9
Trong mắt Giang Tự Bạch lóe lên ánh sáng đầy… ám .
“Phan, Lư, Đặng, Tiểu, Nhàn** — biểu từng qua ?”
(**潘驴邓小闲” là một thành ngữ dân gian của Trung Quốc, thường dùng trong bối cảnh “tục” hoặc mang sắc thái trào phúng, để chỉ 5 điều kiện lý tưởng của một đàn ông hấp dẫn phụ nữ (đặc biệt là trong chuyện tình ái).
Cụ thể gồm:
潘 (Phan): ngoại hình , tuấn tú (ý chỉ như Phan An – mỹ nam nổi tiếng thời cổ)
驴 (Lừa): chỉ “kích thước”, ám chỉ khả năng sinh lý mạnh :))))
邓 (Đặng): tiền bạc dồi dào (như Đặng Thông – giàu)
小 (Tiểu): tính tình dịu dàng, chiều chuộng phụ nữ
闲 (Nhàn): thời gian rảnh rỗi, luôn thể ở bên phụ nữ
Gộp , câu mang ý: Một đàn ông trai, giàu , “giỏi chuyện ”, dịu dàng, thời gian dành cho phụ nữ.)
Toàn là mấy lời nhảm nhí, thật sự nhục cả nho nhã.
Ta đường đường là Trạng nguyên lang, thể chuyện vụng trộm!
Thân phận của , địa vị của , những gì dạy, những sách thánh hiền từng … đều cho phép .
Kết thúc chuyến tuần tra, gần như chạy trốn mà về kinh thành.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt thêm ba năm…
Con cũng lớn tuổi hơn.
Suy nghĩ… cũng dần đổi.
Đối với nhiều chuyện, còn cố chấp như nữa.
Ý là — hóa … cũng thể l..m t.ì.n.h nhân.
Thu những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, giơ tay gõ cửa.
“Ơ? Cố đại nhân.”
Nhìn gương mặt khiến ngày đêm nhung nhớ suốt năm năm qua.
Ta cong môi, nở một nụ dịu dàng nhất.
“Thẩm nương t.ử, lâu gặp.”
Tống Thanh Âm chút vui mừng, vội mời nhà.
“Cố đại nhân đến công cán ? Lần ở Liễu Châu bao lâu?”
Xa nhiều năm, Tống Thanh Âm càng ngày càng xinh động lòng .
Ánh mắt nàng lưu chuyển, nét linh động của thiếu nữ, thêm vài phần dịu dàng của nữ nhân chồng, khiến thể rời mắt.
Ta cố hết sức mới thu ánh từ nàng, giả vờ quan sát cách bài trí trong phòng.
Tống Thanh Âm theo ánh mắt , thấy bức tranh thủy mặc treo tường, liền đỏ mặt.
“Vẽ , để đại nhân chê .”
“Là nàng vẽ ?”
Ta thật sự kinh ngạc.
Trong tranh, một dòng nước uốn lượn, bãi cỏ ven bờ thưa thớt, vài nét trúc thanh mảnh phác họa nên cảnh sắc Giang Nam thanh nhã, tươi mát.
Đó là lối vẽ “vân sơn đạm mặc pháp” truyền từ họa gia đời .
Thời nay, phần lớn chuộng lối vẽ cung đình sắc xanh rực rỡ, hoặc sơn thủy đậm nét.
Phong cách thanh đạm mấy nổi tiếng, ít ai chịu học.
đặc biệt yêu thích.
Ta bức tranh lâu rời, trong lòng mừng đến cực điểm, tức đến chịu nổi.
Tống Thanh Âm ơi Tống Thanh Âm, chỉ dung mạo hợp ý nhất, mà ngay cả phong cách hội họa cũng cùng một đường với .
Đây duyên phận thì là gì?
Đây chính là… sợi dây định mệnh gắn kết !
10
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta bức tranh, đến mức nhập thần, khiến Tống Thanh Âm càng thêm tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huynh-de-ta-da-de-y-nuong-tu-cua-nguoi-tu-lau-roi/4.html.]
“Thẩm Yến luôn , tranh sơn thủy quá nhạt nhẽo, giống như chấm đủ mực , thích.”
“Nhân lúc ở nhà, mới treo lên xem cho vui, mà để đại nhân chê .”
Nói xong, nàng chen lên mặt , giơ tay định gỡ bức tranh xuống.
Ta đưa tay , giữ lấy cổ tay nàng.
“Hắn hiểu cái gì chứ!”
“Hắn căn bản nàng đến mức nào.”
Cả Tống Thanh Âm cứng , đột nhiên ngẩng đầu , trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Lúc mới nhận lỡ lời, vội vàng chữa cháy:
“Ý là… bức tranh , đến mức nào.”
“Tuy màu sắc rực rỡ, nét b.út cầu kỳ, nhưng mực sắc thanh nhuận, trống hài hòa, như cơn mưa bụi, một mảnh tĩnh lặng…”
Ta bừa vài câu đ.á.n.h giá, đầu óc trống rỗng, căn bản đang gì.
Tống Thanh Âm quá gần .
Tóc mai nàng gần như chạm vạt áo , một mùi hương thoang thoảng quấn lấy nơi đầu mũi.
Ta thậm chí còn nhịp thở nhẹ nhàng của nàng, ấm áp phả lên cổ .
Mà vẫn đang giữ cổ tay nàng, làn da đầu ngón tay mềm mại ấm áp…
Tư thế … gần như là đang ôm nàng lòng .
Tim đập loạn xạ, đến cả vành tai cũng đỏ bừng lên.
Tống Thanh Âm hề nhận , ngược còn chăm chú lắng lời nhận xét.
Có lẽ vì quá lâu khác công nhận, nay thật lòng thưởng thức tranh của , ánh mắt nàng sáng lên, ngay cả giọng cũng mang theo vài phần vui mừng hiếm thấy.
“Cố đại nhân, ngờ ngài cũng thích phái Vân Sơn, thật sự hiếm .”
Ta cao hơn nàng hẳn một cái đầu, nàng cứ ngẩng lên chuyện như , thở nhẹ nhàng của nàng khéo lướt qua yết hầu .
Cả khẽ run lên, lưng lập tức nổi lên một lớp da gà.
Lúc Tống Thanh Âm mới nhận gì đó , mặt đỏ bừng, vội vàng lùi sang bên cạnh mấy bước.
cổ tay nàng vẫn nắm trong tay, nàng lùi, bản năng buông, tay vô thức siết .
Do quán tính, Tống Thanh Âm liền ngã thẳng lòng .
Ta thề, lúc đó trong đầu ý khinh bạc nàng.
cơ thể suy nghĩ riêng.
Cánh tay còn tự động giang , vững vàng ôm trọn nàng lòng.
Hương thơm mềm mại trong vòng tay, khiến gần như hôm nay là ngày gì.
Chỉ hận thể để thời gian dừng ngay khoảnh khắc , để hai chúng cứ thế ôm lấy , vĩnh viễn rời.
11
“Cố đại nhân!”
Tống Thanh Âm hổ tức giận, sức giãy .
“Ngài đang gì !”
Giọng nàng rõ ràng mang theo sự phẫn nộ.
Ta hỏng chuyện, liền tỉnh táo , lập tức buông tay, lùi về .
“Xin .”
Tống Thanh Âm c.ắ.n môi , giận tủi trừng mắt .
“Đại nhân, phu quân ở nhà. Ta là phụ nhân sống một , tiện tiếp khách. Mời đại nhân về cho.”
Lúc mới nhớ mục đích chuyến , đang định giải thích, thì ngoài cửa bỗng vang lên giọng la oang oang của biểu .