Hỷ Phục Chia Đôi

1

Vì lo cho yêu cũ đau ốm lấy hộ khẩu ở thành phố, Chu Tấn âm thầm đổi tên tờ giấy đăng ký kết hôn từ thành Thẩm Duyệt.

Khi tin , đám cưới chỉ còn đúng ba ngày nữa là diễn .

Chị dâu ngoài cửa, cẩn trọng khuyên nhủ: "Chiêu Chiêu, thiệp mời vẫn phát hết ."

"Bây giờ em lên văn phòng nhà máy ầm lên, bảo đổi vẫn còn kịp đấy."

bộ đồ cưới thớt gỗ mà thức trắng ba ngày ba đêm để khâu cho , bình thản cầm kéo lên, cắt phăng đôi: "Không náo loạn nữa, ai thích cô dâu thì cứ việc ."

Khi lưỡi kéo sập xuống, chị dâu ở ngoài cửa "ôi chao" một tiếng.

Cánh cửa đẩy , chị xông giật lấy chiếc kéo trong tay .

"Con bé , em thế là tự khổ !"

"Xấp vải quý giá bao, tốn đến hai tháng tiền lương của em đấy."

gì, chỉ bộ đồ cưới mới tinh cắt ngang lưng.

Vải nhờ mua tận Thượng Hải, chỉ để nở mày nở mặt trong ngày cưới.

Chị dâu giấu chiếc kéo lưng, hạ thấp giọng: "Chị , Chu Tấn nó chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."

"Cái cô Thẩm Duyệt đó dắt theo đứa con ốm yếu, đáng thương lắm."

"Cậu chỉ giúp một tay, giải quyết cái hộ khẩu , sẽ sống t.ử tế với em."

kéo chăn xuống, lưng về phía chị : "Chị dâu, em mệt ."

Bên ngoài truyền đến giọng của Chu Tấn, lạnh lùng và khô khốc: "Chị Lưu, tìm Lâm Chiêu."

Chị dâu thở dài một tiếng ngoài.

Rất nhanh đó, Chu Tấn bước .

"Chiêu Chiêu, em đừng dỗi nữa."

Anh , còn .

"Chuyện tờ báo cáo kết hôn là đúng, thương lượng với em."

" tình cảnh của Duyệt Duyệt em . Con trai cô bệnh thận, điều kiện y tế ở nông thôn chữa , bắt buộc thành phố."

"Nếu lấy hộ khẩu của nhà máy Hồng Tinh, đứa bé sẽ đưa về quê chờ c.h.ế.t."

"Chúng chỉ kết hôn giả thôi, thủ tục để cho đứa bé một con đường sống."

"Tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng , chẳng lẽ em chút tin tưởng đó ?"

mở mắt, lên chiếc màn xám xịt đầu, giọng nhẹ bẫng thốt : "Chu Tấn, chúng vốn định ngày đăng ký."

"Anh còn nhớ ?"

Anh im lặng.

dậy .

Anh vẫn tuấn tú như thế, là giấc mộng của bao nữ công nhân trong nhà máy. Trắng trẻo, cao ráo, đeo kính gọng vàng, trông tri thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hy-phuc-chia-doi/1.html.]

Ngày khi còn là một công nhân học việc, là thợ may khéo tay nhất xưởng.

Anh thi trung cấp, thi đỗ mới cán bộ .

Thế là mỗi tháng trích một nửa tiền lương mua tài liệu ôn tập cho , thức đêm nấu đồ ăn khuya.

Dạ dày , học cách hầm canh.

Anh thi đỗ, trở thành kỹ thuật viên, ai cũng nhặt bảo vật.

Anh cũng : "Chiêu Chiêu, đợi phân nhà, chúng sẽ kết hôn."

Bây giờ, nhà phân .

lấy hết tiền tích cóp ba năm qua để sắm sửa đầy đủ đồ đạc cho .

Rèm cửa tự tay may, ga giường là nhờ mua hộ.

Mọi đều đang chờ uống rượu mừng của chúng .

Vậy mà đổi cô dâu thành khác.

Bị chằm chằm, chút mất tự nhiên, ánh mắt né tránh: "Chiêu Chiêu, đám cưới vẫn tổ chức bình thường."

"Chỉ là đối tượng đăng ký kết hôn đổi một chút. Bên ngoài cứ là thủ tục vấn đề nên hoãn , sẽ ai ."

"Đợi khi hộ khẩu của Duyệt Duyệt định, chúng sẽ đổi chứng nhận."

hỏi: "Bao lâu?"

Anh khựng : "Nhanh thì nửa năm, chậm thì một năm."

"Vậy Thẩm Duyệt ở ?"

Ánh mắt dời : "Căn nhà mới phân... tạm thời để cô và đứa bé ở."

"Còn ?"

"Chẳng ... chẳng em vẫn còn căn ký túc xá ?"

chua chát nhếch mép.

Hóa tính toán kỹ hết .

Dùng danh dự của , dùng đám cưới của chúng bình phong, dùng căn phòng tân hôn bài trí để cho phụ nữ trong lòng và đứa con của phụ một mái nhà.

Còn , đáng lẽ yên tại chỗ, vô điều kiện thấu hiểu và ủng hộ .

Bởi vì , Lâm Chiêu, là từng chịu khổ, là kiên cường, là nhận đại cục.

Ngoài cửa truyền đến một giọng nữ rụt rè: "Chu Tấn..."

Thẩm Duyệt ở cửa, mặc bộ quần áo cũ sờn bạc màu, gương mặt nhợt nhạt.

bế một đứa bé, đứa bé cũng mang vẻ bệnh tật.

Vừa bước , cô quỳ xuống mặt : "Chị Lâm Chiêu, chị đ.á.n.h em , mắng em ."

"Tất cả là của em, là em liên lụy đến Chu Tấn."

Bạn cần đăng nhập để bình luận