1.
Sau buổi chiều hôm , một bức tường vô hình nhưng kiên cố dựng lên giữa Lục Vân và Nhã Nhã. Cô còn sang nhà mỗi ngày, cũng còn nhắn tin hỏi "Hôm nay về ăn cơm ?". Sự im lặng của Nhã Nhã khiến căn nhà họ Lục bỗng chốc trở nên thênh thang và lạnh lẽo lạ thường.
Lục Vân vẫn , vẫn vùi đầu những bản vẽ thiết kế, nhưng bắt đầu mắc những ngớ ngẩn. Có lúc, vẽ một mái hiên nhưng vô thức phác họa hình dáng một b.í.m tóc đuôi ngựa. Có lúc, ngăn kéo kẹo dâu, tay cầm viên kẹo nhưng quên mất định gì.
2.
Một tuần , Lâm Thế kéo Lục Vân quán bia đầu phố. Nhìn vẻ mặt phờ phạc của bạn, Lâm Thế tặc lưỡi: "Cậu với con Nhã Nhã chuyện gì ? Dạo nó cứ như mất hồn, hỏi gì cũng , suốt ngày nhốt trong phòng học bài. Mẹ tớ còn tưởng nó trầm cảm tuổi dậy thì."
Lục Vân nhấp một ngụm bia đắng ngắt, giọng khàn đặc: "Chắc do tớ nặng lời với nó chuyện bạn bè ở lớp thôi. Con bé đang tuổi lớn, tâm lý nhạy cảm."
"Nặng lời? Cậu mà cũng nặng lời với nó ?" Lâm Thế hố hố. "Tớ thật nhé, chiều nó còn hơn cả tớ. con Nhã Nhã nó lớn thật , còn là đứa trẻ chỉ ăn kẹo nữa . Hôm nọ tớ thấy nó gương ướm thử váy, tớ mới giật nhận em gái sắp thành thiếu nữ ."
Lục Vân đáp, nhưng đôi tay siết c.h.ặ.t ly bia của tố cáo sự bình tĩnh. Anh rõ hơn ai hết Nhã Nhã lớn thế nào. Anh cảm nhận điều đó qua ánh mắt rực lửa của cô, qua mùi hương thiếu nữ thanh khiết mỗi khi cô gần . Và chính điều đó sợ.
3.
Đêm đó, Lục Vân về nhà muộn. Khi qua con hẻm nhỏ, thấy một bóng dáng quen thuộc đang chiếc ghế đá gốc cây hoa nhài cổng nhà họ Lâm. Nhã Nhã đang đó, đôi chân đung đưa, mắt ngước lên bầu trời đêm trăng.
Lục Vân , rượu nhè nhẹ khiến lòng can đảm hơn thường ngày. Anh bước tới, xuống đầu của chiếc ghế đá.
"Muộn thế ngủ?"
Nhã Nhã giật , dường như cô sẽ về qua đây. Cô , giọng đều đều: "Em đang đợi hoa nhài nở. Anh , hoa nhài chỉ nở đêm muộn, tỏa hương lúc để ý nhất."
Lục Vân sang góc nghiêng gương mặt cô. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, những đường nét của Nhã Nhã đến mức khiến khó thở. "Nhã Nhã, chuyện hôm ... ý coi thường em."
"Em ." Nhã Nhã sang thẳng mắt . "Anh coi thường em, chỉ coi em là một đứa trẻ bao giờ lớn. Anh , mười năm em cao đến bụng . Năm năm em cao đến n.g.ự.c . Bây giờ em cao đến vai . Em còn là đứa trẻ bám đuôi để xin kẹo dâu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/luc-van-nha-nha/chuong-7-khoang-cach-cua-su-truong-thanh.html.]
Cô dậy, bước gần , thu hẹp cách của sự im lặng. "Anh luôn bảo vệ em. bảo vệ với tư cách là trai, bảo vệ vì... cũng thích em?"
Câu hỏi trực diện của Nhã Nhã khiến Lục Vân sững sờ. Anh bao giờ nghĩ cô dũng cảm đến thế. Sự thẳng thắn của tuổi trẻ như một mũi tên xuyên qua lớp giáp bảo vệ mà dày công xây dựng.
"Nhã Nhã, em mới 16 tuổi. Em còn cả một tương lai phía , còn đại học, còn những trai cùng lứa..."
"Em cần tương lai !" Nhã Nhã ngắt lời, nước mắt bắt đầu rơi. "Em chờ đợi suốt mười mấy năm qua. Mỗi khi học xa, mỗi khi muộn, em đều ở đây. Anh nghĩ em là em gái, nhưng em gái nào trai với ánh mắt giống như em ?"
4.
Lục Vân bật dậy. Anh bỏ chạy, trốn tránh sự thật đang phơi bày mắt. khi thấy những giọt nước mắt lăn dài má Nhã Nhã, sự phòng thủ trong tan thành mây khói.
Anh vươn tay , kéo cô lòng. Một cái ôm c.h.ặ.t đến mức tưởng như khảm cô cơ thể . Mùi hương hoa nhài hòa quyện cùng mùi hương thiếu nữ tóc Nhã Nhã khiến Lục Vân mất lý trí.
"Đừng ..." Anh thầm thì tai cô, giọng run rẩy. "Anh xin ."
Nhã Nhã vùi mặt n.g.ự.c , cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của Lục Vân. Cô thắng. Cô phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng của .
"Lục Vân, thích em ?"
Lục Vân im lặng một lúc lâu, khẽ thở dài, nụ hôn nhẹ đặt lên đỉnh đầu cô. "Nếu thích em, để ngăn kéo kẹo luôn đầy suốt mười năm qua. Nếu thích em, ở ban công mỗi đêm để cửa sổ phòng em."
Nhã Nhã ngước lên, đôi mắt nhòe lệ nhưng lấp lánh niềm vui. Lục Vân đưa ngón tay lau nước mắt cho cô, ánh mắt giờ đây đầy sự nuông chiều và cả một chút đau lòng.
" Nhã Nhã, chúng giữ bí mật. Cho đến khi em nghiệp đại học, ? Anh Lâm Thế bố em lo lắng. Và quan trọng nhất, em trưởng thành thật sự, để chắc rằng tình cảm là sự ngộ nhận của tuổi trẻ."
Nhã Nhã gật đầu lia lịa. Chỉ cần thừa nhận, dù chờ thêm bao nhiêu năm nữa cô cũng sẵn lòng.
Đêm đó, gốc hoa nhài, một lời hẹn ước bí mật hình thành. Lục Vân cô gái nhỏ trong vòng tay , trong lòng hạnh phúc dâng lên một nỗi lo âu vô hình. Anh , con đường phía sẽ hề dễ dàng. Anh hơn cô mười tuổi, trách nhiệm dẫn dắt cô, nhưng đồng thời, cũng sợ chính sẽ tổn thương đóa nhã nhã thanh khiết .
Anh rằng, đây chính là khởi đầu cho những tháng ngày ngọt ngào nhất, và cũng là khởi đầu cho những cơn bão lòng đau đớn nhất về .