11.
Phó Thanh bệnh. Ngay ngày hôm khi thăm , hệ thống bắt đầu phát cảnh cáo, hơn nữa , thanh tiến độ của Phó Thanh tăng lên nhanh.
vô cùng khó hiểu, Thẩm Thanh gì mà hiệu quả như .
Mở cửa nhà , thấy chính là Thẩm Thanh. Cô thấy cũng chút kinh ngạc.
Phản ứng đầu tiên của cô là lùi , nhưng cô nhanh ch.óng lấy bình tĩnh, chặn ngay cửa :
“Chị đến đây gì?”
“ tìm Phó Thanh.”
“Anh khỏe, đang nghỉ ngơi, giúp xin phép nghỉ . Sếp lớn như chị, chắc đến mức ngay cả thời gian nghỉ bệnh của nhân viên cũng cho phép chứ?”
buồn để ý đến giọng điệu khó chịu của cô , bước thẳng về phía . Cô vẫn đó nhất quyết chịu nhường đường.
nhíu mày, đẩy mạnh cô sang một bên thẳng về phía phòng ngủ.
“Này, Lâm Trăn, chị quá bất lịch sự đấy! Không sự cho phép mà dám tự tiện xông phòng khác như thế ?”
“Cô lấy tư cách gì mà ngăn cản ? Cô quan hệ gì với Phó Thanh? Nếu chăm sóc thì cũng đến lượt cô .”
Phó Thanh thể nào vô duyên vô cớ mà đổ bệnh, Thẩm Thanh trùng hợp xuất hiện ở đây, rõ ràng là cô tăng độ thiện cảm nên mới khiến thành thế . Con lúc sinh bệnh là lúc yếu lòng nhất.
“Thẩm Thanh, Phó Thanh là nghệ sĩ của công ty , sẽ sắp xếp trợ lý đến chăm sóc . Dù thế nào nữa cũng tư cách ở đây hơn cô. Mời cô lập tức rời khỏi đây cho.”
“Không, . là bạn gái của Phó Thanh, cần .” Thẩm Thanh sải bước đến cạnh giường Phó Thanh, nắm c.h.ặ.t lấy tay .
“Phó Thanh, em là bạn gái của đúng ? Anh cần em ở bên cạnh đúng ?” Thẩm Thanh ghé sát tai , thì thầm đầy mê hoặc.
Phó Thanh theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô , hệ thống sắp nổ tung tới nơi:
[Không , ! Độ thiện cảm của Phó Thanh tăng vọt, ký chủ mau tay, cướp Phó Thanh đây!]
Thẩm Thanh đắc ý , tay vuốt ve khuôn mặt Phó Thanh:
“Ngoan, em cả, em sẽ ở đây với .”
“Chị còn ? Lâm Trăn, da mặt chị cũng dày thật đấy.”
Cô đang lúc đắc ý thì Phó Thanh chợt cử động, khó khăn mở mắt , mơ màng mắt.
“Cô...?” Cậu giơ tay, lập tức đẩy mạnh Thẩm Thanh khiến cô ngã xuống giường.
“Phó Thanh!” Thẩm Thanh còn định kéo tay nữa, nhưng Phó Thanh chỉ chằm chằm , cố gắng bò dậy từng chút một dịch về phía .
“Không... cô... ... chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/he-thong-pk-he-thong/chuong-6.html.]
12.
Phó Thanh đang phát sốt, bàn tay nóng bỏng nhưng vẫn cố chấp nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Trong cơn mê sảng, lặp lặp những lời thì thầm như đang sợ bản sẽ quên mất điều gì đó:
[Em chị... Lâm Trăn... Lâm Trăn... em thích là Lâm Trăn, ai khác.]
Nụ mặt Thẩm Thanh dần cứng đờ, chuyển sang vẻ lúng túng khó xử.
từ trong cơn kinh ngạc bừng tỉnh, lạnh lùng :
“Thẩm Thanh, cô thể . Bằng , sẽ báo cảnh sát về hành vi tự ý xông nhà dân đấy.”
“Lâm Trăn, chị... chị cứ đợi đấy.”
Thấy cầm điện thoại lên, Thẩm Thanh nghiến răng bỏ chạy.
Cánh cửa đóng , căn phòng lập tức rơi yên tĩnh. Không hiểu vì , trong tai chỉ còn vang lên tiếng tim đập thình thịch. Nơi bàn tay vẫn còn vương nóng của .
“Chị ơi... chị ơi...”
Cậu vẫn lặp lặp tiếng gọi đó, đôi mày nhíu c.h.ặ.t vẻ khó chịu. Ngay cả khi chìm giấc ngủ sâu, vẫn nhất quyết chịu buông tay .
gọi điện bảo trợ lý đưa bác sĩ đến. Trong lúc định rút tay để dậy, vô tình rơi cuốn sổ gối xuống đất.
Nét chữ quen thuộc liếc mắt là nhận ngay của Phó Thanh. cứ ngỡ đó là bản ghi chép sáng tác nhạc, nhưng khi thoáng qua thấy gì đó đúng.
Trên trang giấy chật kín những dòng chữ ghi tình cảm đơn phương từng của . Từ đầu chúng gặp , đến từng bước nỗ lực để trở thành ngôi lớn, cả quá trình đấu tranh tâm lý hiện tại:
[Mình thích một cô gái vô cùng ch.ói mắt. Mình trở thành thể xứng đáng với cô , nhất định cố gắng hơn nữa.]
[Chị quá ưu tú, thích chị cơ chứ? Thật quá đáng, dùng tài khoản phụ để tranh luận với bọn họ mới !]
[Hôm nay chị đến buổi diễn của , thật sự với chị rằng, bài hát cuối cùng đó là hát dành tặng chị.]
[Có quá nhiều thích chị, liệu chị thấy ?]
[Không đúng, thích là chị, thiện cảm với phụ nữ khác ?]
[Không , kiềm chế, thể ảnh hưởng. Người thích là chị, chỉ chị thôi. Phó Thanh, mày quên!]
Về , gần như mỗi ngày đều dùng sức nhiều : [Phó Thanh thích Lâm Trăn, chỉ thích Lâm Trăn.]
Từng nét chữ đều như khắc sâu xuống giấy. Cậu thật sự sợ… sợ một ngày chính cũng quên mất.
Tâm trạng rối bời. từng nghĩ đến khả năng giữa và Phó Thanh. Cuối cùng, chỉ lặng lẽ đặt cuốn sổ trở chỗ cũ, như từng thấy gì.