Hải Đường Nở Muộn: Gả Cho Thứ Đệ Của Kẻ Thù

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Từ hôn?”

Tạ Cảnh Trạm khẽ nhướng mày:

“Nói như , trưởng lẽ nên tự kiểm điểm bản ?”

Tạ Phi Mặc tức đến mức môi tái nhợt:

“Ngươi!”

“Được , mới mặt một chốc mà nơi ồn ào thành thế ?”

Một giọng nữ trầm vang lên nơi cửa.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta ngoảnh đầu theo bản năng , thấy Bình Nam Vương phi đang đó.

Ánh mắt bà lướt qua một vòng trong phòng, cuối cùng dừng Trưởng công chúa:

“Gia Ninh, chẳng mượn chỗ của để nhận một vị nghĩa , mặt thấy quỳ đầy đất thế ?”

Hiển nhiên, bà đem trách nhiệm chính của màn kịch nực đổ lên đầu Gia Ninh Trưởng công chúa.

Bình Nam Vương khi còn sống chiến công hiển hách, ngay cả mặt Thánh thượng, lời của Vương phi cũng vô cùng trọng lượng.

Sắc mặt Trưởng công chúa khẽ biến, bà cụp mi rũ mắt :

“Chẳng qua là nữ nhi Thẩm gia và đứa con dòng thứ nhà họ Tạ quá vô phép tắc, chỉ giáo huấn vài câu thôi.”

“Tuổi tác ngươi cũng chẳng còn nhỏ, chấp nhặt với đám trẻ gì? Hôm nay khó dịp, cứ để chúng chơi .”

Vương phi chỉ vài câu hóa giải sự việc.

Ta hành lễ tạ ơn bà xoay lui ngoài.

Từng bước phía ngoài, vẫn cảm nhận một ánh mắt lạnh lẽo sắc lẹm găm c.h.ặ.t lưng, như đ.â.m xuyên qua .

Là Gia Ninh Trưởng công chúa.

Trong lòng bỗng dâng lên một tia bất thường.

Theo ký ức kiếp , hôm nay hẳn là đầu tiên Tạ Phi Mặc tiến cử Bạch Đường cho Trưởng công chúa.

Bình Nam Vương phi , ngay từ đầu Trưởng công chúa mượn địa điểm nhận nghĩa .

Chẳng lẽ hai họ vốn hôm nay mới quen ?

Ta mải suy nghĩ đến xuất thần, nhận bước chân càng lúc càng nhanh.

Cho đến khi gáy ai đó túm lấy kéo ngược .

“Phía là bậc thang, ngươi ngã c.h.ế.t ?”

Cảnh vật mắt lướt nhanh, trong thoáng chốc khiến lập tức nhớ về kiếp .

Trong một đoạn ký ức lãng quên đó, là vài ngày khi ca ca xử lý xong vụ án mưu phản của Bạch Đường.

Khi gặp , đôi mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

Ta hỏi chuyện gì, ngập ngừng hồi lâu mới :

“Ngày hôm đó, tại nơi tru sát nghịch tặc, phát hiện tín vật của phủ Công chúa. Sau đó tấu lên thiên t.ử, bệ hạ gì, chỉ thu đồ vật và dặn chớ tiết lộ ngoài.”

Ta hồi tưởng vô thức lẩm bẩm thành tiếng:

“Mưu phản... Trưởng công chúa...”

“Thẩm Quy Âm, ngươi sống nữa !”

Tiếng quát mang theo vài phần nôn nóng của Tạ Cảnh Trạm kéo khỏi dòng ký ức.

Ta đôi mắt đang ở gần của , trấn tĩnh hỏi:

“Tạ Cảnh Trạm, ngươi Thế t.ử của An Viễn Hầu phủ ?”

Hắn ngẩn , bật khẩy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hai-duong-no-muon-ga-cho-thu-de-cua-ke-thu/chuong-3.html.]

“Ta tự thể quân đội để tự lập công, chinh tấu xin bệ hạ ban thưởng. Chỉ là một cái tước vị thừa kế thôi mà, ngoài vị hôn phu vô dụng của ngươi , ai thèm hiếm lạ chứ?”

“Vậy nếu khi hủy hôn với , danh tiếng hủy hoại , ngươi nguyện ý đính với ?”

Hắn , ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo:

“Đây là trò mèo gì ngươi định diễn để thử lòng ? Thẩm Quy Âm, cảnh cáo ngươi, bây giờ dễ lừa như .”

Lời dứt, giọng bỗng nghẹn .

Một chiếc túi thơm mềm mại nhét lòng bàn tay .

Trên đó thêu hoa hải đường mùa xuân, loài hoa mà thích nhất.

“Ta lừa ngươi, chỉ là những chuyện lúc tiện rõ. Ta đính với ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý, tuyệt đối nuốt lời. Tạ Cảnh Trạm, đây chính là tín vật.”

Nói xong, xách váy, vội vã lên xe ngựa trở về nhà.

Về đến phòng, cầm b.út những cột mốc quan trọng nhất của kiếp .

Thứ nhất là ngày hôm nay, tại hội thơ, Bạch Đường tỏa sáng rực rỡ, danh chấn kinh thành.

Còn Trưởng công chúa ném chén trúng trán, để vết sẹo mười năm lành.

Thứ hai là sáu tháng , Tạ Cảnh Trạm phong Phó tướng, theo quân vùng duyên hải Đông Nam dẹp loạn hải tặc.

Khi một trảm trăm địch, lập chiến công hiển hách khải trở về, ngày binh mã nhập kinh cũng chính là ngày đại hôn của và Tạ Phi Mặc.

Ta tại triều đình, Thiên t.ử hỏi phong thưởng gì, im lặng hồi lâu chẳng cầu xin gì cả.

Viết đến đây, ngòi b.út của bỗng dừng , một giọt mực lớn thấm loang mặt giấy tuyên thành.

Thứ ba chính là năm thứ ba khi và Tạ Phi Mặc thành .

Không lâu khi sảy thai, Bạch Đường ca ca phát hiện cấu kết với kẻ ngoại đạo, mưu đồ phản nghịch, c.h.é.m c.h.ế.t tại trận.

Viết tới đây, cơn đau nhức nhối như ngàn đao lăng trì ở kiếp một nữa ập đến.

Đầu óc gần như trống rỗng.

Khi bừng tỉnh, tờ giấy tuyên thành mặt vò nát thành một cục, mực đen dính đầy tay.

Ta , thể trì hoãn thêm nữa.

Ta đến Đông viện bái kiến ca ca.

Huynh kiên nhẫn xong, ôn tồn hỏi:

“Đang yên đang lành, A Âm hủy hôn với Tạ Phi Mặc? Chẳng thích nhất ?”

“Thích thì chứ? Hắn và ả Bạch Đường vốn tình đầu ý hợp, cưới chẳng qua là để mượn thế lực Thẩm gia tranh đoạt vị trí Thế t.ử với thứ đang sủng ái mà thôi.”

Ta vò nát chiếc khăn tay, cố gắng khiến giọng mang theo vài phần nghẹn ngào.

“Hắn chờ khi kế thừa tước vị sẽ ép tự xin hạ đường, dùng kiệu tám khiêng rước Bạch Đường cửa.”

Sắc mặt ca ca lập tức trở nên nghiêm nghị:

“Tạ Phi Mặc thật sự như ?”

“Thiên chân vạn xác, chính tai thấy.”

Chỉ là kiếp , mà là kiếp , thầm trong lòng.

Thấy ánh mắt ca ca lạnh lùng như đao, vội vàng bổ sung một câu:

“Chuyện từ hôn ca ca cần quá lo lắng, tự chừng mực.”

Ta nghĩ đến kiếp ca ca dẫn vây quét Bạch Đường, nếu Trưởng công chúa thực sự ý mưu phản, e rằng đắc tội bà từ lúc đó.

Ta chỉ tiếp xúc với những việc muộn hơn một chút.

Chuyện từ hôn dính dáng đến Trưởng công chúa, vì để Thẩm gia mặt, chi bằng tự loạn một trận, khép sự việc trong phạm vi tình cảm nam nữ.

Dẫu , Thẩm Quy Âm cũng nổi tiếng điêu ngoa tùy hứng khắp kinh thành .

Bạn cần đăng nhập để bình luận