KẺ UỐNG CẠN CANH MẠNH BÀ

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Quỹ đạo phận của , lẽ bắt đầu lệch từ khoảnh khắc .

Bởi vì ở chung ký túc xá với Thịnh Tây Nguyệt, thường xuyên bắt gặp Trì Nhiên lầu đợi cô.

Anh đến .

Lặng lẽ lướt qua như một cơn gió.

Thỉnh thoảng còn bàn tán rằng bao trọn rạp để tổ chức sinh nhật cho cô, đ.á.n.h với khác vì cô .

So với mối tình rầm rộ của kiếp —ai ai cũng

tình cảm giữa và Trì Nhiên kiếp bình lặng đến mức gần như gợn sóng.

Bạn cùng phòng thấy vui, liền kéo dự tiệc của câu lạc bộ.

Đến nơi mới nhớ , Thịnh Tây Nguyệt cũng là thành viên.

cùng cô… đương nhiên là Trì Nhiên.

Hai xuất hiện, lập tức thu hút ánh .

Khi chơi trò chơi, giấu nổi sự tò mò về mối quan hệ của họ.

Lúc chai rư/ợu trúng Trì Nhiên, phấn khích hỏi:

“Ngoài Thịnh Tây Nguyệt , từng thích cô gái nào khác ?”

Ngón tay đang xoay chiếc ly rư/ợu trống của Trì Nhiên chợt khựng .

Anh nghiêng đầu Thịnh Tây Nguyệt, giọng tùy ý nhưng dịu dàng:

“Chưa từng, đời đời kiếp kiếp chỉ thích một em.”

Câu trả lời quá mức lãng mạn khiến khí lập tức trở nên mập mờ.

Thịnh Tây Nguyệt mỉm e thẹn, tựa đầu lên vai , trêu chọc:

“Nếu em đồng ý ở bên thì ?”

vẫn sẽ luôn thích em.”

trong góc, lặng lẽ tiếng xôn xao khắp phòng.

Bạn cùng phòng vô thức lấy một múi quýt xanh bóc cho miệng, lẩm bẩm cảm khái:

là si tình thật.”

Chỉ một giây , cô nhổ phì , nhăn mặt chỉ phần quýt còn trong tay :

“Dở quá .”

“Vừa đắng chát.”

Trò chơi vẫn tiếp diễn.

Mỗi câu trả lời của Trì Nhiên đều giống như đang thổ lộ tình yêu nồng nhiệt với Thịnh Tây Nguyệt.

Gần cuối buổi tiệc, đột nhiên đá mạnh cửa phòng.

Bạn trai cũ của Thịnh Tây Nguyệt.

Cũng là từng xảy xung đột với Trì Nhiên.

Anh xuất hiện đầy khí thế, phía còn mấy nam sinh cùng.

Vừa mở miệng đòi đ.á.n.h với Trì Nhiên thêm nữa.

Thịnh Tây Nguyệt mỉm , là lên tiếng :

“Anh thua một , sợ thua tiếp ?”

kéo bạn cùng phòng đang háo hức định tiến lên.

Trực giác với rời ngay.

khi kéo cô gần cửa, rõ ai tay , hai nhóm lao như phát điên.

Khung cảnh lập tức hỗn loạn.

Tiếng hét.

Tiếng bàn ghế đổ.

Tiếng thủy tinh vỡ.

Tất cả hòa thành một mớ âm thanh rợn .

Ngay lúc kéo bạn cùng phòng tới cửa, một chai rư/ợu vang mở nắp bay thẳng về phía chúng .

theo phản xạ đẩy bạn cùng phòng .

Vừa giơ tay che đầu—

cả kéo mạnh một vòng tay thoang thoảng mùi bạc hà.

Một tiếng động nặng nề vang lên sát bên tai.

Bạn cùng phòng hoảng hốt hét lớn:

“Tần Ninh!”

Rư/ợu và những mảnh thủy tinh vỡ hòa lẫn, nhỏ giọt đầy sàn.

Nhịp tim đập loạn, choáng váng đến mức đầu óc trống rỗng.

Không qua bao lâu, mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trước mắt là gương mặt sắc sảo, sống mũi cao thẳng, ánh mắt lạnh nhưng hề vô tình.

nhớ .

Tống Kỳ Chu.

Sinh viên khoa máy tính của trường A bên cạnh.

Anh từng nhiều giành quán quân trong các cuộc thi quốc tế về trí tuệ nhân tạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ke-uong-can-canh-manh-ba/chuong-2.html.]

IQ cao vượt trội.

Ngoại hình nổi bật.

Chỉ cần một bức ảnh mờ cũng đủ lên tường tỏ tình của nhiều trường đại học.

Người thường cảm thán:

“Rốt cuộc ông trời đóng cánh cửa nào của ?”

“Sao con thể may mắn đến chứ?”

Cho đến khi bức ảnh đen trắng của xuất hiện hot search.

“Thiên tài khoa máy tính trường A Tống Kỳ Chu qua đời khi dũng cảm cứu hai đứa trẻ khỏi đuối nước.”

Cư dân mạng tiếc nuối:

“Một mạng đổi lấy hai gia đình, quá xứng đáng.”

“Ngôi băng rực rỡ, lóe sáng vụt tắt, đó chính là mệnh của .”

lúc

mệnh lệch khỏi quỹ đạo đến mức còn kiểm soát nữa.

Vốn dĩ… nên bất kỳ liên hệ nào với Tống Kỳ Chu.

4

Cảnh sát nhanh ch.óng đến hiện trường để ngăn chặn vụ ẩu đả.

vì tình huống quá hỗn loạn, ai xác định rốt cuộc là ai ném chai rượu vang.

Vai trái của Tống Kỳ Chu mảnh thủy tinh cắt , khâu năm mũi.

Bạn cũng đến bệnh viện. Vừa thấy vết thương lập tức trêu chọc thương tiếc:

“Chậc, Tống Kỳ Chu, vận may của cũng ghê gớm thật đấy.”

“Quà sinh nhật đầu tiên trong ngày sinh nhật là một chai rượu vang rơi từ trời xuống, đập thẳng viện.”

“Thế nào, thích hả hhh~”

Lúc mới hôm nay là sinh nhật .

Bạn bè tổ chức tiệc sinh nhật, đúng lúc ngang qua phòng chúng .

Kết quả sinh nhật những tổ chức , còn thương.

Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa kính, rơi thành từng vệt vàng nhạt nền gạch bệnh viện.

Ánh mắt Tống Kỳ Chu lướt nhè nhẹ qua .

Như để phối hợp với lời trêu của bạn bè, nghiêm túc đáp:

“Thích chứ.”

đoán lúc đó sắc mặt chắc chắn , bởi nghiêng đầu, giọng dịu dàng hỏi :

“Em thương ở ?”

lắc đầu.

Lúc đó ôm trọn lòng, để xây xát chút nào.

“Vậy là hoảng sợ ?” Anh mỉm trấn an: “Đừng sợ, nữa .”

khuôn mặt , trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Thực , và Tống Kỳ Chu đáng sẽ chỉ một chạm mặt ngắn ngủi, một buổi cuối tuần bình thường.

Hôm đó đang vẽ phong cảnh bên hồ trong công viên thì bỗng gió nổi lên.

Chiếc khăn lụa xanh buộc tóc gió cuốn bay.

theo phản xạ định đuổi theo, thì thấy khăn khác chụp lấy.

Là Tống Kỳ Chu, tình cờ ngang qua.

Anh mặc đồ thể thao đen trắng, phiến đá xanh. Vóc dáng cao lớn, phong thái nho nhã.

Chiếc khăn lụa tung bay giữa các ngón tay .

chạy tới, nhẹ nhàng rút , mỉm cảm ơn:

“Cảm ơn .”

Lúc xoay rời , ngờ rằng cuối tuần tiếp theo, sẽ c.h.ế.t đuối vì cứu … ngay chính tại hồ nước mà vẽ bao nhiêu .

Trùng hợp là, hầu như mỗi cuối tuần đều đó vẽ tranh.

Chỉ riêng cuối tuần đó đến vì trường đột ngột đổi lịch học.

Lúc tin tức, đang tranh cãi với Trì Nhiên về chuyện tối nay nên ăn sườn xào chua ngọt cá cơm cay xào khô.

hiện tại…

Anh vì chắn chai rượu cho trong bệnh viện.

Thậm chí vì Thịnh Tây Nguyệt giải thích với cảnh sát rằng đều là bạn bè, do bốc đồng mà đ.á.n.h .

còn thể giúp hai bên hòa giải.

Thế nên kết quả cuối cùng chỉ là cảnh sát khiển trách và giáo d.ụ.c bộ một trận, coi như kết thúc.

Từ đầu đến cuối, chỉ Tống Kỳ Chu là thương.

đè nén cảm xúc phức tạp gọi tên. Vì ơn chuyện cứu , nên ngày nào cũng ghé bệnh viện thăm .

Có những lúc, bên giường bệnh, ánh mắt vô thức dừng khuôn mặt thật lâu.

Đối diện với một chắc sẽ c.h.ế.t… cảm giác thật sự khó tả.

Giống như một ngọn đèn đang cháy sáng, nhưng trong lòng luôn một tiếng nhắc nhở: nó sẽ tắt.

Có lẽ thể hiện quá rõ, nên một , bỗng bật , giọng điệu nửa đùa nửa thật:

“Sao ? Có em nhớ từng gặp ?”

Tim chợt thắt .

Bạn cần đăng nhập để bình luận