Lại còn bắt đầu lắp: "Trẫm... trẫm đương nhiên là ."
"Thế ngài còn đợi gì nữa?"
"... Chúng về tẩm cung , ở đây còn thể thống gì nữa."
Hoàng thượng đúng là Hoàng thượng, chuyện thâm sâu đến mức khiến hiểu nổi.
Ta khổ sở nhíu mày: "Ở đây cảnh sắc thế , gì mà ?"
Hắn lùi một bước, ánh mắt vô cùng rối rắm.
"Nàng thật sự nghĩ ?"
Ta kiên định gật đầu.
"Vậy ." Hắn thỏa hiệp, mặt đỏ như nhỏ m.á.u.
Ta cảm thấy gì đó đúng: "Có ngài say ?"
"Có một chút."
Hắn nhắm mắt , hít một thật sâu, khuôn mặt từ từ tiến sát gần .
Dựa theo kinh nghiệm thoại bản bao nhiêu năm của , say rượu.
Hắn là... hạ t.h.u.ố.c .
Nhất định là như !
Chắc chắn là cung nữ tâm địa bất chính nào đó thượng vị, nên cố ý hạ t.h.u.ố.c chén rượu của , kẻ thủ ác lúc đang long sàng trong tẩm cung .
Thấy mặt càng lúc càng gần.
Ta dùng hai tay dồn lực đẩy mạnh một cái, đẩy phắt mắt xuống hồ.
"Ngài..."
Nhân cơ hội , cũng nhảy xuống theo, ở trong nước ngừng sờ soạng n.g.ự.c . Ta nào quên kế hoạch tìm sách ban đầu. giấu kỹ thật đấy. Ta đành dùng sức kéo vạt áo , một bàn tay thò trong tìm kiếm.
Thân hình Tiêu Thừa Trạch khẽ run lên. Ánh mắt tối sầm , sâu thẳm khôn cùng: "A Vân nôn nóng đến ?"
Hình như chạm một góc giấy, lập tức trở nên phấn khích. Ngón tay thăm dò sâu hơn. Sắp bắt ! Sắp bắt ! Sắp...
Ể!
Tiêu Thừa Trạch đột nhiên nắm lấy tay kéo xuống . Giọng khàn đục, tựa như hải yêu mê hoặc lòng : "Thứ nàng ở chỗ ."
Lừa ! Cấm thư thể giấu trong quần ! Càng thể giấu trong áo ! Ta định sửa sai của , chặn môi .
Ể? Thế đúng ? Ta chỉ lấy sách thôi mà, dù cũng cần thế ? Có điều... cảm giác , cũng khá kỳ diệu...
*
Bên bờ đột nhiên vang lên tiếng ồn ào. Tiêu Thừa Trạch đang nhắm nghiền mắt bỗng mở choàng , về phía xa. Chỉ thấy ánh đèn thấp thoáng đang tiến về phía , chắc là yến tiệc kết thúc.
Hắn buông , cởi áo quấn lên . Mắt tinh tường thấy một cuốn sách "tõm" một tiếng rơi xuống nước. Tiêu Thừa Trạch thấy tiếng động, định cúi đầu xuống xem. Thế ! Ta vội vàng nâng mặt lên tiếp tục hôn tới.
Hắn đưa tay ngăn , trong mắt sóng nước lóng lánh: "Được , tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-de-co-benh/chuong-6.html.]
Bị ngắt quãng như , cuốn cấm thư mang theo kỳ vọng của lững lờ trôi xa. Ta thở phào nhẹ nhõm, để mặc bế lên bờ, đặt chỗ tối.
"Nàng ở đây đợi , dẫn dụ bọn họ chỗ khác."
Ta lẳng lặng kéo c.h.ặ.t y phục , hồi tưởng chuyện xảy . Giữa chừng hiểu lầm gì ? Hắn chỉ coi sự im lặng của là ngầm thừa nhận. Sau khi chỉnh đốn y phục, bước chân nhẹ nhàng về phía .
Đợi xa, thừa dịp bóng đêm che khuất, cắm đầu chạy như điên. Chạy một mạch về Thúy Ngọc Hiên của . Tim đập nhanh như đ.á.n.h trống. Mặt nóng hổi như đáy nồi. Chắc chắn là do ngâm nước hồ lâu quá nên sinh bệnh . Ta dùng chăn quấn c.h.ặ.t lấy .
một đêm trôi qua vẫn thấy khá hơn. Thậm chí bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghĩ về những chuyện xảy ở đình giữa hồ và cả những chuyện kịp xảy ...
Nghe Hạnh Nhi , Tiêu Thừa Trạch cũng bệnh nhẹ, hở là ngây ngô với khí.
"! Giống hệt nương nương bây giờ ." Hạnh Nhi chỉ .
Trong gương đồng, khóe miệng sắp ngoác đến tận mang tai . Lạ thật, trúng tà ? Bị khinh bạc thì gì mà vui chứ. Xem cũng mắc bệnh nặng .
thái y đến bắt mạch bảo thứ bình thường. Lang băm! Rốt cuộc bao giờ cha mới tay đây, cái hoàng cung rách nát đến một thái y hồn cũng .
Đang nghĩ ngợi thì Tiêu Thừa Trạch đến.
"Nghe nàng bệnh ? Bệnh gì?"
Trương Thái y: "Bẩm Hoàng thượng, nương nương bệnh."
Ta giận quá: "Sao bệnh, cả đêm ngủ, suy nghĩ lung tung, còn đỏ mặt tim đập nhanh nữa."
Trương Thái y: "Mạch tượng bình thường, nếu thật sự những triệu chứng như nương nương , lẽ là... bệnh tương tư."
Tương... tương tư?
Ta vô thức về phía Tiêu Thừa Trạch, đúng lúc cũng sang. Khoảnh khắc ánh mắt giao , đỏ mặt đầu .
"Biết ."
Không , cái gì chứ?
Hắn nắm lấy tay , ánh mắt chứa chan tình cảm : "A Vân, cũng bệnh ."
Nhìn . Ta rút tay về: "Bệnh thì uống t.h.u.ố.c ."
Hắn như gió xuân tháng ba: "Ban ngày , đợi buổi tối ."
?
Uống t.h.u.ố.c còn chia ban ngày ban đêm.
là bệnh thật.
Ta Trương Thái y: "Kê thêm t.h.u.ố.c cho Hoàng thượng , cảm thấy bệnh nặng đấy."
Trương Thái y vẻ mặt khó xử: "Loại t.h.u.ố.c đó uống nhiều cho sức khỏe."
Tiêu Thừa Trạch liên tục lắc đầu: "Không cần, thể trẫm khỏe lắm. A Vân nếu tin, buổi tối cứ việc kiểm tra một phen."
Thật là khó hiểu.
Ta thái y mà kiểm tra?
Hơn nữa buổi tối còn việc quan trọng hơn .