Bệ hạ thương tiếc ái thần, sai bắt yêu, nhưng khi đến nơi thì chỉ thấy một bộ da bọc xương bẹp mặt đất.
15.
Thập Vạn Đại Sơn.
Ta nâng từ trong bụng một luồng sáng nhỏ.
"Thật hiếm thấy, mà ngươi để cho nó một con đường sống." Phấn Đoàn hiện nguyên hình hổ, lúc đang ghé sát lòng bàn tay để .
Luồng sáng cuộn tròn , từ từ hiện hình , trông như một hài nhi sơ sinh.
"Ba hồn của nó vẫn còn, vẫn thể đầu thai." Ta khẽ : "Kiếp nhớ đầu t.h.a.i một nhà bình thường." Ta đẩy luồng sáng , nó quyến luyến cọ đầu ngón tay dần dần tan biến trung.
"Nó coi ngươi là mẫu đấy ?" Phấn Đoàn ngẩng đầu nheo mắt theo: "Cũng , nó vốn hồn phách vẹn, sinh cũng là hài t.ử ngốc nghếch, nhận nhầm nương cũng là chuyện thường."
Ta đáp lời nó, chỉ tiếp tục bước về phía .
"Này!" Phấn Đoàn thấy xa, đột nhiên hét lớn một tiếng.
"Sao thế? Không về nhà ?"
Nó cúi đầu, chần chừ hồi lâu gọi một tiếng: "Tô Ngu."
Nó gọi tên thật của .
"Tô Ngu..." Nó chút ngượng nghịu, lời cứ nghẹn nơi cổ họng khiến sốt ruột.
"Sao?" Ta hỏi .
"Ngươi... ngươi..." Lời thật khó thốt , nó do dự hồi lâu: "Ta thành yêu năm trăm năm , thực ... thực bình thường cũng đói đến thế, cũng... cũng thèm ăn đến , cho nên... thể đừng xuống núi nữa ..."
Giọng nó nhỏ dần, cuối cùng vùi đầu đống đất: "Ái chà, ý níu kéo ngươi nhé, chỉ là... chỉ là thực sự đói lắm thôi."
Ta bầu bạn cùng nó trăm năm, đến ngày hôm nay, mà nó vẫn dám mở lời giữ .
"Phì..." Ta nhịn mà bật .
"Ngươi cái gì?!" Nó giận thẹn, dường như giây sẽ lập tức bỏ chạy.
"Ta chút hối hận ."
"Hối hận? Hối hận cái gì?" Nó căng thẳng , sợ điều gì đó mà nó .
"Ta thực sự hối hận vì năm xưa cho ngươi ăn một miếng thịt của Tạ Thù, thiết nghĩ loại thông minh như , thịt chắc là bổ não lắm."
"Này, Tô Ngu! Ngươi ý gì hả!"
Nó ở lưng tức tối gầm gừ, phất phất tay tiếp tục bước : "Mau thôi Phấn Đoàn, lát nữa trời tối là về nhà ."
"Cái gì?" Ta thấy một tràng gầm thét đằng : "Này! Ta tên là Khiếu Phong! Tô Ngu, ngươi cứ thích gọi hổ bằng mấy cái tên kỳ quái thế hả! Thật đáng ghét!"
16.
Sở niệm của , chính là nơi đến.
Kẻ gọi là Trành, vốn là cùng cực của ác quỷ. Thượng đế đức hiếu sinh, vẫn dành cho một sự xót thương. Cứ mỗi năm trăm năm, sinh một kẻ dị biệt.
Kẻ dị biệt lấy d.ụ.c vọng và chấp niệm thức ăn, lấy ái hận sân si dưỡng chất. Mang danh là Quỷ giữa núi sâu, nhưng thực chất là bậc Phán quan nơi nhân thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ma-tranh/chuong-12-hoan.html.]
(Hoàn)
Dưới đây là một bộ linh dị cổ đại khác của nhà MonkeyD ạ:
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
TRÀNG HỶ TANG
Ngày hạ huyệt, phu quân cũng đồng thời rước bình thê cửa.
Linh cữu và kiệu hoa chạm trán giữa phố dài, tiếng kèn xô na bên tang bên hỷ đối chọi gay gắt. Ta thấy ngoài kiệu khẽ nhạt: "Phu nhân quả là kẻ thức thời, dù c.h.ế.t cũng chịu cản đường ."
Thứ nũng nịu một tiếng, kiệu hoa khẽ rung rinh. Đột nhiên, con ngựa kéo linh cữu kinh hãi l.ồ.ng lên. Quan tài rơi rầm xuống đất, chấn động đến mức choáng váng cả đầu óc.
Và , mở mắt.
1.
Ta trong quan tài, lòng trào dâng một nỗi phiền muộn. Gả cho Lưu T.ử An ba năm, lâm bệnh suốt ba năm, khổ ngày đêm chăm sóc. Lão phu nhân từng ép nạp , khăng khăng chịu, nắm c.h.ặ.t t.a.y mà thề thốt: "Đời chỉ nàng."
Giờ đây c.h.ế.t , coi như cũng chẳng lỡ dở ngày lành của .
Ta quấn c.h.ặ.t như một chiếc kén, cử động . Đám tang vẫn tiếp diễn. Ta giống như kiệu, lắc lư theo nhịp bước khiêng tận ngoại thành, yên vị lớp đất sâu. Ta thầm tính toán, khi bước lên cầu Nại Hà, nhất định cầu xin Mạnh Bà cho chờ một chút. Kiếp , nguyện phu thê.
Đột nhiên, tiếng đào đất truyền tới từ đỉnh đầu. Nắp quan tài lật tung. Dưới ánh trăng thanh lãnh, một nam t.ử vận thanh y đó, chân mày và đôi mắt chìm khuất trong bóng tối. Hắn đưa tay về phía : "Ta ngang qua bãi tha ma, thấy oán khí của ngươi ngút trời. Đi theo ."
Kỳ lạ , cơ thể bỗng cử động . Ta vui mừng khôn xiết, tin rằng chân tình của cảm động trời cao, cho cơ hội trở về bên cạnh phu quân. Đôi chân mềm nhũn như sợi b.ún, lảo đảo bò khỏi quan tài, lê bước về hướng kinh thành. Ta nhớ , nhớ đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c run rẩy.
Thanh y nam t.ử cản , thản nhiên : "Ngươi phía xem."
Ta sững sờ . Đầu ngón tay lóe lên một đốm sáng xanh, soi rọi đáy quan tài nơi . Ở đó, rõ ràng đang cuộn tròn một "" khác - mặt mày xanh xao, cổ hằn sâu một vết thắt tím ngắt, đôi mắt hạnh trợn ngược đầy u uất.
Ta cúi đầu, thấy cái bóng của chính ánh trăng mờ nhạt như khói nhạt.
"Ngươi c.h.ế.t lâu ." Giọng nam t.ử bình thản đến lạ lùng, "Phu quân và thứ của ngươi cấu kết với , dùng một dải lụa trắng đưa ngươi lên đường. Ngươi bệnh đến u mê, nên chẳng còn nhớ nổi."
"Chấp niệm của ngươi quá sâu, hồn phách kẹt trong xác thối, cứ ngỡ vẫn còn sống." Hắn thở dài, "Đi theo , Địa phủ tự công lý."
Ta im nhúc nhích. Hồi lâu , hành lễ với , xách vạt váy mục nát, từng bước một, về phía phủ đèn hoa rực rỡ. Gió đêm mang theo lời thì thầm của , nhẹ tựa tiếng thở dài: "Không phiền đến Địa phủ. Chuyến , là để tự tay đòi công đạo."
Thanh y nam t.ử giữa những nấm mồ hoang, dõi theo bóng lưng xa dần, khẽ lắc đầu. Phía phủ xa xa, một chiếc đèn l.ồ.ng đỏ đột ngột vụt tắt.
2.
Người mặc thanh y cản . Khi bay qua cổng thành, lão già đ.á.n.h canh co rụt cổ, lầm bầm: "Gió âm ở thế ?" Ánh lửa từ đèn l.ồ.ng tay lão chập chờn, xoay tròn quanh gấu váy .
Ta vẫn nhận con đường về nhà. Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của và tân nương. Đôi sư t.ử đá cửa phủ thắt dải lụa hồng. Khi xuyên qua cánh cửa, thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong. Tiệc vẫn tan.
Chính sảnh đèn đuốc sáng trưng, chén thù chén tạc. Phu quân của diện hỷ bào đỏ rực, đang chúc rượu . Thứ nép sát bên cạnh , mũ phượng khăn mây, đến mức đôi mắt long lanh như hoa nở.
Ở phía bên , nữ nhi của Triệu đại nhân, nay là tân phu nhân của Lưu phủ, đang đoan tọa ở vị trí chủ tọa. Nàng mặc bộ giá y Bách Điểu Triều Phượng đỏ tươi, đầu đầy trâm ngọc, xinh lộng lẫy tả xiết. Một nha lỡ tay đổ giọt rượu lên gấu váy, nàng cũng chẳng thèm chớp mắt, chỉ đưa mắt hiệu cho ma ma phía . Ngay lập tức, nha đó kéo ngoài một tiếng động. Chẳng mấy chốc, tiếng rên rỉ nghẹn ngào và tiếng gậy nện da thịt truyền từ bên ngoài.
Sự náo nhiệt trong sảnh khựng , nhanh ch.óng khôi phục như cũ, điều nụ của thêm phần ân cần, tiếng chúc rượu càng cao hơn. Triệu tiểu thư lúc mới khẽ nhấp một ngụm rượu, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhạt, tựa như hài lòng. Ánh mắt nàng quét qua , cuối cùng dừng đôi bàn tay đang đan c.h.ặ.t của phu quân và Trần di nương, đầu ngón tay khẽ siết .
Nàng chợt nhớ tới kiếp , cũng là một tiệc hỷ náo nhiệt thế , nàng cũng mặc giá y, nhưng gả cho một nam nhân trong lòng chứa chấp kẻ khác. Kiếp đó, nàng để kẻ yên . Kiếp , thứ nàng nhắm trúng, tuyệt đối cho phép ai sẻ chia.
Phu quân dường như cảm nhận điều gì, vội buông tay Trần di nương , tiến lên kính rượu Triệu tiểu thư. Lúc nàng mới mỉm , nhưng ý chẳng chạm tới đáy mắt.
"Triệu đại nhân." Phu quân nâng ly, mặt đỏ bừng vì phấn chấn, "Chuyện ăn , xin Ngài chiếu cố cho nhiều."
Hóa là .