Khoảng Cách Một Cánh Tay - Những Năm Tháng Chưa Kịp Yêu

Chương 1: Những ngày chưa kịp gọi tên

“Nè! Cái thằng chân dài , đợi tao với chứ!”

Tiếng trống tan trường dứt, Hòa An bước một cuộc đua marathon tự nguyện. Một tay nhấc cao tà áo dài trắng cho khỏi vướng, một tay xách cặp, nhỏ chạy gọi với theo cái bóng lưng cao lêu nghêu phía . Ninh Sơn yên vị tại cổng trường từ đời nào, dựa lưng trụ cổng với dáng vẻ nhàn nhã đến đáng ghét, cứ như thể nhỏ chỉ là một hạt cát đang bay lơ lửng phía chứ một đứa con gái đang thở .

“Tao cố phi sớm nhất lớp đó. Sao mày vẫn đuổi kịp tao ?” – An dừng , mặt đỏ gay, cau mày thằng bạn nối khố.

Sơn buồn lấy tay khỏi túi quần, chỉ khẽ nhếch môi, buông một câu xanh rờn: “Do mày lùn thôi. Chân ngắn thì bước chậm, quy luật vật lý cơ bản mà.”

“Thằng khốn! Vật lý cái đầu mày!” – An tặng ngay cho vai Sơn một cú đ.ấ.m "thấm đẫm tình bạn". “Tao thằng Thái 'mỏ nhọn' kể . Mày định trò mèo gì mà giấu tao đúng ?”

“Mẹ kiếp cái thằng đàn bà bép xép!” – Sơn lầm bầm c.h.ử.i thề, sang cái bản mặt đang hằm hằm của An. “Đừng nhiều lời nữa, mau.” “Rồi ! Muốn thì theo. Thân hầu mà cứ thích hỏi khó chủ nhân.”

Vẫn là cái kiểu chuyện "đấm tai" . Sơn chẳng bao giờ giải thích , và An cũng chẳng cần hỏi thêm. Giữa hai đứa, thói quen bén rễ sâu đến mức đôi khi họ hiểu qua cái nhướn mày hơn là ngôn ngữ.

Hòa An vốn là gái Hà Nội gốc. Năm bảy tuổi, nhỏ theo cha Nam tiến. Nhà vốn điều kiện, đất Sài Gòn ăn càng phất lên như diều gặp gió, An quyết định gửi gắm nhỏ một trường tư thục tiếng. Và như một định mệnh trớ trêu – nhỏ ngay cạnh Ninh Sơn. Từ những ngày chia bịch bánh tráng trộn cay xè đến lúc cùng bài tập, vị trí bên cạnh Sơn gần như trở thành "lãnh thổ riêng" của An suốt 12 năm trời.

Ra khỏi cổng trường bao xa, An nhận cái hướng "tội " . “Trời đất ơi!” – An dừng phắt , chống nạnh. “Mai bài kiểm tra Hóa mà mày vẫn còn tâm trí lết quán net hả Sơn?”

Miệng thì mắng xối xả như bà trẻ, nhưng đôi chân nhỏ vẫn tự động bước theo nhịp của Sơn. là cái nết đ.á.n.h c.h.ế.t cái !

Sơn đầu , ánh mắt tỉnh bơ như chùa về: “Mày hiểu thế : Không học thì chắc chắn c.h.ế.t. Học thì... hên xui cũng c.h.ế.t. Thà chọn cái c.h.ế.t vinh quang chiến trường ảo còn hơn c.h.ế.t gục bảng tuần .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoang-cach-mot-canh-tay-nhung-nam-thang-chua-kip-yeu/chuong-1-nhung-ngay-chua-kip-goi-ten.html.]

“Vinh quang cái con khỉ! Hóa mày bốn điểm, suýt chút nữa là 'về hưu' sớm đó!” – An giật cái cặp của Sơn, nặng trịch những bóng rổ với giày tập chứ chẳng thấy chữ nghĩa .

“Ừ thì...” – Sơn gãi đầu, vẻ mặt bỗng dưng trở nên "thảo mai" lạ thường. “Có mày lo còn gì.”

An khựng một nhịp, tim bỗng đập nhanh hơn bình thường một tẹo: “Ý mày là ?”

Sơn nheo mắt , cái nắng quái ác của Sài Gòn hắt lên gương mặt góc cạnh của một vẻ rực rỡ đến khó chịu: “Thì tối nay mày qua nhà tao học kèm. Tao chuẩn sẵn sữa .” “...Mày coi tao là gia sư lương đấy ?” “Gia sư xinh xắn như mày, tao trả bằng cả tấm cũng .”

“Cút đồ vô !” – An bật , mắng thôi chứ trong lòng thấy ngọt lịm như ly sữa 100% đường.

Quán net cuối con hẻm nhỏ, nơi chứa đựng cả tuổi thơ trốn học của hai đứa. An bên cạnh Sơn chú tâm trận đấu, đôi tay thoăn thoắt bàn phím, gương mặt nghiêng nghiêng ánh đèn led xanh mờ trông... cũng dáng nam thần đấy chứ.

“Ê.” – An gọi khẽ. “Hả? Đang combat, lẹ!” – Sơn rời mắt khỏi màn hình. “Sau ... mày học đại học ở ?”

Căn phòng máy lạnh bỗng như đông cứng . Sơn im lặng vài giây, bàn tay vẫn gõ lạch cạch nhưng nhịp điệu khác: “Hà Nội. Nhà nội tao ngoài đó, bố cũng tao về.”

An khẽ sững . Một cảm giác hẫng hụt tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c. “Còn mày?” – Sơn hỏi , giọng trầm xuống.

An cửa kính, nơi hoàng hôn Sài Gòn đang nhuộm một màu cam cháy bỏng lên dòng hối hả. “Chắc... Sài Gòn thôi. Tao quen cái nắng ở đây .”

Không ai thêm câu nào nữa. Chỉ tiếng quạt máy chạy rè rè và tiếng click chuột vô cảm. Trong khoảnh khắc , cả hai đều nhận rằng, những tình cảm chớm nở như nụ hoa, cái thực tế mang tên "tương lai" âm thầm dẫm nát.

An cúi đầu, tay siết c.h.ặ.t quai cặp. Có những cảm xúc khi còn quá trong trẻo, thường lầm tưởng đó chỉ là thói quen, và trong lòng An là một cảm giác nôn nao mà nhỏ tự huyễn hoặc là do... đói bụng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận