Hệ Thống Gian Nan Đi Tìm Sống

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Tu đáp lời. Ta thấy kỳ quái liếc , chỉ thấy Phó Tu đang ngẩn ngơ về một hướng nào đó, nhận đang gọi .

Trong ấn tượng của , Phó Tu bao giờ hứng thú với bất cứ điều gì, càng từng để lộ vẻ thất thố như thế mặt.

Ta dõi mắt theo tầm của , thấy phía Tiêu Vân Kỷ một vị thị nữ mặt tròn.

Vị thị nữ đó cũng chút nhan sắc, khi ngẩng đầu lên vô tình chạm ánh mắt của Phó Tu thì thoáng ngẩn ngơ, đáp bằng một nụ thẹn thùng.

Ta khỏi kinh ngạc, vì vị thị nữ trông giống đến ba bốn phần.

Suốt buổi tiệc, tâm hồn Phó Tu như treo ngược cành cây.

Ta thầm nghĩ:

Chẳng lẽ thị nữ trông còn giống kẻ thù của hơn cả ?

Đêm đó, định bụng đến sương phòng của Phó Tu để bàn bạc kế hoạch tiếp theo.

Vừa tới góc rẽ, thấy Tiêu Vân Kỷ đang dẫn vị thị nữ trò chuyện cùng :

“Ban ngày thấy Phó đại nhân vẻ ưu ái tỳ nữ của . Khương quốc chúng xưa nay luôn trọng nghĩa, sẵn lòng tác thành cho khác. Tỳ nữ Tịch Nô xin tặng cho Phó đại nhân, chỉ mong thể cùng đại nhân kết giao bằng hữu.”

Chà, Tiêu Vân Kỷ cũng thật , bắt đầu lôi kéo nhân mạch đấy.

Có điều, Phó Tu chắc chắn sẽ ăn cái chiêu ...

Thế nhưng ngay đó, trố mắt Tiêu Vân Kỷ lững thững rời một .

Ta: “...”

Phó Tu chôn chân tại chỗ hồi lâu, cuối cùng dẫn Tịch Nô phòng.

Ta lặng bên ngoài, ngước mắt trời, nội tâm phức tạp vô cùng.

Quả nhiên, lột bỏ cái lớp vỏ ngoài lãnh đạm thì biến thái vẫn biến thái.

Phó Tu, ngươi cũng khá lắm!

Ta tựa cửa phòng Phó Tu mà ngắm trăng suông.

Chẳng qua bao lâu, cánh cửa gỗ phía đột nhiên "kẽo kẹt" một tiếng mở .

Ta giật phắt đầu :

“Phó Tu, ngươi quả nhiên trụ vững quá...”

Ơ kìa? Sao y phục chỉnh tề thế , ngay cả một sợi tóc cũng chẳng rối.

Cảnh tượng khác xa so với những gì tưởng tượng.

Ta còn đang định thêm vài câu trêu chọc, nhưng khi chạm ánh mắt của Phó Tu, lời định bỗng nghẹn đắng nơi cổ họng.

Phó Tu hỏi: “Ngươi ở đây gì?”

Nên hình dung ánh mắt của lúc thế nào nhỉ?

Nó giống như một mặt hồ tĩnh lặng c.h.ế.t, một tia sinh khí.

Ta chẳng kịp suy nghĩ, buột miệng đáp:

“Ngắm trăng. Bên ngoài lạnh quá, đông c.h.ế.t .”

Phó Tu từ xa , thản nhiên buông một câu:

“Ngươi là Hệ thống, ngươi cũng lạnh ?”

Ta lặng thinh đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/he-thong-gian-nan-di-tim-song/chuong-5.html.]

Bởi lẽ ánh mắt lúc thực sự chỉ như đang một cỗ máy.

Một cỗ máy lạnh lẽo, vô tri vô giác.

Ta đêm đó gì với Tịch Nô.

Chỉ rằng kể từ ngày hôm , Phó Tu đổi.

Nếu chỉ là "bãi lạn", thì giờ đây chẳng khác nào một cái xác hồn, ngay cả chút thần thái cuối cùng cũng tan biến sạch sành sanh.

Ba ngày , chúng khởi hành trở về kinh thành.

Chuyến chùa Thượng Thanh tuy tác hợp Công chúa và Phó Tu, nhưng ít cũng ngăn cho nàng và Tiêu Vân Kỷ nảy sinh dây dưa, kết quả xem như đến nỗi tệ.

Chỉ là...

Ta khẽ liếc Phó Tu đang ở một góc xe ngựa.

Hắn nhắm nghiền mắt, thở mỏng manh đến mức gần như thể cảm nhận .

Cái bộ dạng như thể giây tiếp theo sẽ lập tức "phi thăng" về trời thế , liệu thể tiếp tục nhiệm vụ đây?

Ma xui quỷ khiến thế nào, xích gần, vươn tay định kiểm tra thở của .

Hay là... c.h.ế.t cũng nên?

Đột nhiên, chiếc xe ngựa xóc nảy dữ dội, vững, cả lao thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c Phó Tu.

“Á!”

Phó Tu mở bừng mắt, vững vàng ôm gọn lòng.

Cùng lúc đó, bên ngoài đột ngột nổ một trận hỗn loạn kinh hoàng.

“Có thích khách!”

“Mau! Đến doanh trại tuần phòng ngoại thành gọi !”

“Bảo vệ Đại hoàng t.ử và Công chúa điện hạ!!”

...

Xuyên qua bức màn che, thể thấy lờ mờ những ánh đao kiếm loang loáng và tiếng rên la t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi.

Ta còn kịp định thần thì con ngựa kinh động, bắt đầu l.ồ.ng lộn chạy điên cuồng.

Ta mới thẳng dậy một nữa hất văng lòng Phó Tu.

Trời đất đảo lộn, căn bản chẳng còn đang ở phương nào.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Bên ngoài, gã phu xe kinh hoàng thét lớn:

“Xong ! Ngựa điên ! Phía là vực thẳm! Đại nhân mau nhảy xe!”

Dứt lời, tiếng gã cũng bặt vô âm tín, chắc hẳn nhảy xuống .

Ta sốt sắng định kéo Phó Tu cùng chạy, nhưng bắt gặp một nụ thoáng hiện nơi khóe miệng , một nụ mãn nguyện như thể cuối cùng cũng giải thoát.

Ta sững sờ, một cảm giác lạnh lẽo như rắn độc từ từ bò lên sống lưng.

Kẻ ... là thật sự sống nữa .

thế thì !

Ta là một Hệ thống ích kỷ, dù c.h.ế.t cũng giúp thành nhiệm vụ mới c.h.ế.t!

Ta nghiến c.h.ặ.t răng, dồn hết sức bình sinh nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Phó Tu, ngay khoảnh khắc xe ngựa lao xuống vực thẳm, kéo lảo đảo nhảy ngoài.

Cú va chạm kịch liệt khiến bẹp mặt đất, hồi lâu thể cử động.

Bạn cần đăng nhập để bình luận