Bà Lạc bên cạnh bước lên hai bước, thôi: "Tiểu Tri, con..."
dùng chiêu cũ cướp lời: "Vậy phiền nữa."
Nói xong xoay luôn.
Đoạn Thâm Dã cùng .
Có điều đột nhiên giơ tay lên, nắm lấy bàn tay đang đặt cánh tay .
Sau đó mười ngón tay đan c.h.ặ.t .
chẳng buồn hỏi gì, dù dạo mấy động tác nhỏ kỳ quái của nhiều vô kể, lý do cũng đầy rẫy.
Sau đó mấy , nhà họ Nguyên còn đến tìm , trông vẻ gì đó.
chỉ cần lỡ chạm mắt với họ là đầu ngay, cho họ nửa cơ hội đến phiền .
13
Cái tiệc đính hôn chán c.h.ế.t, đồ ăn cũng ngon bằng Đoạn Thâm Dã .
Đoạn Thâm Dã chặn bàn chuyện hợp tác .
Một lững thững đường dạo ven hồ nhân tạo.
Nhìn chằm chằm mặt hồ ngẩn .
Không bao lâu , thấy phía truyền đến một tiếng: "Nguyên Tri."
đầu, thấy Nguyên Lạc vẻ mặt lạnh nhạt : " còn tưởng tối nay sẽ chút gì đó chứ."
bày tỏ cái gì, nên chuyện.
Nguyên Lạc từng bước đến gần: "Có ai từng với , thực sự thừa thãi."
Ý mặt tan biến, đáy mắt tràn ngập vài tia căm ghét.
Lộ nguyên hình : "Thay thế sống sung sướng mười mấy năm, đắc ý lắm nhỉ? Giờ về , ngoan ngoãn ngậm miệng cút xa một chút là , dựa mà tranh với ?"
"Tất cả của , vốn dĩ đều là của !"
"Cậu mà hỏi bố xem tại lúc đầu đẻ." lạnh lùng : "Là do tiền mua b.a.o c.a.o s.u ?"
Nguyên Lạc sững sờ, ngay đó nheo mắt : "Cậu đổi ít đấy."
"Thật sự mắt Đoạn Thâm Dã ?" Cậu khẩy: "Cũng coi trọng cái thứ Omega cấp thấp phế vật như ."
đơ mặt : "Cậu xa một chút, đừng phiền ."
Nguyên Lạc càng tiến đến gần hơn.
Trên mặt nở nụ quỷ dị: "Nhiều như mà vẫn hiểu ? Giữa và , họ sẽ chỉ chọn thôi."
Nói , đột nhiên túm lấy cánh tay .
"Sau , cút khỏi nhà họ Nguyên triệt để ?"
Người Nguyên Lạc ngã thẳng về phía hồ nước đằng .
Cậu buông tay , nhưng vẫn kéo loạng choạng về phía hai bước.
Nghĩ ngợi một chút, dứt khoát thuận thế nhảy xuống luôn.
Mặt hồ nổ tung hai bọt nước lớn.
Nước từ bốn phương tám hướng ép tới, tràn khoang mũi, tai, bịt kín khe hở hô hấp.
Nguyên Lạc hình như trồi lên mặt nước, đang hoảng loạn kêu cứu.
bất kỳ động tác nào, cơ thể từ từ chìm xuống.
Nén cơn đau nhức mở mắt .
thấy nhảy xuống, bơi về phía Nguyên Lạc.
Ánh sáng mặt nước ngày càng xa , vỡ vụn thành những mảnh tàn dư lay động, bên tai chỉ còn tiếng nổ ầm ầm trầm đục.
Cứ như thế hình như cũng tệ, trong lòng mơ hồ dâng lên khoái cảm như giải thoát.
từ từ nhắm mắt , cảm giác khí trong phổi vắt kiệt từng chút một.
đúng lúc , trong đầu bỗng nhiên hiện lên một khuôn mặt.
Khuôn mặt trai độ nhận diện , đang trừng mắt với vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép.
theo bản năng mở mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-ke-chan-doi-xuyen-thanh-omega-van-nguoi-ghet/chuong-7.html.]
Sau đó thật sự thấy, đang ngày càng gần hơn.
14
Khi ý thức trở , cảm giác đang ấn l.ồ.ng n.g.ự.c .
Bên tai là tiếng ồn ào hỗn loạn.
Giọng nổi bật nhất ——
"Nguyên Tri! Nguyên Tri em đừng dọa mà."
"Tri Tri, tỉnh ."
"Tri Tri, đừng ngủ, mau tỉnh ."
"Vợ ơi——"
Tiếng gọi cuối cùng , hình như còn mang theo cả tiếng nức nở.
đột ngột phun một ngụm nước, ho đến tối tăm mặt mũi.
Mở mắt , thấy khuôn mặt Đoạn Thâm Dã ngay gần trong gang tấc.
Mắt thực sự đỏ hoe .
ngẩn , giọng khàn đến mức hình thù gì: "...Anh đấy ?"
Lúc chuyện, l.ồ.ng n.g.ự.c kéo đau nhói.
Đoạn Thâm Dã trả lời, mạnh mẽ ôm chầm lòng.
Hơi thở nặng nề.
cảm nhận trái tim đang đập cực nhanh của .
Một nỗi chua xót từng trải qua dâng lên l.ồ.ng n.g.ự.c.
Xung quanh khá nhiều vây xem, nhao nhao bàn tán.
"Tiểu Tri... chuyện là thế nào?"
"Sao hai đứa tự nhiên rơi xuống nước?"
"Đã xảy chuyện gì? Đến cả Tiểu Lạc cũng suýt nữa..."
......
bỏ ngoài tai tất cả.
Dựa lòng Đoạn Thâm Dã, tay nắm c.h.ặ.t vạt áo , mắt khép hờ.
Vì n.g.ự.c đau, còn sức lực mấy, lời chậm chạp thốt cũng nhẹ và nhỏ:
"Đoạn Thâm Dã, bao giờ chúng về nhà?"
Cánh tay Alpha đang ôm bỗng siết c.h.ặ.t .
Giọng khàn đặc: "Bây giờ."
"Chúng về nhà."
15
Rơi xuống nước , sốt cao.
Mê man giường mấy ngày, hầu như đều là Đoạn Thâm Dã tự vận động hầu hạ .
Dưới sự chăm sóc tận tình của , đỡ hơn nhiều, hạ sốt, cũng chút sức lực.
Chỉ là vẫn lười biếng động đậy.
Hôm nay, Đoạn Thâm Dã bưng cháo nóng đến mặt .
nghiêng đầu, hỏi: "Mấy ngày nay ?"
Sắc mặt Đoạn Thâm Dã trở nên mất tự nhiên, hồi lâu mới rặn một câu: "Không thích ."
"Chỉ thích bảo mẫu cho em, hầu hạ em thôi."
Trong giọng để lộ một sự tủi khó diễn tả thành lời.
nương theo cái thìa đưa tới, chậm chạp ngậm cháo miệng nuốt xuống, ậm ừ đáp: "Ồ."
Được đút hết một bát cháo, Đoạn Thâm Dã dọn dẹp bát đĩa xong, lật chăn hì hục leo lên giường.