Khi Lưu Luyến Dần Trở Thành Chấp Niệm

Chương 1

“Diệp Lê, coi như bố mẹ cầu xin con, hãy để Tự Bạch đi xem thử đi, mạng người là quan trọng nhất mà!”

 

Diệp Lê chưa bao giờ nghĩ rằng, vào chính ngày cưới của mình, bố mẹ ruột lại khóc lóc van nài cô, muốn cô cho vị hôn phu của mình đi gặp một người phụ nữ khác.

 

Trong phòng phục trang, Diệp Lê khoác trên mình bộ váy cưới, thân người run rẩy nhìn về phía Bùi Tự Bạch.

 

Quen nhau đã hơn mười năm, làm sao cô không nhận ra sự do dự trong ánh mắt anh ta?

 

Bên ngoài sảnh tiệc, giọng của người dẫn chương trình liên tục vang lên, mời chú rể ra ngoài.

 

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

 

Bùi Tự Bạch nắm chặt điện thoại trong tay, những khớp ngón tay thon dài đã sớm trắng bệch.

 

Cuối cùng, anh ta ngước mắt lên, trong ánh mắt mang theo sự áy náy, nhìn về phía Diệp Lê:

 

“Nếu Đào Tư thật sự nhảy lầu, chúng ta sẽ áy náy cả đời. Diệp Lê, đám cưới này tạm hoãn, sau này, anh sẽ bù cho em một lễ cưới hoàn chỉnh.”

 

Và rồi anh ta đã đưa ra lựa chọn.

 

Vì Đào Tư, anh ta đã bỏ rơi cô.

 

Chương 1

 

Bùi Tự Bạch nói xong, liền vội vã xoay người rời đi.

 

Bố mẹ Diệp cũng thở phào nhẹ nhõm, lập tức chạy theo sau anh ta để cứu Đào Tư, bỏ mặc cô lại phía sau.

 

Diệp Lê ngồi lặng lẽ trước gương trang điểm, ánh mắt nhìn về hướng họ rời đi.

 

Cô cảm thấy như mình bị ném vào đại dương sâu thẳm, sắp sửa c.h.ế.t đuối.

 

Lúc này, người dẫn chương trình hối hả chạy vào hậu trường, nhưng chỉ nhìn thấy cô dâu một mình ngồi đó.

 

“Chú rể đâu rồi?”

 

Diệp Lê mặt mày tái nhợt, quay lại nhìn hình bóng mình trong gương, cô trông như một chú hề đang diễn độc thoại.

 

“Anh ta đi rồi, hôn lễ hủy bỏ.”

 

Giọng cô khàn đặc, từng chữ như lưỡi d.a.o cứa vào tim.

 

Đây là lần thứ hai cô và Bùi Tự Bạch hủy bỏ hôn lễ.

 

Lần đầu tiên là ba năm trước...

 

Trong giới ai cũng biết, Bùi Tự Bạch yêu Diệp Lê đến si mê. Hai người là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, hiểu nhau từ khi còn bé.

 

Anh ta từng vượt qua hai thành phố chỉ để mang cho cô bát cơm rượu cô thèm ăn.

 

Từng bao cả bảng quảng cáo lớn nhất thành phố, cầm hoa tuyên bố tình yêu của mình với cô.

 

Anh ta vì cô đánh nhau, vì cô ghen tuông, từng hứa hẹn, từng nguyện thề cả đời bên nhau.

 

Bạn bè hay trêu anh ta: “Bùi Tự Bạch, cậu đúng là ‘não yêu đương’ phiên bản chỉ dành riêng cho Diệp Lê.”

 

Diệp Lê khi đó có một người bạn trai yêu cô sâu đậm và bố mẹ luôn cưng chiều cô.

 

Nhưng đời người rẽ lối vào ba năm trước.

 

Một tai nạn giao thông đã khiến Diệp Lê trở thành người thực vật.

 

Bác sĩ nói rằng cô có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại.

 

Bố mẹ và Bùi Tự Bạch như phát điên.

 

Người ta bảo, nếu không vì Diệp Lê vẫn còn thở, Bùi Tự Bạch có lẽ đã c.h.ế.t theo cô.

 

Thời gian đó, anh ta suy sụp hoàn toàn, ngày đêm uống rượu, như muốn tự hủy hoại chính mình.

 

Bố mẹ cô cũng mỗi ngày khóc đến cạn nước mắt, sống không bằng chết.

 

Cho đến khi Đào Tư xuất hiện.

 

Một cô gái có khuôn mặt giống cô đến sáu, bảy phần.

 

Khuôn mặt ấy như một tia sáng cuối cùng níu giữ Bùi Tự Bạch khỏi vực thẳm tuyệt vọng.

 

Anh ta giữ Đào Tư bên mình, để cô ta trở thành người thay thế cho Diệp Lê.

 

Còn bố mẹ Diệp, nhìn thấy khuôn mặt giống con gái mình, liền đặt toàn bộ sự áy náy và yêu thương vào Đào Tư.

 

Cho đến ba tháng trước.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận