Hối tiếc

11 (Hết)

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thục phi ẩn nhẫn nhiều năm, Ngũ hoàng t.ử cũng là quyết đoán cực điểm

 

Một trận tranh đấu , Chu gia là mẫu tộc Hoàng hậu, Tạ gia là mẫu tộc Thục phi, đều dốc tận lực, c.h.ế.t thôi.

 

Sau cùng, Tạ gia nắm lấy tiên cơ mượn ký ức đời của .

 

Dùng hai t.ử sĩ, thuận thế mượn lực đẩy lực, chỉ khiến Tam hoàng t.ử bại danh liệt, mà còn đẩy Hoàng hậu cùng phe cánh tuyệt lộ.

 

Đại cục định, thắng bại phân.

 

Ta lao lòng Tạ Lẫm, run rẩy, thanh âm nghẹn :

 

“Chúng … thắng .”

 

Thân thể Tạ Lẫm thoáng khựng , vành tai phút chốc đỏ ửng.

 

Thế nhưng đôi tay vẫn chậm rãi khép , ôm thật c.h.ặ.t.

 

“Lần … Ta .”

 

Hắn đặt hoa đăng tay , giọng ôn hòa dịu nhẹ:

 

“Hôm nay Thất Tịch, tặng nàng.”

 

Tạ Lẫm vai cũng gia tộc cần bảo hộ.

 

Có tiền đồ của riêng giữ gìn.

 

Thế nhưng từng vứt bỏ , từng xem nhẹ , cũng từng lạnh nhạt với .

 

Điều mong cầu nơi một phu quân chỉ là thôi.

 

Một tấm chân tâm, một phần thiên vị độc nhất.

 

21

 

Ngày Chu Hoài Nhượng phán định lưu đày chung .

 

Kinh thành rơi xuống một trận tuyết lớn, gió rít từng hồi, tựa tiếng ai oán nghẹn nơi cổ họng.

 

Ta chờ lâu trong ngôi phá miếu ngoài thành.

 

Từ ngày trọng sinh vẫn luôn chờ khoảnh khắc .

 

Chu gia căn cơ thâm hậu Hoàng hậu chống lưng, chẳng Từ gia thể lay chuyển.

 

thiên thời nay khác, rốt cuộc cũng đợi đoàn lưu đày dừng chân nghỉ tạm.

 

A tỷ tiến lên phân phát lương khô cùng ngân lượng cho đám quan binh hộ tống.

 

A cố ý quấy nhiễu, chắn ánh của .

 

Ta lặng lẽ bước tới chặn nơi góc tường đổ nát.

 

Xiềng xích trói buộc tay chân, dung mạo tiều tụy t.h.ả.m đạm, ngẩng đầu trong mắt thoáng hiện một tia vui mừng.

 

“Nhược Nhược… Nàng đến tiễn ?”

 

Khoảnh khắc tiếp theo đáp là một nhát đao lạnh lẽo.

 

Đao pháp gọn gàng mà a tỷ từng dạy đoản đao sắc bén do Tạ Lẫm trao.

 

Lưỡi đao lóe sáng chớp mắt cắt đứt một bên gân tay .

 

Chu Hoài Nhượng đau đớn tột cùng.

 

Miệng hé mở toan kêu thét, bịt c.h.ặ.t , đè xuống nền tuyết bùn lầy.

 

“Nhát d.a.o , là cái giá cho ba năm cùng ngươi chịu cảnh lưu đày, hủy hoại thể và đôi tay.”

 

Hắn giãy giụa, nhưng thoát nổi xiềng xích gông cùm.

 

Ta liền đ.â.m thêm một nhát, cắt đứt gân tay còn của .

 

“Nhát d.a.o , là vì đứa con đầu lòng của , ngươi thấy c.h.ế.t mà cứu.”

 

“Đêm tối đen trăng, thế giới của cũng từ đó vĩnh viễn chìm tăm tối. Thật c.h.ế.t từ cái đêm gió gào như hổ sói , quãng đời chỉ là cái xác hồn. Ngươi đ.â.m hết đến khác, món nợ trả!”

 

Trong mắt Chu Hoài Nhượng dâng lên sắc đỏ, chẳng rõ vì đau vì tuyệt vọng.

 

Ta thời gian còn nhiều, thêm một nhát d.a.o, cắt đứt gân chân .

 

“Ân Mị Nhi hại c.h.ế.t con , ngươi rõ ràng chân tướng, dung túng che chở. Ả c.h.ế.t đáy giếng là đáng tội. Lần , đến lượt ngươi trả công đạo cho con trai .”

 

Đồng t.ử Chu Hoài Nhượng chấn động, nhưng điên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-tiec/11-het.html.]

 

Thêm một nhát nữa, đoạn tuyệt sức lực tứ chi của .

 

Sau đó, nghẹn giọng :

 

“Nhát d.a.o cuối cùng là do ngươi lỡ dở cả một đời , khiến liên lụy mà phí hoài cả kiếp. Vậy nên phế tứ chi của ngươi, để ngươi giống ở kiếp , giam trong xác tàn tạ, bất lực.”

 

“G.i.ế.c ngươi ư?”

 

“Như thế thì quá nhẹ nhàng cho ngươi . Ta ngươi nếm đủ nỗi đau thấu tim, trơ mắt những yêu nhất lượt c.h.ế.t t.h.ả.m mắt, cuối cùng cũng như , c.h.ế.t trong thống khổ.”

 

Ta chậm rãi dậy.

 

Gió tuyết phủ mờ hai mắt, hàn ý lan khắp, giọng càng lạnh lẽo sắc bén:

 

“Đừng hòng tự vẫn, nếu ngươi dám tự vẫn, sẽ tiễn cả nhà chịu hình lăng trì.”

 

Tuyết lớn cuồn cuộn trút xuống.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Chu Hoài Nhượng sụp giữa nền tuyết trắng tinh, tứ chi rỉ m.á.u, tựa một đóa hồng mai thê lương nở rộ.

 

Vẫn là Tạ Lẫm.

 

Chàng canh cửa cho .

 

Chàng thu đao cho .

 

Chàng lau sắc đỏ vương tay .

 

Chàng nâng đôi tay lạnh ngắt của .

 

Rồi dỗ dành :

 

“Tuyết rơi dày , chúng về nhà thôi.”

 

Sống mũi cay xè, khẽ khàng gật đầu.

 

ánh mắt rơi xuống chuôi đao bên hông , trong thoáng chốc kinh hãi.

 

Ta nhớ tới đêm khi đ.â.m kẻ mặt sẹo, bóng đen trong ngõ tối cũng mang theo một thanh đao nạm đá quý.

 

Dưới ánh trăng, nó lóe lên thứ u quang lạnh lẽo.

 

Ta ngẩng đầu, run rẩy hỏi:

 

“Tạ Lẫm, … cũng mơ thấy giấc mộng đó ?”

 

Động tác ủ tay cho của Tạ Lẫm khựng .

 

ngẩng lên:

 

“Chuyện quan trọng, quan trọng là ở hiện thực, nàng gả là .”

 

Chàng , giọng kiên định:

 

“Còn chúng , nhất định sẽ trọn đời viên mãn.”

 

Chàng lừa .

 

Chúng nắm tay suốt năm mươi năm, từng một nặng lời.

 

Sinh hai con trai, một đứa nơi khóe môi thấp thoáng lúm đồng tiền, đứa hàng mi dài thanh tú.

 

Chúng lớn lên khỏe mạnh, cưới hiền thê, con cháu đầy nhà.

 

Ta hưởng niềm vui sum vầy gối, một đời tròn đầy.

 

Còn Chu Hoài Nhượng, khi trở thành phế nhân, chỉ thể trơ mắt nhà trong cảnh dày vò lượt c.h.ế.t t.h.ả.m.

 

Hắn ngoài đau đớn, vẫn chỉ là đau đớn.

 

Cho đến mấy chục năm , khi cuối cùng cũng rời khỏi cõi đời.

 

Hắn mới giữa trời tuyết lớn, dùng một chiếc đũa tự xuyên cổ mà c.h.ế.t.

 

Khi tin truyền đến, con trai đang bàn chuyện hôn sự.

 

Đích nữ phủ Thái phó, dung mạo và phẩm hạnh đều xuất chúng hiếm .

 

Quan trọng nhất là, đôi trẻ lưỡng tình tương duyệt.

 

Ta sang Tạ Lẫm, vẫn một lòng chờ quyết định, khẽ mỉm :

 

“Chàng ý, cũng hối hận. Như , thật .”

 

(Hết)

Bạn cần đăng nhập để bình luận