gặp Chu Nghiên Minh một tối thứ Sáu lâu đó.
Lúc bộ phận của chốt một đơn hàng lớn, sếp vung tay một cái bảo cả đám liên hoan.
Chúng chọn một quán bar nhà hàng náo nhiệt, đồ ăn đồ uống chỗ chơi bời.
Cả hội chơi đến bến, cuối cùng kéo sàn nhảy hò hét.
Sếp , một đàn ông ngoài ba mươi, nhảy nhót cực kỳ linh hoạt. Lúc nhảy xong còn xuống khoe khoang với mấy đứa trẻ tụi :
"Chị dâu mấy đứa ngày xưa bỏ bùa chính bằng một điệu nhảy trong lễ kỷ niệm trường đấy, thanh niên là vận động cơ thể nhiều ."
xuống, cô đồng nghiệp bên cạnh đột nhiên huých tay một cái: "Chị Viên, trai đằng đang chị ?"
?
theo hướng đồng nghiệp chỉ, liền bắt gặp một đôi mắt đào hoa quen thuộc.
Phát hiện thấy , đó giơ tay lên chào một cái.
Chu Nghiên Minh.
Lúc mặc một chiếc sơ mi đen, mỗi cử chỉ đều toát sức hút của một kiểu mà gọi là "trai hư".
Trong mấy năm Lê Thanh Nghi và Từ Thiếu Đình yêu , tên Chu Nghiên Minh chục .
Cứ ngỡ cũng cùng một giuộc với Từ Thiếu Đình, giờ , hóa là hai thái cực khác .
"Chị Viên, nãy em chú ý đến , lúc chị nhảy cứ chằm chằm luôn, hóa là quen ạ," Cô đồng nghiệp hì hì, "Em còn tưởng trai nào trúng tiếng sét ái tình với chị chứ."
?
cảm thấy " hổ c.h.ế.t".
Chỗ của hai bên khá xa, chủ động qua tìm Chu Nghiên Minh, mà cũng chẳng qua đây.
Với mối quan hệ mới gặp một của chúng , gặp bên ngoài mà chào hỏi một câu là lắm .
dời mắt chỗ khác.
chẳng bao lâu, trong đám đông bỗng vang lên tiếng hò reo cổ vũ.
theo tiếng động.
Thấy bóng dáng mặc sơ mi đen cầm cây đàn guitar về phía khu vực hát chính. Sau khi trao đổi vài câu, ca sĩ hát chính liền nhường chỗ cho .
Tiếng đàn guitar vang lên .
Ngay đó là giọng nam trầm thấp, mang theo chút lười biếng đầy lôi cuốn.
Thật sự bắt tai.
Đó là một bản rock tiếng Anh quen thuộc, nhưng qua tông giọng của Chu Nghiên Minh mang theo một chút gì đó đầy khiêu khích.
đàn ông phía đó, chỉ cần phản ứng của xung quanh là đủ quyến rũ đến mức nào.
Ánh đèn vàng mờ ảo càng tăng thêm vẻ phong trần .
Cô đồng nghiệp bên cạnh mô tả cảm giác một cách cực kỳ chính xác: "Cái hát với đàn guitar mà cứ như đang rải bùa mê t.h.u.ố.c lú , thôi thấy nồng nhiệt ."
bịt miệng cô : "Nói khẽ thôi, đang hát lôi chuyện giường chiếu đây?"
Đồng nghiệp hì hì: "Thì trai thật mà."
"..."
Câu thì đúng là sai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-ban-than-roi-vao-luoi-tinh/chuong-3.html.]
Tại hiện trường ít cô nàng mê mẩn đến mức yên, bài hát kết thúc, khối rục rịch lên quen.
Lúc buổi tiệc sắp tàn, uống kha khá. Sau khi tiễn hai cô bé cấp lên xe ở cổng, mới cúi đầu điện thoại để gọi xe.
Tầm tàu điện ngầm ngừng hoạt động, ai gọi tài xế lái hộ thì gọi, ai đặt xe thì đặt.
Nghĩ đến chuyện hôm nay uống rượu nên lái xe .
Màn hình điện thoại hiển thị phía vẫn còn vài đang chờ.
"Ôn Viện."
Cách đó vài bước chân vang lên một giọng nam.
đầu , bắt gặp ánh mắt của Chu Nghiên Minh.
Gần như là theo bản năng, mỉm với : "Thật trùng hợp."
Chu Nghiên Minh tiến gần, : "Trùng hợp thật, công ty em liên hoan ?"
gật đầu.
Ánh mắt rơi xuống màn hình điện thoại của , một lát mới : "Hủy , tầm tắc đường lắm, đặt xe cũng chờ lâu, để đưa em về."
Nhật Nguyệt
cũng chẳng bộ tịch, chỉ nghi hoặc đ.á.n.h giá từ xuống : "Anh uống rượu mà ?"
Dù cũng là em của chồng con bạn , đang cân nhắc xem nên phổ biến luật giao thông cho một chút .
Chu Nghiên Minh chỉ chiếc xe đang sáng đèn bên lề đường: "Anh tài xế."
"..."
xin chịu thua sự giàu của các .
Được xe đưa đón tận nơi, nhanh ch.óng hủy chuyến ứng dụng.
Trên xe, và Chu Nghiên Minh cạnh ở ghế , hỏi địa chỉ nhà .
"Đồng nghiệp của em quan hệ thật đấy," Chu Nghiên Minh bỗng nhiên lên tiếng, "Lúc em lên xe của , đồng nghiệp cứ theo vì sợ là ?"
khựng một chút.
Giây tiếp theo, Chu Nghiên Minh khẽ : "Cậu vẻ thích em."
"..."
Không " vẻ" .
Giọng điệu của Chu Nghiên Minh là đang dò hỏi, khá khẳng định.
lặng lẽ lên trần xe, khẽ thở dài một tiếng chứ gì.
Chu Nghiên Minh hỏi: "Sao thế? Em thích , quấy rầy cô?"
Dù gì và Chu Nghiên Minh cũng mới gặp hai , đối tượng thích hợp để dốc bầu tâm sự.
vẫn mở lời: "Đó là thực tập sinh năm ngoái em hướng dẫn, năm nay mới chính thức . Lúc thực tập mắc nhiều nhỏ, ngày nào em cũng soi , đồ nộp lên em bác bỏ hết đến khác. Trong mấy đứa thực tập, em mắng nhiều nhất chính là . Nếu là em, em chẳng thèm công ty gì cho mệt."
"Không hiểu nghĩ cái gì nữa."
Ai mà ngờ những khi nghiệp , mà còn tỏ tình với .
Công ty cấm yêu đương văn phòng.
thích.
Chu Nghiên Minh xong thì bật : "Trước đây em mắng lắm ? Mắng thế nào?"
?