Bỗng nhiên, bầu trời trở nên xám xịt mây sụp xuống như một tấm màn đen đặc quánh. Một cơn gió rít gào qua khe cửa, mạnh đến mức khiến những tấm kính dày của đồn cảnh sát cũng rung lên bần bật, phát những tiếng lạch cạch ghê . Chỉ trong chớp mắt, mưa như thác lũ trút xuống. Những hạt mưa đập mái tôn vang lên chuỗi âm thanh ch.ói tai. Không gian trong đồn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, mang theo lạnh của nước và mùi ẩm mốc của đất đá xới tung.
Khải Quân bất đắc dĩ dẫn Thanh Thu đồn tránh mưa. Cô bên cạnh Khải Quân, dòng nước đục ngầu bắt đầu tràn lên vỉa hè. Lòng cô thắt . Kịch bản bắt đầu . Những cơn mưa là sự gột rửa, mà là khởi đầu của một chuỗi t.h.ả.m kịch.
Cô , điệu bộ thôi. Làm để một viên cảnh sát tin những điều hoang đường như tận thế? nếu thì sự chuẩn đối phó với t.h.ả.m họa đó.
Hít một thật sâu để lấy dũng khí, Thanh Thu ngẩng đầu, ánh mắt cô còn vẻ long lanh diễn kịch mà trở nên nghiêm túc đến lạ thường. Cô thẳng đôi mắt sâu thẳm của Khải Quân:
"Khải Quân, cảm thấy... thời tiết gần đây khắc nghiệt một cách kỳ lạ ?"
Giọng cô tiếng mưa át đôi chút, nhưng từng chữ đều rõ ràng và nặng nề. Khải Quân ngắt lời, yên.
"Em nghĩ đây đơn thuần là một cơn bão. Có thể sẽ thiên tai địch họa... hoặc những thứ tồi tệ hơn thế nữa." – Cô siết c.h.ặ.t t.a.y, hạ thấp giọng xuống mức chỉ đủ hai – "Các nên nhắc nhở chuẩn cho tình huống nhất. Không chỉ là lương thực, mà các ... những ở tuyến đầu, cũng cần thêm vật tư vũ trang và trang bảo hộ. Nếu t.h.ả.m họa thật sự tràn lan, kẻ sẽ xuất hiện. Đến lúc đó, cần đủ sức mạnh để tự bảo vệ ."
Trong phòng trực, tiếng đùa của mấy cảnh sát trẻ tắt ngấm từ lâu. Họ ngoài màn mưa trắng xóa với vẻ mặt lo âu.
Khải Quân nhạo cô, cũng gạt tay cô như khi. Anh cúi đầu, cách giữa hai gần đến mức cô thể thấy sự d.a.o động nhẹ trong đồng t.ử của .
"Lê Thanh Thu." – Anh gọi tên cô bằng chất giọng trầm thấp, đầy sức nặng – "Cô những gì?"
"Em chỉ ..." – Cô c.ắ.n môi, ánh mắt kiên định đến cực điểm – "Nếu tin em, thể sống sót. Và em cũng cần để sống sót."
Khải Quân trả lời, chỉ im lặng cô lâu.
Trời vẫn mưa ào ạt ngớt, chiếc xe cảnh sát lao trong màn mưa trắng xóa, cần gạt nước hoạt động hết công suất nhưng vẫn ngăn nổi những dòng nước xối xả tràn qua kính chắn gió. Không khí trong xe đặc quánh và lạnh lẽo, chỉ tiếng máy chạy rì rì và tiếng mưa đập vỏ thép rầm rầm như nghiền nát thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lac-vao-tieu-thuyet-tan-the-tro-thanh-nu-phu-yeu-menh/chuong-6-lanh-lung-tu-choi.html.]
Thanh Thu ở ghế phụ, tay vẫn nắm c.h.ặ.t dây an . Cảm giác áp chế của kịch bản dịu nhiều từ khi cô tiếp xúc với Khải Quân, nhưng sự im lặng của đàn ông bên cạnh khiến cô thấy căng thẳng theo một cách khác.
Chiếc xe dừng cổng nhà cô. Nước mưa ngập đến nửa bánh xe. Khải Quân tắt máy, tay vẫn đặt vô lăng, ánh đèn từ bảng điều khiển hắt lên khuôn mặt những mảng sáng tối sắc lẹm, nhưng lạnh lẽo như một bức tượng băng.
Anh sang cô, lạnh lùng lệnh:
“Xuống xe .”
Thanh Thu định mở lời cảm ơn, nhưng kịp thốt dập tắt bằng một câu cảnh cáo đanh thép:
“Thanh Thu, cho kỹ đây. Bất kể cô mục đích gì cũng đừng tìm cách tiếp cận .”
Cô sững sờ: "Tại ?”
Anh nghiêng về phía cô, áp lực tỏa khiến cô cảm thấy dưỡng khí trong xe như rút cạn. Một nụ nhàn nhạt, mang theo nguy hiểm khó đoán hiện lên nơi khóe môi . Khải Quân đưa tay lên, dùng mu bàn tay lạnh lẽo khẽ lướt qua gò má cô, một cử chỉ giống như âu yếm, giống như một lời cảnh cáo thầm lặng.
Anh ghé sát tai cô, thở mang theo cái lạnh băng hàn phả mặt khiến cô rùng :
" giống như những gì cô nghĩ . Đừng tìm cách bước thế giới của . Đây là lời khuyên cuối cùng dành cho cô.”
Thanh Thu khựng , dày thắt vì hoảng hốt. Cô run rẩy bước xuống xe, chân chạm dòng nước lạnh buốt, cô liền đầu hét lớn qua tiếng mưa:
“Anh Khải Quân! Dù ghét em … thì xin hãy nhớ kỹ những gì em !”
Chiếc xe hề do dự, lập tức đầu, x.é to.ạc màn mưa lao , để cô cô độc trong bóng tối. Cô lặng , trái tim đập liên hồi chỉ vì sợ hãi, mà còn vì sự chấn động. Cô đúng, Vũ Khải Quân là một "biến ", nhưng là một vực sâu muôn trượng, một kẻ mà ngay cả "kịch bản" cũng định nghĩa. Vết lạnh từ mu bàn tay vẫn còn vương má, gieo lòng cô một nỗi bất an mới: Rốt cuộc, Vũ Khải Quân là ai trong thế giới điên rồ ?