" bảo cút ngoài."
Thôi Thi Thư mới bước chân cửa phòng bệnh, giọng lạnh lẽo đến đáng sợ của đàn ông đột ngột vang lên.
Quả nhiên đúng như lời An Mộc "Tâm trạng chủ đang tệ", Thôi Thi Thư bận tâm đến lời quát tháo của , cô chỉ cúi đầu lướt căn phòng bừa bộn trận đập phá đồ đạc, điều cô nhớ đến khóe miệng mảnh kính vỡ trầy xước của An Mộc.
Xem những phòng đó đều Hạ Hoài "chỉnh đốn" cho một trận trò.
Ánh mắt cô nhanh ch.óng rời khỏi mặt đất, cuối cùng dừng bóng hình cao lớn của đàn ông đang bên cửa sổ.
Lúc , Hạ Hoài đang đó với gương mặt chút cảm xúc, mặc bộ đồ bệnh nhân mỏng manh, từ cao xuống đường phố cửa sổ. Đôi mắt đen thâm trầm tựa như đầm nước sâu, tối tăm đến mức khiến phát hoảng.
Toàn đàn ông tỏa luồng khí thế lạnh lẽo và khủng khiếp, chẳng còn chút dáng vẻ ấm áp, rạng rỡ nào của từng mỉm với cô .
Dáng vẻ của Hạ Hoài khiến Thôi Thi Thư nhớ đêm đông lạnh giá của vài năm về . Khi đó cũng như , một ký ức khiến cô vĩnh viễn "khó lòng quên ".
Cảm nhận sự hiện diện của phía , đáy mắt Hạ Hoài nhuốm thêm một tầng chán ghét và nôn nóng. Vốn dĩ khi tìm thấy CURE, vô cùng bực bội.
Yết hầu khẽ chuyển động, giọng trầm xuống lạnh lùng: "Không hiểu tiếng ?"
Người phía vẫn im bất động.
Hạ Hoài tàn nhẫn đầu , đôi mắt đen như mực phản chiếu rõ mồng một bóng hình của Thôi Thi Thư.
Sau khi rõ tới, trong mắt Hạ Hoài thoáng qua một tia ngỡ ngàng, ngay đó như nghĩ điều gì, lập tức cụp mắt khẩy một tiếng.
Ánh mắt Hạ Hoài đầy vẻ châm biếm, như đang tự giễu chính , như đang mỉa mai phụ nữ mặt.
Thôi Thi Thư mắt, khoảnh khắc cô khẳng định đang mặt là Hạ Hoài của cô.
Người thể là sếp Hạ của tập đoàn Vinh Thịnh, cũng thể là thừa kế duy nhất của nhà họ Hạ, nhưng duy chỉ là Hạ Hoài của cô.
Người "chồng" lạnh lùng và bạc bẽo trong cuộc hôn nhân của cô trở .
Hạ Hoài xoay , Thôi Thi Thư từ xuống , vẻ mặt vui và mang theo vẻ cao ngạo đặc trưng.
Anh quan sát Thôi Thi Thư bằng xương bằng thịt mặt.
Hạ Hoài nhớ đến tờ giấy chứng t.ử đặt trong ngăn bàn việc của , nhận thức khiến phẫn nộ. Hóa cô c.h.ế.t?
Hay là bắt đầu mơ ?
Anh một nữa quanh phòng bệnh.
"Hạ Hoài." Thôi Thi Thư gọi tên đàn ông bằng giọng điệu chút cảm xúc.
Tuy nhiên, điều giống như chạm vảy ngược của , ánh mắt Hạ Hoài ngay lập tức trở nên âm hiểm. Anh vung tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ Thôi Thi Thư, áp lực cực lớn khiến cô cảm thấy nghẹt thở ngay tức khắc.
"Đừng gọi tên ." Hạ Hoài chán ghét Thôi Thi Thư, nheo mắt , trông như một con cáo ăn thịt , toát vẻ âm hàn.
Anh trầm giọng : "Cô diễn giỏi lắm mà, c.h.ế.t ? Bây giờ đang cái trò gì đây? Chơi trò mượn xác hồn với , là đang âm mưu giở trò gì lưng hả?"
Vừa , lực tay của Hạ Hoài bắt đầu siết c.h.ặ.t đầy bạo liệt, trực tiếp ép cô tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hom-nay-tong-giam-doc-lam-sao-nua-truy-the/chuong-34-nam-chinh-nu-chinh-1.html.]
Đối với sự xuất hiện của phụ nữ , Hạ Hoài thực sự giận đến mức bật . Khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, thực sự đàn bà xoay như chong ch.óng.
Thôi Thi Thư ép sát tường, nhưng cô hiểu Hạ Hoài đang cái quái gì.
Bức tường lạnh lẽo lưng khiến thở của cô càng thêm khó khăn, cơn giận bốc lên, cô ngước mắt giận dữ thẳng Hạ Hoài.
Không còn cam chịu khống chế một chiều, Thôi Thi Thư chộp lấy bàn tay đang bóp cổ của đàn ông.
"Ra tay , giỏi thì tay ." Thôi Thi Thư chằm chằm đầy mỉa mai. Tay cô dùng lực, bước chân tiến về phía , nhân lúc Hạ Hoài đang ngỡ ngàng mà giành lấy cơ hội, ngược ép sát về phía .
Hạ Hoài dường như bao giờ thấy dáng vẻ hống hách của cô, gương mặt vốn dĩ lạnh lùng tàn nhẫn hiện lên một tia bối rối.
Chính xác mà , bao giờ thấy Thôi Thi Thư phản kháng.
Trong ấn tượng của , Thôi Thi Thư vốn như thế . Người đàn bà đờ đẫn, nhạt nhẽo nhu nhược dễ bắt nạt thể dáng vẻ .
À, nên đây vẫn là mơ ?
Hạ Hoài lập tức buông tay, trong mắt xẹt qua một tia thẫn thờ mà chính cũng nhận .
Nghĩ cũng đúng, rõ ràng giây còn ở nghĩa trang, giây xuất hiện ở bệnh viện? Thậm chí vợ cũ rõ ràng c.h.ế.t đang ngay mặt.
Đây mơ thì còn là gì nữa? Xuyên chắc?
Tuy nhiên, đối với sự buông xuôi của , Thôi Thi Thư hề bỏ qua. Nhân lúc đàn ông chú ý, Thôi Thi Thư dùng sức đẩy ngã xuống đất, đó cô lập tức lao tới, đến lượt cô bóp c.h.ặ.t lấy cổ .
Thôi Thi Thư vốn là thù tất báo, đàn ông dám đối xử với cô như , cô c.h.ế.t cũng báo thù .
Đặc biệt là cô bóp c.h.ế.t cái tên Hạ Hoài , để Hạ Hoài thật sự trở .
Không hiệu quả , Thôi Thi Thư định thử xem . Dù Hạ Hoài cũng tráo đổi từ vụ t.a.i n.ạ.n xe , theo lý mà , thế thành công.
Mặc kệ, cứ để tên Hạ Hoài "c.h.ế.t" một .
Đối với hành động của cô, Hạ Hoài vật ngã yên bình thản mặt đất, mang bộ dạng mặc kệ cho cô bóp c.h.ế.t.
Hạ Hoài khẽ, tỉ mỉ ngắm Thôi Thi Thư đang đè . Người phụ nữ da thịt hơn một chút, còn dáng vẻ gầy gò đáng thương như cây sào tre nữa, đôi mắt màu hổ phách cũng thần thái hơn, ngay cả dáng vẻ hận lúc trông cũng rạng rỡ hơn xưa.
Phải thừa nhận rằng, phụ nữ hiện tại giống như một nhành lan khô héo hồi sinh, tỏa hương ngào ngạt.
Nghĩ đến đây, đuôi mắt Hạ Hoài tự chủ mà khẽ nhướng lên, vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Thôi Thi Thư, thuận thế dậy.
Trong nháy mắt, tư thế của hai từ hung thủ - nạn nhân bỗng chốc trở nên đầy ám , và diễn biến cũng ngoài dự tính của Thôi Thi Thư.
Hạ Hoài đầy hứng thú vân vê một lọn tóc của Thôi Thi Thư, đôi lông mày bạc tình nhếch lên, con ngươi chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô.
Giọng của đàn ông bất lực lười biếng, khàn khàn vang lên: "Cô... tại cứ luôn lởn vởn trong giấc mơ của thế hả?"
Rõ ràng c.h.ế.t , mà vẫn chịu buông tha cho , cứ luôn xuất hiện trong thế giới của .
Vừa , bàn tay Hạ Hoài bắt đầu di chuyển đắn.