Nói cho cùng, Hầu phủ vốn dĩ nên thuộc về Đại phòng.
Nếu đại ca đột ngột qua đời, Hầu vị cũng rơi tay Chu Vinh Trạch.
Phụ mẫu kế tiếp mất , Hầu phủ tự nhiên phân gia, trừ gia sản tổ truyền và Hầu phủ, những vật quy cách để , còn điền sản và ngân lượng đều chia đều, giao đầy đủ cho đại tẩu.
Khi nghĩ đại tẩu dẫn theo Văn Tư sống bên ngoài sẽ vất vả, nên giữ họ trong Hầu phủ.
Sợ bọn nô tài ức h.i.ế.p chủ t.ử, ở cũng mặt bảo vệ.
Tất cả đồ ăn mặc chi dùng, Viên Ngọc gì, Văn Tư cũng đó.
Mỗi các phủ mời dự tiệc, Viên Ngọc thì Văn Tư cũng bỏ .
Mẹ con họ bao năm qua ăn mặc tiêu dùng đều lấy từ Hầu phủ.
Tham ô, thể nhịn. Bao nhiêu năm qua gì, chỉ là mặc nhiên cho phép.
nếu dám thò tay phòng , thì nhất định sẽ c.h.ặ.t đứt, nghiền nát nó!
“Văn Tư đến tuổi đính hôn, đại tẩu rảnh thì nên tìm cho con bé một mối .”
Hai con lập tức kinh hãi .
Trong mắt đầy hoảng hốt và sợ hãi.
“Thẩm thẩm…”
“Đệ …”
Một quả phụ sống kín đáo, một Hầu phu nhân bên ngoại thế lớn, ai thể tìm mối hơn cho Văn Tư?
“Đệ , sai , bạc tham sẽ trả gấp đôi, …”
“Đại tẩu, hỏi mà lấy là trộm. Ta tự hỏi bao năm qua đối đãi con ngươi đủ rộng lượng, ăn mặc từng bạc đãi.”
“Thôi , lấy bao nhiêu, bù bấy nhiêu .”
Ta trầm giọng, dây dưa thêm.
Nàng rõ tính , dám nhiều lời.
Văn Tư sắc mặt âm trầm, nắm lấy tay , giọng đầy oán giận và tức tối: “Mẹ, chúng .”
Ta cho giám sát con Đại phòng.
Muốn Văn Tư gì với Từ Di Ninh, chuyện khó.
Chu Vinh Trạch mặt mày hằm hằm tới chất vấn , khi mới con dọn ngoài ở.
Ta gì, lấy sổ sách , đập thẳng : “Bao năm nay, trừ chi tiêu thường nhật, đại tẩu âm thầm tham ô gần bốn vạn lượng bạc.”
Bốn vạn lượng bạc, với dân thường đủ để cả nhà ăn mấy đời.
Ta lấy thêm một quyển sổ khác, đặt mặt Chu Vinh Trạch một cách bình tĩnh: “Nửa tháng , ngươi từ phòng thu chi lấy hai vạn lượng bạc?”
Ta vẫn hỏi gì thêm.
Chu Vinh Trạch cuống cuồng đưa vài cái cớ, lời lẽ lấp l.i.ế.m.
“Ồ, ?”
Ta lạnh trong lòng, cũng vạch trần : “Về việc đại tẩu và Văn Tư dọn ngoài, ngươi thấy ?”
“Phân gia nhiều năm, họ ở trong Hầu phủ chắc cũng thoải mái. Nếu đại tẩu dọn thì cứ để họ . Đến lúc đó phái lo liệu một chút, bình thường cũng quan tâm đôi phần.”
Chu Vinh Trạch qua loa vài câu kiếm cớ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/la-chinh-the-ta-day-co-thua-thu-doan/2.html.]
Ta cũng giữ , hỏi tại đ.á.n.h Vân Hòa? Hắn cũng chẳng buồn giải thích.
Tựa như cái tát đ.á.n.h thì thôi.
Hắn đến lúc đầu đầy lửa giận, lúc thì vội vã, cứ như quỷ đuổi.
“Vú nuôi.”
“Ngươi xem, thối nát nhanh đến thế chứ?”
Thành cũng mới mười hai năm.
Sao giả bộ đoan chính thêm vài năm nữa?
Từ Di Ninh tài…
Hắn là vì tài năng nàng ?
Hắn vì tài hoa gì, chẳng qua mê mẩn da thịt non tơ.
Ta dậy: “Đi thôi, đến giúp Đại phòng dọn nhà.”
“Đã phân gia , những thứ thuộc về họ thì tuyệt đối mang .”
Mẹ con họ hiển nhiên ngờ đích đến, lưng còn mang theo vài bà quản sự.
Nói là tới giúp họ thu dọn, kỳ thực là tới thúc ép họ sớm một chút.
Tham tiền bạc, chấp, vì thể kiếm.
Có chút tâm tư riêng cũng , sống mà, ai chẳng lòng tham và suy nghĩ cho bản .
họ tác hợp đôi cẩu nam nữ , khiến con – Vân Hòa – ăn một cái tát, chuyện , nhất định tính sổ với họ!
Những trân bảo, thư họa vốn nên đặt trong kho.
Từng món thuộc về Hầu phủ lục , bày đầy mặt đất.
Đại tẩu mặt đỏ như gấc, năng lắp bắp, giải thích.
“Đệ …”
Ta nàng, im lặng chờ nàng ngụy biện.
Ta nàng cam tâm.
Nếu trượng phu nàng c.h.ế.t sớm, những trân bảo vốn nên là của nàng.
Chuyện Đại phòng dọn ngoài, rốt cuộc cũng dậy lên sóng gió.
Đầu tiên là Văn Tư theo dì ruột bên ngoài giao du, mỗi khi nhắc tới Hầu phủ thì mắt đỏ hoe.
Rồi đến Từ Di Ninh mặt đám nam t.ử, chỉ trích lòng hẹp hòi, bao dung.
Ban đầu vốn định tay với nàng , nhưng tìm c.h.ế.t, thành ?
Ta nhẫn nại mấy ngày, đem những bài thơ, từ từng thuộc làu làu năm xưa chép , để v.ú nuôi tìm khắc in thành sách.
Từ Di Ninh tài?
Nếu thơ từ nàng đều là những bài nổi tiếng đến từ lâu, thì những câu nàng dùng để nổi danh sẽ từ mà ?
Nàng còn thể tài nữ trong lòng Chu Vinh Trạch ?
Một nữ nhân bên ngoài, còn mời dự yến tiệc của các quý nữ, ở vị trí khách quý?
Về phần Chu Vinh Trạch, cũng an bài cho một nữ t.ử thật sự tài, thế lận đận, tính tình kiên cường.