấy ngon miệng lắm."
" , con đói thì chỉ ăn bánh bao như em gái con. Từ nhỏ mặc gấm ăn ngon, chẳng khổ là gì." gắp một miếng thức ăn, mặt cảm xúc .
Vợ chồng Giang Quốc Hưng xong, sắc mặt thoáng cứng . Đặt cạnh Giang Nhu Nhu sáng nay còn bày trò nhảy lầu mà hàng hiệu thì bên cạnh chẳng khác nào toát mùi nghèo rớt mồng tơi.
Mẹ Giang ho nhẹ một tiếng, đưa một tấm thẻ: "Thập Nhất, ngày mai con trung tâm thương mại mua vài bộ quần áo ."
" , từ nay trở về Giang gia cũng học cách sống cho dáng, đừng để chê ." Giang Quốc Hưng phụ họa.
Chưa kịp để đáp, Giang Nhu Nhu cướp lời: "Mẹ, chị từ nhỏ tiết kiệm quen , con nhiều quần áo mặc, nếu chị chê thì thể lấy vài bộ mặc."
đặt đũa xuống, vẻ mặt đầy ấm ức: "Không , con quen mặc đồ khác bỏ . Trước đây ở viện mồ côi, viện trưởng cũng thường cho chúng con mặc quần áo khác cần nữa."
Giang Quốc Hưng hừ lạnh: "Như coi . Giang gia từng nghèo đến mức mua nổi mấy bộ quần áo."
" , Nhu Nhu, chị con về, chuyện ăn mặc thể như nữa, con nhường nhịn." Mẹ Giang cũng hiếm hoi lên tiếng bênh vực .
Mục đích đạt , thu biểu cảm tiếp tục ăn. Giang Nhu Nhu thì chịu buông tha, như chịu uất ức to lắm, môi run run, sắp .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Không , con chỉ với chị. Con chị thích con nên con mới luôn nghĩ tới chị, chỉ mong chị cho con tiếp tục ở đây để con báo hiếu cho cha ."
tiện tay nhét cái bánh bao miệng cô , : "Thêm một câu nữa thì nuốt hết ."
Giang Nhu Nhu ngẩn , lấy bánh bao , vẻ mặt như .