thẫn thờ ngoài cửa sổ xe, xe đang chạy thẳng trong núi sâu, ngoài cửa sổ là những cánh rừng rậm rạp dày đặc.
Bố thông minh, nghiệp lớp 12 , nhà trường sẽ quản nữa, cho dù mất tích, cũng chẳng ai báo cảnh sát vì sự biến mất của , cũng chẳng ai chịu cất công tìm nữa.
Hôm đó hỏi một câu mà tò mò thắc mắc từ lâu : "Bố, con là con ruột ?"
"Ừ."
"Thế tại , cả bố và đều thương con !"
Ông nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Đồ vô lương tâm, bố nuôi mày lớn khôn dễ dàng gì, ở nhà mày còn các em, mày là chị cả, mày lấy chồng thì nhà lấy tiền cho các em mày ăn học?"
"Con học đại học trường sẽ kiếm nhiều tiền hơn cho bố ."
"Đừng tơ tưởng đến chuyện đó, lên đại học về cũng chẳng ai ."
Hôm đó khi xe dừng , đặc biệt ngoan ngoãn, ngoan ngoãn trong nhà, ngoan ngoãn nở nụ hùa theo, ngoan ngoãn bình phẩm đ.á.n.h giá từ đầu tới chân, đó đưa cho bố mười vạn tệ.
8.
ngoan ngoãn nán trong núi suốt nửa tháng trời, ngày nào cũng dậy sớm nấu cơm, đó một hôm thức dậy sớm, mới hơn bốn giờ sáng, trời vẫn còn tối đen.
men theo triền núi, chuyên chui rúc những khu rừng rậm rạp nhất mà , nhà ở phía Bắc, nên cứ thế ngược về hướng Nam.
Những kẻ truy đuổi cứ tưởng sẽ chạy về nhà, nhưng về, lận lưng hai cái bánh bao, cắm mặt ngày đêm về phía Nam suốt bốn ngày liền, đó hai du khách đến đây leo núi, họ thấy .
Dọc đường , từng nghĩ sẽ c.h.ế.t, nhưng rốt cuộc vẫn sống sót.
Hai họ vốn dĩ định đưa đến đồn cảnh sát, nhưng đường , nhịn bèn nhỏ giọng hỏi họ máy tính ?
Họ hỏi gì?
bảo để tra điểm thi, họ xong thì ngớ .
Sau đó, hai họ cưu mang , họ bảo một học sinh thi đại học xong thì thể nào là .
Hơn nữa cho dù đến đồn cảnh sát thì khả năng cao cũng trả về nhà, chi bằng cứ ở nhà họ hai tháng, đến lúc học đại học là thôi.
Đó là một cặp vợ chồng trẻ, họ tự mở công ty riêng, con gái họ lên năm tuổi, bé ngoan, tên là Viên Viên, ở đó liền giúp họ trông trẻ.
Họ nghỉ cuối tuần, thứ bảy chủ nhật rảnh rỗi dẫn chơi cùng.
Về , khi kỳ nghỉ hè trôi qua một nửa, họ nước ngoài bàn chuyện ăn, định bụng đưa cả Viên Viên theo cùng cho đó đây, hỏi tháng tám cùng , tiện thể chăm sóc Viên Viên giúp họ.
Ánh mắt sáng rực lên trong chớp mắt, hộ chiếu và thuận lợi lấy visa du lịch.
Xuống máy bay, họ bận việc, liền bế Viên Viên tìm Trần Kính.
Địa chỉ của Trần Kính thì , điện thoại, nhưng đây từng thư cho , thư ghi rõ.
hôm đó lúc gõ cửa, giây phút Trần Kính mở cửa , sững sờ.
Áo sơ mi của mới cài một nửa, cơ bụng lấp ló lúc ẩn lúc hiện, cổ vẫn còn vương dấu son môi, thấy thì đớ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/khong-phai-quan-he-bao-nuoi-jmcl/chuong-5.html.]
"Tiết Yên Yên?"
"A! Ờ! Là ."
đang bế Viên Viên, mà đằng một phụ nữ mặc chiếc váy ngủ viền ren xinh lả lướt bước tới, cô buông một tràng tiếng Anh lưu loát hỏi Trần Kính: "Ai thế?"
Trần Kính nghiến răng cái rắc: "Vợ dẫn con gái đến thăm đấy."
"..."
"..."
á? Cậu bảo á? sợ đến mức ôm ghì lấy bé Viên Viên trong lòng.
Bé Viên Viên trong vòng tay cũng ngơ ngác, đang ăn dở cây kem mà cũng chẳng dám ăn tiếp.
Người phụ nữ nhíu mày: "Cậu mới mười tám tuổi ?"
"Người châu Á chúng kết hôn sớm lắm."
Người phụ nữ nhăn mặt vùng vằng phất tay bỏ , để và Trần Kính, Trần Kính liếc một cái, giật mạnh tay kéo trong khóa trái cửa, đoạn thở hắt một dài.
Viên Viên đến trong nhà nháo nhào đòi xuống để tự dạo vòng quanh.
Trần Kính, nhịn mở lời: "Có đến đúng lúc lắm ."
"Không, đến quá đúng lúc luôn chứ."
Khóe mắt Trần Kính đỏ hoe, trông như sắp đến nơi.
"Yên Yên ơi! Anh đây suýt chút nữa là cưỡng bức ."
"Woa~ Cưỡng chế yêu ha~"
"Tiết Yên Yên!!!"
Cậu giận dữ thực sự, chẳng dám mạnh miệng ăn lung tung nữa, liền nghiêm túc hỏi :
"Rốt cuộc là ?"
"... ... yêu đương với . chỉ là... nghĩ ngợi nhiều đến thế, cô tỏ tình với , đồng ý, hôm nay cô bảo ghé qua đây chơi chút thôi."
"Xong ?"
"Cô cũng chơi là đè lên , còn bảo hạ t.h.u.ố.c , cô tập quyền cơ đấy, đ.á.n.h cô ."
Suýt chút nữa thì đ.á.n.h mất sự trong trắng, Trần Kính ôm đầu, xổm ở đó, triệt để sụp đổ.
9.
Cậu ở bên hai năm, những chuyện khiến suy sụp thì nhiều vô kể, nhưng suy sụp đến mức nhường thì đúng là đầu.
====================