KHÔNG CƯỠNG CẦU

8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hiện tại, dáng vẻ mặt , cẩn thận dò xét, vắt óc suy nghĩ chỉ để níu kéo điều gì đó, trong lòng chỉ thấy buồn , kèm theo một chút bi ai nhàn nhạt.

 

Muộn .

 

Lòng đồ vật. Lạnh thì chính là lạnh, c.h.ế.t thì chính là c.h.ế.t. 

 

Những tình ý mà từng khinh thường, từng phung phí tiếc. 

 

Đã sớm hóa thành tro tàn trong m.á.u và nước mắt của kiếp

 

Bị gió thổi tan, vĩnh viễn thể tìm nữa.

 

Những gì đang lúc , đối với , chẳng qua chỉ là những quấy rầy đau ngứa, thậm chí còn phần phiền phức.

 

13

 

Ngày hôm đó, sai mang đến một bộ hồ b.út, huệ mực thượng hạng, là để dùng hằng ngày chép kinh, chữ.

 

Ta theo lệ lời cảm ơn, đang định bảo thu

 

Không ngờ đột nhiên tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay .

 

Lần lực đạo của nhẹ, thậm chí còn mang theo chút run rẩy.

 

“Ngọc Hoài, chúng thể như ? Ta sai , nên lạnh nhạt với nàng, nên luôn che chở cho Liễu Tố Yên khiến nàng tổn thương, nên những lời khốn nạn .”

 

“Nàng cho , thế nào, nàng mới chịu tha thứ cho ? Mới chịu như ?”

 

Hắn , trong mắt giăng đầy tơ m.á.u. 

 

Giọng khàn đặc đến đáng sợ, mang theo một sự van xin gần như tuyệt vọng. 

 

Ngón tay lạnh buốt, ánh mắt nóng rực. 

 

Trong đó cuộn trào nỗi hối hận và mong chờ mãnh liệt, dường như sắp tràn ngoài.

 

Ta lặng lẽ , nam nhân từng khiến yêu đến tận xương tủy, cũng hận đến tận cốt tủy. 

 

Giờ đây mặt trong dáng vẻ hồn xiêu phách lạc như , cầu xin một đoạn tình cảm sớm chính tay bóp c.h.ế.t.

 

Trong lòng , vẫn là một mảnh tĩnh lặng.

 

Ta rút cổ tay , đó lùi một bước, khẽ cúi hành lễ, giọng bình gợn sóng:

 

“Vương gia quá lời . Thiếp từng trách Vương gia, lấy chuyện tha thứ?

Trước hiểu chuyện, nay chỉ mong tròn bổn phận của một Vương phi, quản lý Vương phủ, để Vương gia phiền lòng vì chuyện nội trạch.”

 

“Vương gia thể mới hồi phục, vẫn cần tĩnh dưỡng, chớ nên nghĩ ngợi nhiều. Nếu còn việc gì khác, còn soát danh sách lễ tết gửi tới các phủ, xin cáo lui .”

 

Nói xong, thậm chí ngẩng đầu sắc mặt trong khoảnh khắc trở nên xám xịt, cùng hình bỗng loạng choạng một cái.

 

Ta xoay , bước vững vàng rời khỏi đó.

 

Đem sự hối hận của , sự níu kéo của , cùng thứ tình yêu đến muộn rẻ rúng , tất cả bỏ phía .

 

Ánh nắng xuyên qua song cửa, chiếu sáng con đường đang bước tới, rực rỡ và thênh thang.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ở nơi đó, sớm còn chỗ cho nữa.

 

14

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-cuong-cau/8.html.]

 

Sự níu kéo của Tiêu Diệp vì thái độ lạnh nhạt của mà dừng

 

Trái còn ngày càng dữ dội hơn, gần như biến thành một dạng tự trừng phạt cố chấp. 

 

Hắn dường như thông qua cách để bù đắp tất cả những thiếu nợ trong quá khứ, chứng minh quyết tâm hối cải của .

 

Hắn đối với hết mực che chở, quan tâm hỏi han, việc lớn việc nhỏ đều để ý đến từng li từng tí. 

 

Trái ngược với điều đó, là sự hà khắc dành cho Liễu Tố Yên trong Phật đường.

 

Tiêu Diệp dường như đem bộ nỗi hối hận đối với quá khứ và sự bù đắp dành cho , xây dựng nỗi thống khổ của Liễu Tố Yên. 

 

Hắn lệnh cắt giảm chi tiêu của Phật đường, khấu trừ phần than sưởi, đưa tới những món ăn thô kệch nhất. 

 

Bọn hạ nhân thấy gió bẻ buồm, cũng dám cưỡi lên đầu Liễu Tố Yên, đ.á.n.h thì mắng.

 

Tiêu Diệp cho rằng như , liền thể chứng minh với rằng đoạn tình cũ giữa và Liễu Tố Yên chấm dứt. 

 

Chứng minh rằng trong lòng bây giờ chỉ còn .

 

Tất cả những điều , đều lạnh lùng .

 

Ta tuần tự thực hiện chức trách của một Vương phi. 

 

Dồn nhiều tâm sức hơn việc chuẩn đại điển tế tự khi xuân. 

 

Đó là cơ hội quan trọng để lập , tạo danh tiếng, củng cố địa vị của .

 

So với những dây dưa vô vị nơi hậu trạch, điều đó ý nghĩa hơn nhiều.

 

15

 

Sau khi lễ tế kết thúc, kéo theo thể mệt mỏi trở về phủ. 

 

Có nha bẩm báo, Liễu Tố Yên mời Tiêu Diệp đến Phật đường một chuyến, chuyện quan trọng với

 

Tiêu Diệp do dự giây lát, cuối cùng vẫn quyết định .

 

Không bên trong xảy chuyện gì, đến khi tới mời , thì Tiêu Diệp trúng độc, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

 

Liễu Tố Yên lừa Tiêu Diệp tới Phật đường, kể những chuyện cũ năm xưa, cùng sự hối hận của nàng

 

Nhân lúc Tiêu Diệp buông lỏng cảnh giác, nàng dụ uống chén rượu độc.

 

Ta vội vàng sai mời thái y. 

 

Thái y từ noãn các bước , lắc đầu nhiều nhất chỉ còn một khắc.

 

Lại , Tiêu Diệp gặp .

 

Ta đẩy cửa bước noãn các, lặng lẽ Tiêu Diệp giường, sắc mặt xanh xám. 

 

Hắn khó nhọc vươn tay , nắm lấy

 

Thấy hề động đậy, trong mắt thoáng qua một tia cô quạnh, tự giễu một tiếng, giọng đầy hối hận:

 

“Ngọc Hoài, mới phát hiện , cả đời của sống thật nực .”

 

“Trước luôn cho rằng, đó là quãng thời gian đen tối nhất đời , ghi nhớ chút ấm áp năm , bỏ quên nàng, tổn thương nàng.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận