Trước đây cũng từng nghĩ, chỉ cần g.i.ế.c , là xem như báo thù .
khi thật sự chứng kiến thứ đãi ngộ tôn quý mà hưởng, nỗi cam lòng trong lập tức phình lớn.
Thứ Bùi Ứng Huyền mất , chỉ mỗi cái mạng!
Ngày vết thương của lành hẳn, hoàng hậu phái đại cung nữ bên cạnh tới gặp .
Trong lời trong ý đều là:
Mạng của hèn mọn, xứng chạm tới hoàng t.ử, nếu bà nghiền c.h.ế.t còn dễ hơn nghiền c.h.ế.t một con kiến. Bà khó mà lui.
Ta mỉm nhận lời, từ đó đóng cửa gặp Bùi Ứng Huyền nữa, mà bắt đầu hát.
Ta hát khúc dân gian “Thất Song Đối”, kể về câu chuyện một cô gái nghèo bán để chữa bệnh cho chồng, nỡ để chồng đau lòng nên giả vờ bỏ rơi , cuối cùng hai cùng tuẫn tình.
Bùi Ứng Huyền xong, về uống rượu suốt cả một đêm.
Sang ngày hôm , liền lên triều xin chỉ, ép cho bằng hoàng đế ban hôn, phong Vương phi.
Để cho trông xứng đôi với hơn một chút, hoàng đế còn ban cho tước hiệu Thanh Bình huyện chúa, thưởng ban nối như nước chảy mà đưa phòng .
Một mặt chuẩn đại hôn, một mặt dùng tiền mua chuộc bọn ăn mày trong kinh thành.
Chớp mắt một cái, tới ngày đại hôn.
18
Nến đỏ rơi lệ, việc hỷ thành đôi.
Bái lạy thiên địa xong, bước động phòng.
Động tác vén khăn voan của Bùi Ứng Huyền nôn nóng đến vô cùng.
Sau khi uống rượu hợp cẩn, lui hết ngoài, đầy mắt thâm tình , hết tiếng đến tiếng khác mà gọi.
“Nương t.ử, nương t.ử của .”
Bùi Ứng Huyền như đang giấu báu vật gì đó, thần thần bí bí rút từ trong n.g.ự.c một tờ giấy.
“Nàng xem , những phần thưởng với sính lễ nàng đều coi trọng, đây là bức tranh do chính tay vẽ, vẽ cảnh hai chúng ăn dưa giải nóng trong đêm hè.”
Ta khẽ , đón lấy bức tranh, hai ba cái xé nát.
“Bùi Ứng Huyền, thơ họa của ngươi mới thật sự chẳng hiếm lạ gì, đúng là đáng một đồng.”
Bùi Ứng Huyền ngẩn , đang định hỏi cho lẽ.
mắt bắt đầu mờ , chân cũng dần mềm nhũn.
Đó là vì t.h.u.ố.c mê trong chén rượu của bắt đầu phát huy tác dụng.
Cũng đúng lúc , đột ngột rút cây kéo trong tay áo , hung hăng đ.â.m phập tim .
Bùi Ứng Huyền trừng lớn mắt, “Nương t.ử, nàng... tại g.i.ế.c ?”
“Điều ngươi tự hỏi , đời vì g.i.ế.c .”
Bùi Ứng Huyền đầy mặt mờ mịt, nhưng còn thời gian để chậm rãi giải thích cho nữa.
Nhân lúc còn c.h.ế.t, ghé sát bên tai .
“Ta chỉ g.i.ế.c ngươi, mà còn ngươi bại danh liệt.
“Ngươi từ nhỏ hút m.á.u dân lành mà lớn, nhưng suốt chặng đường ngao du của ngươi, ngươi hại c.h.ế.t bao nhiêu nữ t.ử và cả gia đình của họ?
“Ta ghi từng việc của ngươi, đến giờ chắc đám ăn mày rải khắp kinh thành .
“Còn cái thứ tài hoa mà ngươi luôn lấy kiêu ngạo nữa. Từ nhỏ ngươi những vị thầy nhất dạy dỗ, đương nhiên sẽ tài giỏi hơn đám thư sinh dân gian .
“Việc đó thì chẳng gì, nên đành hắt nước bẩn lên ngươi, rằng thơ họa của ngươi đều là do khác vẽ hộ, là do đám đại học sĩ cho ngươi.
“Bùi Ứng Huyền, từng yêu ngươi. Tất cả những lời từng từ tới nay, đều chỉ là lừa ngươi.
“Trên đời từng ai thật lòng yêu ngươi cả, ngươi cứ yên tâm mà c.h.ế.t .”
Khi những lời , trong đầu đột nhiên thoáng hiện lên cảnh lúc c.h.ế.t, Lâm Ngọa Tuyết vẫn còn lẩm bẩm yêu Bùi Ứng Huyền.
thế thì chứ?
Cho đến c.h.ế.t, Bùi Ứng Huyền cũng sẽ nữa.
Hai kẻ đường Hoàng Tuyền thể gặp , còn chừng.
Lời từng câu từng chữ nện tai , khiến Bùi Ứng Huyền đầy mặt dám tin.
Cho đến khi đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của , mới hiểu rằng những lời đều là thật, lập tức trợn mắt nứt .
Còn thì rút cây kéo , điên cuồng đ.â.m xuống từng nhát từng nhát một.
Cho đến khi đ.â.m thành một đống thịt nát.
Mối thù của hai kiếp , cuối cùng cũng báo xong .
Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng thị vệ hô g.i.ế.c cùng tiếng đập cửa ầm ầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-khoi-trong-sinh-nhat-quyet-ga-lao-an-may/9.html.]
19
Hè hết, thu sang.
Đêm Trung Thu trăng tròn, Xuân Phong Lâu mở cửa nữa.
Chỉ điều, nó còn là chốn gợi tình mua vui nữa, mà là việc ăn nhỏ của hơn mười tỷ chúng , bán chút quần áo và trang sức.
Trong lúc thưởng nguyệt, Ngân Kính rụt rè rằng nàng để ý một thư sinh nghèo gia thất.
Xuân Vũ thấy, sắc mặt liền đổi, ném luôn miếng bánh Trung Thu xuống, rút roi ngay.
Đánh cho Ngân Kính chạy khắp phòng.
Ngân Kính chạy tới cầu cứu , “Thanh Bình huyện chúa, còn , mau cứu !”
, vẫn là Thanh Bình huyện chúa.
Chỉ điều còn là huyện chúa của Đại Việt nữa.
Mấy chục ngày đêm trôi qua, nay đổi triều đại, trở thành huyện chúa của Đại Hưng vương triều.
Sau khi g.i.ế.c Bùi Ứng Huyền,
bắt , hoàng đế tức đến mức hạ lệnh xử lăng trì .
Ta vốn nghĩ c.h.ế.t chắc .
ngờ mới nhốt trong đại lao nửa ngày, dẫn quân đ.á.n.h thẳng .
Người đó là Xuân Vũ.
Vừa thấy , nàng òa , “Con nha đầu c.h.ế.t tiệt ! Mưu tính chuyện lớn đến thế mà bàn bạc với một tiếng ?”
Dòng chảy lịch sử cuồn cuộn ngừng, lúc con ngay tại nút thắt quan trọng mà chính cũng .
Về mới , hóa khi Thanh Long trại lấy tiền chuộc, bọn họ phất cờ khởi nghĩa.
Dựa khoản tiền , họ chiêu binh mãi mã, một đường đ.á.n.h thẳng tới kinh thành.
Chính là nhân lúc đại hôn, họ tìm cơ hội, một đ.á.n.h sập hoàng thành.
Lúc tới đại lao vớt , Xuân Vũ ôm thật lâu.
“Bọn họ đều đ.á.n.h hoàng cung , nếu lão nương, ai còn nhớ tới việc vớt ngươi chứ, cái Vương phi đại nghịch bất đạo !
“Còn cái tên thổ phỉ tay cũng chẳng nặng nhẹ, sớm lúc đầu quất một roi đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cả hai các ngươi cho !”
Phía lưng nàng, Trương Dũng gãi đầu đầy vẻ ngượng ngùng.
Tân đế lên ngôi, luận công ban thưởng.
Ta tuy chỉ là sâu kiến, nhưng chẳng ai ngờ , mảnh giấy vì báo tư thù , cuối cùng thành đại công thần lớn nhất cho cuộc tạo phản thành công.
Tân đế ban cho kim bài miễn t.ử cùng vô châu báu.
Còn giữ nguyên tước hiệu Thanh Bình huyện chúa cho .
Lần , phong hiệu của còn là thứ do ân sủng của nam nhân ban cho nữa.
Mà là thứ do chính tay giành lấy.
Bốp một tiếng, một roi bỗng quất tới, kéo trở từ dòng suy nghĩ.
Ngân Kính trốn lưng , vạ lây, cũng ăn luôn một roi.
Ta bất đắc dĩ liếc Xuân Vũ một cái, “Được , mấy hôm nữa ngươi lấy chồng , chẳng lẽ ngươi định lúc xuất giá đ.á.n.h hết bọn một trận ?”
Nhắc tới chuyện , mặt Xuân Vũ lập tức đỏ bừng.
Tân đế sắc phong Trương Dũng Nhất đẳng thị vệ, còn ban hôn cho và Xuân Vũ.
Bây giờ , đại hôn của họ cũng chẳng còn mấy ngày nữa.
Lúc đây,
chúng ngắm trăng, thêu chăn cưới cho nàng.
Trên trời là một vầng trăng tròn vằng vặc, hai hàng ngỗng trời bay về phương nam.
Dưới tay , từng đường kim mũi chỉ đang thêu hình uyên ương giỡn nước.
Không hiểu Xuân Vũ bỗng giơ tay lau nước mắt.
“Về tỷ chúng , ai nấy đều sẽ sống những ngày tháng !”
Dưới tay thắt xong một nút chỉ, khỏi khẽ bật .
.
Về , mỗi một ngày trôi qua, đều sẽ là ngày lành tháng .
Hết.