KHÍ QUÂN HOAN

1

Thấy gật đầu , Thôi Nghiên vui mừng khôn xiết:

 "Ấu An, ngay mà, hiểu chuyện nhất."

Hiểu chuyện ? Lời , đầu tiên thấy là nửa năm , khi Thôi Nghiên dẫn Trình Yểu Yểu tới gặp

Hắn thản nhiên đẩy nàng về phía :

"Ấu An, đây là biểu của , lâu nay sống ở Giang Nam, mới chân ướt chân ráo tới đây, giúp dẫn giao du tiệc tùng ?"

Thôi gia ba vị tiểu thư, theo lý mà , dù thế nào cũng chẳng đến lượt dắt díu vị biểu xã giao.

Lúc đó, Trình Yểu Yểu lệ đọng hoen mi:

 "Biểu , các vị tỷ tỷ của Thôi gia đều chê xuất thấp kém, ai chịu dẫn . Huynh hà tất phiền Tạ tiểu thư chứ?"

 "Thôi , thà tới phòng hạ nhân, cùng đám nha bà t.ử đợi ."

Thực cũng chẳng trách các vị tiểu thư Thôi gia mang nàng theo.

 Chốn kinh kỳ coi trọng Sĩ - Nông - Công - Thương, mà Trình Yểu Yểu xuất từ gia đình thương nhân.

 Buổi tiệc hôm đó là yến thưởng hoa của Trường công chúa, Thôi thị tỷ sợ Công chúa phật lòng cũng là lẽ thường tình.

Chưa kể, Trình Yểu Yểu  đang mang trọng hiếu , theo lễ nghi thì những buổi yến tiệc thế nàng nên lánh mặt mới đúng.

Thôi Nghiên thấy ý từ chối, liền chắp tay vái dài:

 "Ấu An lành, giúp một tay ! Thuở nhỏ đậu mùa, đều xa lánh, chính là di mẫu kéo từ cửa t.ử trở về.

 Nay di mẫu tạ thế, lúc lâm chung chỉ dặn dò chăm sóc cho biểu

Muội xem, chúng yến tiệc mà để ở phòng hạ nhân, thể thống gì chứ?"

Dáng vẻ hăng hái, trương dương thường ngày của thiếu niên bỗng chốc hạ thấp xuống, đáy mắt tràn ngập vẻ khẩn cầu. Ta nhất thời mềm lòng, nghiến răng đồng ý.

Lần đó, Thôi Nghiên

"Ấu An, ngay mà, hiểu chuyện nhất."

, chính vì sự mềm lòng đó mà Tổ mẫu vốn tính nghiêm khắc phạt quỳ ở từ đường, chép kinh suốt ba ngày ba đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-quan-hoan/1.html.]

Về , câu giống như một chiếc gông xiềng nặng nề đeo lên đầu

Bộ trang sức san hô quý giá mà cữu cữu lặn lội tìm từ hải ngoại về cho , chỉ vì Trình Yểu Yểu rằng di nguyện lớn nhất của mẫu nàng là tặng nàng một bộ san hô của hồi môn, Thôi Nghiên liền cầu xin nhường cho nàng .

Hắn như lẽ đương nhiên: 

"Ấu An, bộ san hô đối với chỉ là dệt hoa gấm , nhưng với yểu yểu là vật gửi gắm nỗi lòng thương nhớ vong mẫu. Muội hiểu chuyện nhất, chắc chắn nỡ thấy u sầu mỗi ngày chứ?"

Bộ trang sức cũng vô cùng yêu thích, nhưng nghĩ đến ơn đức của di mẫu , nghiến răng đem tặng.

Dần dà, Thôi Nghiên và Trình Yểu Yểu  coi sự nhường nhịn của là điều hiển nhiên.

 Cho đến tận lễ Cập kê của , Trình Yểu Yểu đem lòng si mê cây trâm mà Hoàng hậu nương nương ban tặng để lễ.

Nàng nép lưng Thôi Nghiên, thút thít lóc: 

"Nếu mẫu còn sống, nhất định cũng sẽ đích chuẩn trâm cài cho ..."

“Thương cho kiếp khổ cực của con, mẫu mất sớm, phụ thì bạc tình bạc nghĩa. Lần đầu tiên thấy cây trâm tinh xảo bực , là trong lễ Cập kê của Tạ tiểu thư.”

Ta chỉ cảm thấy một luồng khí đen đủi xú uế xộc thẳng mặt.

Ngày đại lễ của , đều đồng thanh chúc phúc, mà ả trưng bộ mặt đưa đám đó lóc cái gì chứ?

Thế nên, đương nhiên cũng chẳng thèm hiểu những lời ám chỉ đòi trâm của ả.

Thôi Nghiên đợi tới đợi lui, đợi mãi vẫn thấy điều mà đem trâm tặng cho Trình Yểu Yểu, rốt cuộc thẳng thừng :

“Ấu An, vốn là hiểu chuyện nhất, định nỡ yểu yểu  đau lòng nhỉ, là nhường cây trâm cho ?”

Nỗi uất ức tích tụ bấy lâu nay bùng phát đến đỉnh điểm, nhớ rõ lúc đó đầy vẻ trào phúng mà mở miệng:

“Hễ cái gì là lôi mẫu c.h.ế.t sớm bia đỡ đạn, vụ mua bán xem cũng khá hời đấy.”

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

“Thế tới nếu ả gả cho , chỉ cần lôi mẫu ơn trọng như núi cũng gật đầu đồng ý luôn ?”

“Cây trâm trong lễ Cập kê tượng trưng cho lời chúc phúc của khác dành cho

công cán, khua môi múa mép là đoạt lấy, da mặt mà dày đến thế?”

“Người mẫu của Trình Yểu Yểu cứu là , chứ cứu !”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận