Lão Nhân Gia

3.1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những Mảnh Ghép Vỡ Vụn

Thấy định rời , đàn ông cũng hoảng loạn. Anh toan đuổi theo nhưng bạn giữ c.h.ặ.t lấy: "Anh đừng quản nó nữa! Nó với con chị nó đều một giuộc, vô tâm vô tính, chỉ giỏi bắt nạt lòng mềm yếu của thôi!"

Anh vội vã đáp: "Không , hiểu lầm em . Hình như em còn nhớ gì cả, chuyện nhé!" Dứt lời, áy náy đẩy tay bạn , chạy đuổi theo. Chẳng ngờ Thích Tranh đầu . Cậu chân trần, tháo đôi giày thể thao đang cầm tay ném mạnh kệ giày.

Anh định thần kỹ, đó chính là món quà tặng năm 18 tuổi. Chẳng Thích Tranh xỏ nó từ lúc nào. Kệ giày bao nhiêu đôi, vẫn chọn đúng đôi . Giống như bát cháo ăn, vẫn đúng hương vị đó. Sống mũi cay nồng; Thích Tranh vẫn với . Đã từng mất mới trân trọng, dù giờ đây còn ký ức, vẫn vô thức đối đãi với .

Dù tính khí vẫn xa, thậm chí phần hư hỏng hơn , nhưng khi Thích Tranh định xỏ đôi giày da ướt sũng, thụp xuống ngăn . Anh tự nhiên vén ống quần ướt đẫm của lên, chạm bắp chân lạnh ngắt, nhíu mày: "Không lạnh ?"

Anh lấy một đôi tất cũ từ ngăn kéo. Thích Tranh trừng mắt: "Tránh !"

Thế nhưng vẫn vươn tay kéo . Rõ ràng chẳng dùng bao nhiêu sức, mà Thích Tranh vẫn lời xuống. Anh đưa đôi tất cho . Cậu lạnh lùng : "Anh nên nhớ kỹ, em trai !"

Anh vẫn kiên nhẫn: "Phải, , ... Cần tất giúp ?"

Thích Tranh giật phăng đôi tất: "Bớt đụng chạm ! Nếu thực sự giống em trai đến thế, mà xe còn dám hôn ... Hai là l.o.ạ.n l.u.â.n ?"

Anh kéo đôi giày thể thao đến mặt : "Anh và em quan hệ huyết thống, hơn nữa..."

Thích Tranh nhướn mày: "Hơn nữa ?"

Anh như nhớ chuyện gì đó thú vị, khóe môi khẽ nở nụ : "Đừng thế , đây là em theo đuổi đấy." (Nếu việc trực tiếp lên giường tính là theo đuổi).

Thích Tranh nghĩ thầm, tại đây đàn ông hồi tưởng chuyện ân ái với đứa em c.h.ế.t cơ chứ? Mình bệnh ! Cậu xỏ giày , chỉ tay lên mặt : "Đừng tưởng lấy lòng là cái tát xong chuyện nhé."

Anh ngước : "Được thôi, cũng chẳng mong giữa chúng sẽ kết thúc."

Sắc mặt Thích Tranh đổi xoạch xoạch: "Sao thể vô liêm sỉ như thế?!" Cậu hung hăng bồi thêm: "Đừng mơ mà coi là kẻ thế cho đứa em c.h.ế.t của để theo đuổi, định ghê tởm ai hả?!"

Mặc kệ mắng nhiếc, vẫn im lặng, vẻ mặt "vững như bàn thạch". Thích Tranh tức đến nổ phổi, đột nhiên nảy ý định, hất cằm : "Anh theo đuổi cũng vô ích thôi, phụ nữ thích , sắp kết hôn đến nơi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lao-nhan-gia/3-1.html.]

Cậu dối. lời dứt, lặng hồi lâu, thầm thì: "Thì ... đau đến thế ."

Thích Tranh ngơ ngác: "Cái gì?"

Anh đưa tay đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : "Thì lúc những lời tương tự, em cũng đau đớn như ."

Thích Tranh định bụng sẽ nhẫn nhịn thêm nữa nếu nhận nhầm . dáng vẻ chua xót của , tim bỗng thắt . Như thể một "bản ngã" khác trong cơ thể đang vì câu mà đau lòng. Anh đang xin , mà cũng như đang xin một ai đó khác.

Thích Tranh xổm xuống, thẳng : " và em trai giống đến thế ?"

Anh gật đầu. Thích Tranh trầm giọng: "Dù thích đàn ông, nhưng việc coi khác là quá đáng lắm ."

Anh túm lấy ống tay áo , nước mắt lã chã: "Hai năm ... em là em, ai khác, mà em bao giờ chịu . Giờ em chẳng nhớ gì cả, nhưng vẫn cứ để tâm chuyện đó. Là sai ."

Thích Tranh thở dài, cảm thấy cái "hố" mang tên em trai chẳng bao giờ lấp đầy . Cậu dậy, lạnh lùng: "Chúng vốn chỉ tình cờ gặp gỡ, chẳng lý do gì để gặp nữa, nên cũng chẳng cần lời tạm biệt."

Lần , ngăn cản nữa. Thích Tranh lời tuyệt tình, nhưng mỗi ngang qua trạm xe buýt , vẫn vô thức đưa mắt tìm kiếm. Người đàn ông giống như một hạt mầm, nhẹ tênh thổi lòng , lặng lẽ bén rễ đ.â.m chồi.

Một tuần , họ gặp . Anh vận vest chỉnh tề, xách cặp da xuất hiện tại công ty của . Thích Tranh ở đây coi là "thiếu chủ". Cha nhiều nguồn tiền bất chính cần công ty để "rửa". Nếu chuyện, Thích Tranh sẽ là mũi chịu sào. vì ơn cứu mạng hai năm khi suýt bại liệt tai nạn, tuyệt đối trung thành với cha . Cậu tin , vì trong ký ức của chỉ nuôi nấng ở nước ngoài.

Lần công ty cần biên dịch viên, và xuất hiện với tư cách là ứng viên giới thiệu. Trong giờ nghỉ, Thích Tranh bắt gặp ở phòng , nhướn mày: "Trông cũng dáng đấy nhỉ."

Anh kéo cà vạt, thẹn thùng. Ánh mắt Thích Tranh dừng ở chiếc cà vạt: "Kiểu dáng tồi."

Anh dịu dàng : "Em tặng đấy."

Thích Tranh: "..."

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận