25
Năm đó, đồng ý với bố xem mắt cuối cùng. Và đó chính là Hàn Sương.
Trời chẳng chiều lòng , ăn trưa xong thì đổ mưa tầm tã. Hàn Sương vốn thói quen xem dự báo thời tiết nên mang theo một chiếc ô. "Đi cùng ." Hàn Sương chủ động đề nghị.
nhận lấy chiếc ô, che cho cả hai. Quãng đường bãi xe dài nhưng cảm thấy thật chậm. Khi một chiếc xe lướt nhanh qua vũng nước b.ắ.n tung tóe, đưa tay kéo cô lưng để che chắn. Đó là đầu tiên chúng sự tiếp xúc cơ thể.
Và hôm nay cũng . Cảm giác khiến ngỡ như ngày đầu tiên . Hàn Sương hất tay , kéo về với hiện thực phũ phàng. Cô cau mày, vẻ mặt đầy sự chán ghét:
"Anh thể đừng phiền nữa ?" "Chúc Thanh, trông thực sự hèn mọn."
Cô càng thế, càng hối hận. thừa nhận lúc đó quỷ ám, nhưng lòng vẫn cam tâm sự đổi của cô : "Em cũng thành thật với . Trượt tuyết, hát quán bar, thậm chí đêm hôm khuya khoắt còn ăn đồ nướng... Anh chẳng hề những chuyện đó." "Có vì đàn ông ?"
Hàn Sương từ chối trả lời. tự trấn an rằng gã đó chỉ là chủ quán bar, Hàn Sương cũng mới ở đó hai tháng. Hai tháng bì kịp mấy năm tình nghĩa của chúng ? truy hỏi nữa, chỉ dặn cô chăm sóc bản , cần gì cứ gọi cho .
Lúc cô sắp lên taxi, bỗng gọi với theo: "Còn chiếc xe tặng thì ?" Hàn Sương thản nhiên đáp hai chữ: "Bán ."
Bán ? Cô dám bán nó ? Đó là món quà đầu tiên tặng cô khi kết hôn! Dù cô ít nhưng dù cũng là quà tặng cơ mà! Lòng dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề.
Vừa về đến nhà, thấy Phương Cố đợi sẵn. Trên bàn là những bức ảnh cô thuê theo dõi chụp – cảnh đang kéo tay Hàn Sương che chắn đám trẻ con. Phương Cố bùng nổ cơn ghen cuồng loạn, nhưng cô đòi , mà tuyên bố: Có thể ly hôn, nhưng với bàn tay trắng.
Phương Cố, cảm thấy cô gái xa lạ điên rồ. với Hàn Sương chuyện gì, dựa bắt tay trắng? "Cô đừng mơ chuyện đó!" "Đừng quên tài sản hiện tại một nửa là của !"
26
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-uc-cua-nguoi-vo/chuong-7.html.]
Phương Cố bắt đầu loạn. Cô đến tận công ty ngay lúc dự án quan trọng sắp ký kết. Kết quả, đình chỉ công tác để "giải quyết việc nhà", và ngay hôm , vị trí trưởng dự án của thế.
Chưa bao giờ cuộc đời tồi tệ đến mức . vật vã ở nhà, gọi cho Hàn Sương nhưng vẫn liên lạc . Kiểm tra mạng xã hội, nhận cô chặn. gọi cho bố , bảo họ thử gọi cho Hàn Sương. Kết quả cũng tương tự.
"Sao tự nhiên con tìm nó?" "Nghĩ thông suốt ?" Giọng bỗng trở nên phấn khích. Bà cam đoan sẽ cách bắt Hàn Sương .
27
vội vã chạy về nhà bố . Và cuối cùng, cũng hiểu tại mặt , Hàn Sương luôn là một "hiền thê lương mẫu" cam chịu đến thế.
"Vậy bố dùng cái danh nghĩa 'tài trợ' để ép cô kết hôn với con?" "Bố bao giờ hỏi cô ?"
Hóa , bố từng tài trợ cho một cô gái nghèo. Cô gái đó mồ côi bố , sống nương tựa bà cũng qua đời ngay khi cô nghiệp. Và đó chính là Hàn Sương.
Thực chất, sự tài trợ đó chỉ là tiền học phí. Còn tiền ăn ở, sinh hoạt đều do Hàn Sương tự xoay xở. Khi , Hàn Sương gửi trả bộ tiền đó cả vốn lẫn lãi cho bố . Lúc đó còn khen cô gái thật thà, trọng nghĩa. Không ngờ, cô gái đó là vợ .
"Nó cũng phản đối gì ." "Con cần quản nhiều thế, cứ bắt nó tái hôn là ." "À, tháng nó còn gửi cho bố thêm 300 triệu nữa đấy."
Nhìn dáng vẻ của bố , bỗng thấy lạnh toát cả . hiểu . Hàn Sương sẽ bao giờ , mãi mãi bao giờ.
Bố dùng cái danh "ân nhân" để trói buộc Hàn Sương. Sự nhẫn nhịn, sự chu đáo và cả việc cô bao giờ nổi giận với ... tất cả đều là vì áp lực ơn nghĩa từ bố đè nặng lên vai cô . Suốt mấy năm hôn nhân, Hàn Sương từng sống cho chính . Cô giống như một chú chim nhốt trong l.ồ.ng kính, chỉ thể lặng lẽ quan sát thế giới bên ngoài mà thể chạm tới.
Và – gã chồng tự đắc – chính là cai ngục của cô .