Lục Thiếu Giả Câm Và Cô Vợ "Nát Thân" Vì Nửa Đêm Cày Cấy

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh sững một giây, dường như cũng thấy thật khó tin.

Anh há miệng định nhưng phát tiếng nữa.

Sau đó, điên cuồng hiệu: [Mau bế xuống! MAU! LÊN!]

Ơ?

Lẽ nào nãy giờ ảo giác?

Thôi kệ , may mà cái xe lăn hàng xịn, ngã thế mà hỏng.

lôi từ cây xuống, đặt xe lăn.

Gà rán thơm thật sự.

sức ăn của lớn, một con gà mà đủ.

Về đến nhà, đặt thêm ba suất đồ ăn nhanh: mỳ cay, sữa, bánh kếp nướng, đủ bộ luôn.

Lục Trầm Chu sofa, bày biện từng món , lông mày nhíu c.h.ặ.t .

Anh hiệu: [Đồ ăn rác rưởi.]

: "Mẹ ơi, thơm xỉu."

Anh tiếp tục múa may: [Không cho sức khỏe.]

: "Mẹ ơi, thơm xỉu."

[Gây u.n.g t.h.ư đấy.]

"Mẹ ơi, thơm xỉu."

Anh tức đến mức đập thình thịch xe lăn.

lúc , thấy một tiếng "ục ục".

Phát từ bụng của .

Gương mặt Lục Trầm Chu thoáng qua vẻ ngượng ngùng, mặt chỗ khác.

: "Chồng ơi, đói ?"

Anh: "..."

"Ai bảo lúc nãy chịu ăn cơm? Giờ thấy ngốc ?"

"Anh ăn ?"

Anh ngượng nghịu gật đầu một cái.

bưng bát mỳ cay lên, huơ huơ qua mũi một vòng.

Rồi rụt tay .

"Cái , trong t.h.u.ố.c độc, bệnh ăn ."

Mặt đen .

cầm miếng gà rán lên: "Cái cũng , nó xung khắc với mệnh của . Anh xem em mua gà xong là leo lên cây luôn, điều đó chứng minh cái gì? Chứng minh nó ám đấy. Ngoan, chúng ăn."

Anh nghiến răng.

bưng ly sữa lên: "Oa, cái càng . Anh xem —"

"Người câm uống sẽ c.h.ế.t."

Lục Trầm Chu: "..."

Á, quên mất.

Anh tuy câm, nhưng chữ mà!

Anh tức đến mức vỗ xe lăn bành bạch.

thì cứ mặc kệ, ăn hùng hục, tức hừng hực.

Ăn một lúc, lương tâm trỗi dậy.

Thôi bỏ , bỏ đói tí nữa lấy sức mà " việc" giường?

gắp một miếng bánh kếp nướng lên.

"Nào, há miệng ."

Anh ngẩn .

vẩy tay một cái, miếng bánh bay vèo một đường cực kỳ chuẩn xác thẳng mồm .

"Chồng ơi, em ném chuẩn ?"

Hừm, hình như lúc cho con Lai Phúc ăn cũng dùng chiêu .

Thôi kệ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/luc-thieu-gia-cam-va-co-vo-nat-than-vi-nua-dem-cay-cay/chuong-3.html.]

Anh nhai hai cái, mắt bỗng sáng rực lên.

[Thơm thật đấy.]

Anh hiệu thủ ngữ: [Thêm miếng nữa.]

"Xì, cái bộ dạng thấy sự đời của kìa."

Thế là bánh kếp thì ăn, gà rán thì gặm, ngay cả nước mỳ cay cũng húp xì xụp sạch sành sanh.

"Mai em dẫn ăn đồ nướng nhà em, nhất Bắc Kinh luôn!"

Anh lau miệng, vẻ mặt cuối cùng cũng dịu đôi chút.

dậy, xoay xoay cổ tay khởi động.

"Ăn no thì đến giờ việc thôi!"

Sắc mặt biến đổi ngay lập tức, xoay xe lăn định bỏ chạy.

tung một chiêu "bế kiểu công chúa", nhẹ nhàng ném thẳng lên giường.

Anh điên cuồng hiệu: [Thẩm Thanh Thanh! Cô—]

kéo tủ quần áo .

Trời ạ, cà vạt của Lục Trầm Chu nhiều dã man.

Đủ loại màu sắc, chất liệu, sờ mềm mượt cực kỳ.

chọn hai chiếc.

Một chiếc trói tay, một chiếc bịt mắt.

Phê thật sự.

Lục Trầm Chu bắt nạt đến phát .

Ngày thứ ba, đưa Lục Trầm Chu về nhà ngoại.

Vừa bước cửa, thấy bố bắt đầu múa may.

Lục Trầm Chu chỉ những vết tích , chỉ , vành mắt đỏ hoe.

Mẹ nổi giận lôi đình: "Có Thanh Thanh nó đ.á.n.h con ?!"

Anh gật đầu như bổ củi, nước mắt chực trào .

Bố thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai : "Chao ôi con rể ơi, bố khuyên một câu, đàn ông đời ai là vợ đ.á.n.h ?"

Lục Trầm Chu sững sờ.

"Con bé từ nhỏ tính tình thế , lúc trẻ còn bốc đồng thì động tay động chân, con chịu khó nhịn thêm vài năm, đợi mấy năm nữa nó đ.á.n.h nổi nữa là ngay mà."

Mẹ tiếp lời: " đấy, thương cho roi cho vọt, nó yêu nó mới đ.á.n.h con chứ đ.á.n.h đứa khác?"

Lục Trầm Chu: "???"

Bố gật đầu: " thế, nó đ.á.n.h con thì tay nó cũng đau chứ bộ."

Lục Trầm Chu hóa đá.

"Lại đây đây, bố tặng con món quà."

Bố hai thùng t.h.u.ố.c giảm đau: "Lúc nào rảnh việc gì thì cứ uống sẵn , một viên thì hai viên."

Lục Trầm Chu ôm hai thùng t.h.u.ố.c giảm đau, lệ rơi đầy mặt.

Mẹ an ủi: "Nhìn kìa, con rể cảm động đến phát luôn ."

Lục Trầm Chu: "..."

"Cái hình nhỏ bé tẩm bổ mới ."

Bố xắn tay áo lên: "Để bố nướng xiên cho con, đồ nướng nhà họ Thẩm là nhất Bắc Kinh đấy!"

"Làm mười xiên cật heo nhé?"

"Không gì là bố coi như đồng ý đấy!"

"À đúng , thêm hai mươi con hàu nướng nữa!"

"Làm thêm hai bát canh rùa nhé!"

Lục Trầm Chu điên cuồng lắc đầu.

[Nhiều quá! Thực sự quá nhiều !]

Mẹ vỗ trán: "À quên mất Thanh Thanh nữa, ông nó ơi, là năm bát canh rùa!"

Sau khi một bàn đầy thức ăn đại bổ dọn lên, bố kéo Lục Trầm Chu uống rượu.

Vừa uống khuyên bảo: "Con rể , con bồi bổ nhiều , cơ thể khỏe thì mới... chịu đòn giỏi ."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận