Anh kể câu chuyện của bốn năm qua một cách nhẹ bẫng, nhưng cánh tay đầy những vết sẹo chằng chịt vẫn còn đang run rẩy nhẹ.
Mà mùi đàn hương thoang thoảng trong khí trở nên nôn nóng bất an, càng thêm đau đớn và sợ hãi.
Chóp mũi Tạ Thanh Tụng tìm đến tuyến thể của , lông mi run rẩy, bản năng khao khát nhiều pheromone hơn nữa.
, chút pheromone hiện tại đủ để dỗ dành .
Hồi lâu , cúi đầu, để lộ vùng tuyến thể nhẵn mịn: "Tạ Thanh Tụng, thể đ.á.n.h dấu tạm thời, c.ắ.n ."
Hơi thở của đột nhiên dồn dập, phả vùng tuyến thể nhạy cảm. lặng lẽ chờ đợi cơn đau điếng khi răng nanh đ.â.m xuyên qua tuyến thể.
đợi mãi, chỉ chờ một nụ hôn cực kỳ dịu dàng, đầy trân trọng đặt lên tuyến thể.
Anh lắc đầu:
"Bé con sẽ đau... sẽ thích ."
"Anh phiền phức , chỉ cần một chút xíu pheromone là ..."
Dòng bình luận:
[ chịu thua , cái lý do ly hôn bừa bãi của nữ phụ năm đó mà ghi nhớ đến tận bây giờ.]
[Mẹ ơi, mà trực tiếp dùng d.a.o rạch tay... Anh trai, thật sự khâm phục đấy.]
bỗng nhớ , cái ngày bốn năm khi Tạ Thanh Tụng và nữ chính gặp đầu tiên.
Lúc đó Tạ Thanh Tụng cả đêm về nhà, ngày hôm ngửi thấy mùi m.á.u , còn nghi ngờ đó là mùi pheromone của nữ chính.
khi gặp nữ chính , pheromone của cô căn bản mùi m.á.u.
Vậy nên, thực cái đêm về nhà đó, lúc vì một Omega khác mà rơi kỳ mẫn cảm.
Tạ Thanh Tụng dùng d.a.o rạch lên cánh tay , để bản đối kháng sức hấp dẫn từ độ tương thích 99% ?
Dòng bình luận bắt đầu thảo luận sôi nổi:
[Ai đó mở cái gói SVIP xem thử bốn năm qua rốt cuộc xảy chuyện gì !!]
[ đây! xem xong ! Sau khi nữ phụ rời , nam chính phát hiện là gây chuyện, thế là trực tiếp thoát khỏi gia tộc, ngoài tự một !]
[ , đưa một nửa tài sản cho nữ phụ, nửa còn dùng để đầu tư công ty mới.]
[Trong bốn năm qua cuối cùng cũng đưa công ty lớn mạnh hơn, xử lý xong xuôi chuyện, lúc mới dám theo đuổi vợ!]
Còn kịp gì, tiếng gõ cửa vang lên cùng giọng vui mừng của bác sĩ:
"Vân tiểu thư, t.h.u.ố.c ức chế đặc hiệu đưa tới !"
12.
Ngày hôm , khi Tạ Thanh Tụng tỉnh dậy, những hình ảnh của đêm qua lượt hiện về trong tâm trí.
Dáng vẻ , cầu xin, ôm c.h.ặ.t lấy thế nào, tất cả đều thấy hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huong-dao-mat-kho-quen/chuong-8.html.]
Còn trở tiệm hoa, bắt đầu một ngày mới bình lặng.
Buổi chập tối, giữa đống hoa cỏ, bận rộn sắp xếp những đóa hoa tươi bán hết.
"Kính coong—"
Tiếng chuông gió cửa khẽ reo lên. Giữa muôn vàn hương hoa, ngửi thấy một làn hương gỗ đàn hương nhạt. Ngước đầu lên, bắt gặp đôi mắt quen thuộc .
Đôi mắt từng chất chứa khao khát, từng uất ức, cũng từng cả sự lạnh lùng và đau đớn.
Đó là đôi mắt đẽ mà từng si mê đến điên cuồng.
Mà giờ khắc , trong đôi mắt hiện lên một chút tự nhiên cùng tình yêu sâu đậm khó lòng che giấu.
Tạ Thanh Tụng : "Còn bao nhiêu hoa? Anh mua hết."
hỏi ngược : "Chỉ đơn giản là đến mua hoa thôi ?"
Lông mi khẽ rung động, vị Tạ tổng vốn luôn điềm tĩnh, ung dung bàn đàm phán, hiếm khi ngắc ngứ: "Anh..."
dậy, định bỏ : "Nếu là mua hoa thì tiệm hoa đóng cửa , đón khách nữa."
Giây tiếp theo, cổ tay một bàn tay ấm áp nắm lấy. Tạ Thanh Tụng khàn giọng : "Không chỉ là mua hoa."
yên tại chỗ lên tiếng. Anh tiếp tục:
"Khi đó liên hôn với em đúng là để đối phó với trong gia tộc, nhưng ba năm đó dần dần yêu em. Chỉ là quá ngu ngốc, để ý đến cảm nhận của em, khiến em luôn mất lo âu, đó là của ..."
"Em thích hoa, sẽ tặng em mỗi ngày. Em thích vẽ tranh, thể luôn ở bên cạnh em. Em thích ẩm thực, thể nghiên cứu thực đơn..."
Ớt chuông
thẳng : "Tạ Thanh Tụng, gì?"
Sắc mặt nghiêm túc, gằn từng chữ: "Anh thực sự trở nên mạnh mẽ, thể cho em bất cứ thứ gì em ."
"Vân Chiêu Ý, thể theo đuổi em từ đầu ?"
Lời dứt, nhào tới ôm chầm lấy :
"Em khó theo đuổi lắm đấy nhé."
Bóng hình cứng đờ, đó mới từ từ nâng cánh tay lên, thử dò xét vòng qua eo dần dần siết c.h.ặ.t.
Tạ Thanh Tụng cúi , ch.óp mũi cọ nhẹ qua lọn tóc , dịu dàng :
"Không cả, còn nhiều sức lực và thời gian. Nếu là dành hết lên em, thì đó cũng coi như món quà từ ông trời."
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ, chuông gió khẽ đưa. Những dòng bình luận hạnh phúc nhảy múa trung:
[Không nhiều nữa, chúc hai 99 (trăm năm hạnh phúc).]
[Hoàn thành , tung hoa thôi!]
(Hoàn)