Khi chúng đuổi tới một thị trấn nhỏ cách hoàng thành đầy trăm dặm, thấy bóng dáng Nguyệt Ninh ở một chốn thanh lâu.
Ký ức đời trùng điệp hiện về.
Lần nàng kịp tìm cứu giúp thì bán nơi lầu xanh .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nhìn bộ dạng đó, lẽ nàng tiếp khách.
Thấy xuất hiện, nàng lập tức lóc nhào lòng , miệng ngừng sai:
"Hoàng tỷ, Bùi lang phụ ! Hắn bán thanh lâu để lấy tiền chuộc trở về nước!"
Nàng t.h.ả.m thiết vô cùng, nhưng nội tâm lúc chẳng còn nửa điểm gợn sóng.
Ta thậm chí còn nửa quỳ mặt nàng , nương theo lời nàng mà khẽ hất cằm:
"Vậy thì đúng là t.h.ả.m thật."
Nàng sững sờ, vội vã nắm lấy tay áo nhận :
"Hoàng tỷ, thực sự sai . Lần tỷ nhất định giúp , ? Sau sẽ ngoan ngoãn lời, một vị công chúa thật , tỷ đưa về cung ."
Những lời tương tự vang lên, những bóng ma chôn giấu sâu thẳm trong tim lật tung .
Ta hất tay nàng , ánh mắt bắt đầu đảo quanh bốn phía.
Bùi Khuynh thật sự ôm tiền đó cao chạy xa bay ?
Hay đang ẩn nấp ở một xó xỉnh tối tăm nào đó chờ đợi ?
Ta sớm câu trả lời.
Nguyệt Loan mua điểm tâm trong trấn cho , để đảm bảo an , phái vài thị vệ theo sát nàng.
Thế nhưng khi nàng xuất hiện, lưỡi d.a.o của Bùi Khuynh, thứ vốn dĩ ở kiếp định dùng để rạch nát khuôn mặt , lúc đang kề cổ Nguyệt Loan.
"Thả , nếu sẽ g.i.ế.c nàng !"
Bùi Khuynh dáng vẻ liều mạng như cá c.h.ế.t lưới rách.
Nguyệt Ninh cũng lập tức đổi thái độ hối lúc , nàng lau sạch nước mắt, lăn bò chạy đến bên cạnh tình lang.
"Hoàng tỷ, xin tỷ hãy để chúng ."
Nguyệt Ninh đưa tay nhận lấy chuôi d.a.o, dường như thù mới nợ cũ chồng chất, lưỡi d.a.o sắc lẹm cứa da thịt Nguyệt Loan, để một vệt m.á.u đỏ tươi.
"Nguyệt Ninh, ngươi định vì một nam nhân mà g.i.ế.c c.h.ế.t ruột của ?"
Ta nắm c.h.ặ.t cung tiễn trong tay. Hiện giờ mỗi cử động của nàng đều đang thách thức giới hạn cuối cùng của .
Nguyệt Ninh ngửa đầu, vẫn là vẻ quật cường chịu thua :
"Muội vốn nên là hoàng tỷ yêu thương nhất, mà tỷ lúc nào cũng chỉ nghĩ cho con tiện nhân !"
"Muội bằng tỷ, tài trí cũng bằng. Muội chỉ an phận một công chúa, cầu một vị tình lang . Thế nhưng Hoàng tỷ, đến chút tâm nguyện tỷ cũng chịu cho !"
"Muội chỉ Hoàng hậu của Bùi lang, tỷ chịu giao binh quyền cho . Nay ép đến đường cùng bỏ trốn, tỷ mà còn truy đuổi đến tận đây."
"Hoàng tỷ, từ đầu đến cuối đều là ép !"
Hận ý trong mắt nàng bộc phát, cứ như thể thực sự đối xử tệ bạc với nàng lắm .
thực sự sai ?
Nếu vị tình lang nàng chọn là , mong nàng tìm ý trung nhân, bạc đầu rời?
Thế nhưng Bùi Khuynh là một con sói, là con sói hung ác chịu đủ sỉ nhục từ nhỏ và vùng lên g.i.ế.c sạch tất cả !
"Nguyệt Ninh, thật khiến thất vọng."
Ta nhắm mắt, từ từ giương cung nhắm thẳng nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-thai-nu/chuong-10.html.]
Nguyệt Ninh lập tức nép lưng Nguyệt Loan.
"Sao nào, tỷ định g.i.ế.c thật ?"
Nguyệt Loan mỉm :
"Hoàng tỷ, dù tỷ gì, cũng sẽ trách tỷ."
Nói đoạn, nàng nhắm mắt .
Ta kéo căng dây cung, Nguyệt Ninh lúc trong mắt chỉ là sát ý.
Mũi tên xé gió lao , Nguyệt Ninh hét lên một tiếng, nhanh ch.óng đẩy Nguyệt Loan phía chắn.
Thế nhưng, kẻ c.h.ế.t là Bùi Khuynh.
Hắn lúc lâm chung vẫn thể tin nổi.
Hắn ngờ rằng mũi tên vốn nhắm Nguyệt Ninh, khoảnh khắc cuối cùng xoay chuyển nhắm thẳng .
Trước vật che chắn, tốc độ cực nhanh, chỉ thể trơ mắt l.ồ.ng n.g.ự.c đ.â.m xuyên.
Máu tươi rỉ nơi khóe miệng, ngã nhào , c.h.ế.t nhắm mắt.
Nguyệt Ninh chứng kiến biến cố đột ngột , cả sững sờ, thanh đoản đao trong tay rơi rụng.
Nàng quỳ xuống đất định kéo Bùi Khuynh, như sực nhớ điều gì, bắt đầu van nài tha thứ.
"Hoàng tỷ, Hoàng tỷ, thật sự sai . Muội theo tỷ về cung, tỷ tha thứ cho ?"
Bàn tay nàng run rẩy ngừng.
Nguyệt Loan cũng nàng buông , lập tức chạy đến bên .
Ta hất văng Nguyệt Ninh .
Trước mặt bao nhiêu , thể trái ý chỉ của Phụ hoàng.
với Nguyệt Ninh, tự nhiên sẽ hình phạt khác.
"Về cung ."
Về việc xử trí cuối cùng thế nào, Phụ hoàng tự quyết đoán.
Ta nay tuy nắm quyền, nhưng chung quy vẫn chỉ là Hoàng Thái Nữ.
Ở vị trí đầy chông gai và hiểm hóc , thể sai một bước, ít nhất là để điều tiếng gì.
Ta xoay bước , vài bước, phía bỗng vang lên tiếng kinh hô:
"Hoàng tỷ, cẩn thận!"
"A!"
Khi ngoảnh , thấy Nguyệt Loan đang dùng tay nắm c.h.ặ.t lấy lưỡi đoản đao của Nguyệt Ninh.
Máu tươi từ tay nàng chảy ròng ròng, nhưng nàng vẫn nhất quyết buông.
Còn Nguyệt Ninh thì ngây dại tại chỗ.
Ta giật lấy thanh đao trong tay nàng , đ.â.m mạnh bả vai nàng xoáy một vòng.
Máu phun xối xả, coi như trả thù cho Nguyệt Loan.
Nguyệt Ninh phun một ngụm m.á.u tươi:
"Hoàng tỷ, ..."
Nàng lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ uất ức.
Ta sang Nguyệt Loan, nhưng nàng dám thẳng mắt .