Không Có Anh Cũng Được

Phần 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

: “Em về đến nhà .”

Đầu dây bên im lặng vài giây: “ về ngay.”

Đợi Phong Thịnh Niên về đến nhà, ăn xong. Dì Trần rửa cả bát đũa . Nhìn chiếc bàn trống trơn, Phong Thịnh Niên rõ ràng ngạc nhiên.

Dì Trần áy náy : “Xin .”

tưởng tối nay về ăn, nên chỉ nấu phần của Gia Gia.”

Phong Thịnh Niên lắc đầu, dì Trần một cái: “Không .”

“Nấu cho một bát mì là .”

dậy thư phòng.

nộp đơn xin nghỉ việc. Hết học kỳ sẽ từ chức, trở về Nam Thành.

Đợi chuyện xong xuôi, sẽ chuyện ly hôn với Phong Thịnh Niên.

Khi từ thư phòng , Phong Thịnh Niên ăn xong mì.

Anh , ánh mắt khó hiểu.

gật đầu, lúng túng tránh ánh của .

Trở về phòng ngủ.

Trước khi ngủ, một đôi tay mạnh mẽ từ phía ôm lấy .

Toàn cứng đờ.

Trong đầu vang lên những lời Hạ Mộng với buổi chiều.

“Anh ấm áp đúng ?”

“Ở bên lúc nào cũng để ý cảm xúc của , khi hôn còn cẩn thận từng chút.”

“Nụ hôn đầu tiên của chúng là ở con đường nhỏ từ Học viện Ngoại ngữ dẫn về ký túc xá nữ.”

“Hôm đó trời tối.”

“Là chủ động hôn .”

“Anh giống như nhóc mới lớn, kích động lâu, cả đều run rẩy.”

đột ngột đẩy Phong Thịnh Niên . Động tác quá mạnh, còn mang theo ý ghét bỏ rõ ràng.

Phong Thịnh Niên yên .

“Vưu Gia, nếu vì cô… Thì cô chính là vợ .” Câu đó lặp lặp trong đầu .

xuống: “Em mệt , ngủ .”

10.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, dì Trần Phong Thịnh Niên rời .

Nghe , thở phào nhẹ nhõm. Giờ ở bên , đều cảm thấy thoải mái.

Chỉ là ngờ, xuất hiện ở Đại học Kinh.

Lãnh đạo bảo dẫn tham quan khuôn viên trường.

“Cô Vưu.”

“Nghe hồi cô và Phong Thịnh Niên là bạn học?”

“Vậy thì quá hợp , cô dẫn Phong tổng tham quan nhé.”

liếc điện thoại: “Xin , lát nữa còn tiết.”

Lãnh đạo đành thôi: “Được, cô mau dạy .”

Một tiết học kết thúc, về văn phòng. Đồng nghiệp lướt qua , nháy mắt đầy ẩn ý, vẻ mặt giấu nổi hóng chuyện.

nghi hoặc . Cô nhướn mày: “Cô Vưu,  trong một trai đang đợi.”

Một bóng dáng cao ráo bàn việc của .

Nhìn bóng lưng Phong Thịnh Niên, mí mắt giật giật.

“Anh tới đây gì?”

Phong Thịnh Niên mím môi

“Đón vợ tan .”

“Có vấn đề gì ?”

Vợ?

nhịn khẽ.

xe về căn hộ. Trước khi xuống xe, giữ lấy tay .

“Gia Gia, chúng sinh một đứa con nhé.”

cong môi nhạt.

“Xuống xe .”

trả lời.

Giữa chúng sẽ con. Cũng tương lai.

“Tết chúng du lịch nhé.” Anh đột nhiên .

ậm ừ chắc thời gian.

Anh khẽ : “Đại học Kinh bóc lột nhân viên dữ ? Tết cũng nghỉ?”

Về đến nhà, chui thẳng thư phòng. Khi ngoài nữa, thấy Phong Thịnh Niên sofa, vành mắt dần đỏ lên.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt dò xét .

“Vưu Gia.”

Trên bàn là một tờ giấy trắng.

bước tới, cầm lên . Là giấy xác nhận sảy t.h.a.i của một tháng .

tiện tay để trong thư phòng.

 Bây giờ , cũng định giấu.

Giọng run rẩy: “Em phá đứa bé ?”

phủ nhận: “Ừ.”

Anh hít mạnh một , ánh mắt u tối. Phong Thịnh Niên gì, thẳng ngoài.

ngăn .

Từ ngày đó, còn yêu nữa.

Anh đến cửa thì dừng . Hàng mi dài khẽ run, thốt vài chữ: “Tại ?”

giải thích: “Chúng ly hôn .”

Trong mắt lóe lên vẻ hoảng loạn, cả cứng đờ.

Bóng dáng Phong Thịnh Niên biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-co-anh-cung-duoc/phan-4.html.]

11.

 

Sau hôm đó, Phong Thịnh Niên chuyển ở gần công ty.

Một cặp vợ chồng xách đầy đồ ngoài căn hộ.

Dì Trần nghi hoặc họ. 

đến tìm Thịnh Niên, vợ của nó.”

Dì Trần gọi tên : “Gia Gia, đây là… bố ?”

liếc hai : “Không tìm cháu, là tìm Phong Thịnh Niên.”

“Dì Trần, cháu sắp muộn .”

“Dì gọi điện với một tiếng.”

Dì Trần do dự: “Hay là cô .”

Bố Hạ Mộng đ.á.n.h giá từ xuống , bày dáng vẻ thông gia của Phong Thịnh Niên, giọng điệu dạy dỗ:

“Con gái nhà lành chịu học cho t.ử tế.”

“Bây giờ con gái ai cũng trèo cao, nhưng cũng xem bao nhiêu cân lượng.”

Dì Trần nhắc:

“Bố của cô Vưu đều qua đời .”

“Bà tìm nhầm nhà ?”

Bao nhiêu cân lượng , nhưng sắp muộn thật .

Vừa thang máy gọi cho Phong Thịnh Niên: “Trong nhà tìm , về một chuyến.”

Phong Thịnh Niên chỉ hỏi một chữ:

“Ai?”

cân nhắc vài : “Họ vợ .”

“Hình như là bố Hạ Mộng, chắc.”

Giọng lập tức cao lên: “ về ngay.”

“Em ở nhà chờ .”

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Cúp máy, chạy đến phòng lãnh đạo.

Lãnh đạo đầy tiếc nuối và khó hiểu: “Sắp cuối năm còn xét chức danh, xin nghỉ?”

trả lời theo kiểu công thức: “Kế hoạch cá nhân, tạm thời định ở Bắc Kinh.”

về quê.”

Lãnh đạo thêm gì: “Được.”

thì hối hận .”

gật đầu: “ nghĩ kỹ.”

Còn một tháng nữa là hết kỳ nghỉ đông.

Kỳ nghỉ đông kết thúc, sẽ chuyển về Nam Thành.

12.

Đợi đến khi về căn hộ. Bố của Hạ Mộng rời .

còn kịp mở cửa, cửa mở

Dáng cao gầy, thẳng tắp của Phong Thịnh Niên bên ngoài.

giật .

“Bọn họ gì với em ?” Giọng mang theo một chút dò hỏi.

“Không gì cả.”

Phong Thịnh Niên nắm tay , cúi mắt , nghiêm túc giải thích:

“Mẹ của Hạ Mộng một tháng nhồi m.á.u cơ tim, cô nhờ chăm sóc .”

“Mẹ cô và cô chia tay, dì lớn tuổi từng nhồi m.á.u cơ tim, Hạ Mộng bảo đừng chuyện chia tay, sợ dì chịu nổi kích thích.”

“Cho nên chuyện vẫn luôn .”

“Vừa bố đến, giải thích rõ ràng với họ .”

gật đầu: “Phong Thịnh Niên, .”

lấy từ trong túi thỏa thuận ly hôn: “Cái , xem .”

“Em ly hôn?” Ánh mắt trầm xuống: “Tại ?”

nghĩ một lúc. “Bởi vì giữa chúng tình cảm.”

Phong Thịnh Niên lạnh một tiếng: “Giữa chúng tình cảm?”

“Hạ Mộng về.”

“Thì ?” Anh hỏi .

“Anh thể ở bên cô .”

Chân mày siết c.h.ặ.t, khẽ hừ lạnh: “Đẩy về phía phụ nữ khác, em thật sự ly hôn với đến ?”

Phong Thịnh Niên quên , chính miệng với rằng, nếu , vợ của là Hạ Mộng.

từng đẩy về phía Hạ Mộng.”

“Là tự bước về phía cô .”

Khóe mắt lấp lánh nước, cúi đầu .

Chúng giằng co lâu.

Phong Thịnh Niên ném mạnh một túi tài liệu xuống bàn .

Nghẹn ngào :

“Gia Gia.”

đặt vé máy bay Thụy Sĩ.”

“Cũng sắp xếp lịch trình trượt tuyết ở Thụy Sĩ.”

ở bên em thật , bù đắp cho tuần trăng mật ba năm thể .”

“Em từ thời đại học thầm thích , tình yêu của em tùy tiện như ? Nói yêu là thể yêu nữa ư?”

Tình yêu của tùy tiện ?

“Phong Thịnh Niên, quên .”

“Chính với , nếu , vợ của là Hạ Mộng.”

“Nếu , con của và Hạ Mộng đều thể gọi là bố .”

“Những lời đều là .”

Yết hầu trượt xuống, trong mắt lóe lên sự hoảng loạn. Anh cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng : “Đó là lời trong lúc tức giận của , cảm thấy em vô lý, nhất thời sai lời.”

“Xin .” 

Bạn cần đăng nhập để bình luận