2
Hắn đ.á.n.h ngất Cố Tình Tình ném cho . Lúc gần về đến nhà, nàng điên cuồng giãy dụa, cọ xát loạn xạ lên vết thương của .
Ta c.ắ.n răng chịu đựng đau đớn đưa nàng tay Lâm Thời Ngôn. Ngay lúc đó nàng tỉnh , tung một cú đá thẳng vai .
Ta hừ nhẹ một tiếng, dùng tay bịt c.h.ặ.t lấy vết thương.
Cố Tình Tình run rẩy chỉ tay mặt :
"Thời Ngôn, cô cư nhiên dám đ.á.n.h ngất ! Huynh mau dạy dỗ cô ! Một hạ nhân thô bỉ mà cũng dám động tay động chân với ."
Lâm Thời Ngôn thấy sắc mặt trắng bệch và vết m.á.u vai , khẽ cau mày:
"Sao nàng để nông nỗi ?"
Hắn định gọi thái y thì Cố Tình Tình ngắt lời:
"Vết thương vai cô chẳng là tự cô , chính là cố ý để thấy đấy, nếu thì sớm xử lý , bình thường thể chịu đựng nỗi đau như ."
"Thời Ngôn, thích cô , mau đuổi cô !"
Nàng kiêu kỳ tựa lòng Lâm Thời Ngôn, dáng vẻ sinh động khiến ngẩn ngơ.
Khi hồn , mới lạnh mặt lệnh:
"Nàng , bổng lộc nên đưa sẽ thiếu, Tình Nhi thích nàng, nàng tiếp tục ở đây chỉ chướng mắt nàng ."
Bấy giờ đang là tháng Chạp, chỉ ngoài trời một lát mà chân run cầm cập.
Vết thương vẫn âm ỉ đau, giọng của yếu ớt như sợi tơ:
"Đây tính là mệnh lệnh thứ tư hạ xuống ?"
"Phải, nàng , lát nữa sẽ sai đưa t.h.u.ố.c giải cho nàng."
Ta theo bóng lưng họ càng lúc càng xa, bóng tối dần mờ ảo chồng lên .
Đến khi tỉnh nữa, Niên Niên mới lau nước mắt, túm lấy vạt áo của v.ú nuôi.
Vú nuôi đút cho một ngụm nước, đôi mắt nhạt nhòa lệ .
Ta định mở miệng an ủi, từ sâu trong cổ họng xộc lên mùi m.á.u tanh, ngay đó nôn một b.úng m.á.u đỏ sẫm.
Ngũ tạng lục phủ dường như đều lệch vị trí, gan ruột vỡ nát, thất khiếu đều chảy m.á.u.
Ta chỉ thể dùng tay tên Lâm Thời Ngôn lên lòng bàn tay v.ú nuôi.
Đợi khi v.ú nuôi đến phòng Lâm Thời Ngôn, bên trong truyền đến tiếng thở dốc đầy ám .
Vú nuôi đ.á.n.h bạo gõ cửa hét lớn.
"Lão gia, phu nhân sắp xong , cô hiện giờ thật sự cần ngài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giac-mong-cu-tro-ve-voi-cat-bui/2.html.]
Bên trong những dừng , ngược tiếng động càng lúc càng lớn hơn, giống như một sự khiêu khích.
Vú nuôi quỳ mãi dậy cửa, tuyết đọng ngập đến đầu gối bà thì cửa lớn mới mở .
"Chẳng bảo các ? Còn ở đây gì!"
Trên Cố Tình Tình đầy những dấu vết ám , nàng còn chống nạnh chất vấn:
"Phu nhân mà bà là ai? Có lén lút cưới khác lưng ! Huynh chẳng đời phi cưới ?"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Đôi mắt nàng tràn đầy lệ, trong lời đều là sự lên án.
Vú nuôi khổ sở van nài, rằng sắp xong , bảo hãy xem một chút.
Hắn nổi trận lôi đình, ôm lấy Cố Tình Tình hùng hổ về phía .
"Từ Vãn Chiếu, nàng thể thôi diễn những trò ! Ta thấy nàng chỉ cảm thấy ghê tởm tận trong lòng."
"Trước là do Tình Nhi ở bên cạnh , là coi nàng như vật thế để tưởng nhớ Tình Nhi thôi."
"Giờ Tình Nhi ở bên , cần nàng nữa."
Ta chậm chạp bò qua đó, vết m.á.u kéo dài thành một đường ngoằn ngoèo, khẽ túm lấy ống quần :
"Thuốc giải... vẫn đưa cho ."
Hắn đá văng một bên: "Đủ ! Ta thật sự còn tâm trí mà chơi với nàng nữa, nàng thể biến mất khỏi mắt ngay lập tức ?"
Nước mắt rơi như chuỗi ngọc đứt dây, mỗi nhịp thở đều đau đớn như d.a.o cứa.
Niên Niên chạy dùng răng c.ắ.n c.h.ặ.t đùi Lâm Thời Ngôn.
"Không bắt nạt nương !"
Lâm Thời Ngôn bóp cổ Niên Niên nhấc bổng lên, tiếng của Niên Niên lịm dần .
"Buông... buông Niên Niên , đó là... con của ."
Lúc mới nới tay, ném Niên Niên xuống đất.
Hắn chán ghét chúng , ném năm lọ t.h.u.ố.c còn xuống đất.
"Cầm lấy đồ của nàng cút , trong lòng sẽ chỉ một Tình Nhi thôi."
Vú nuôi vội vàng mở t.h.u.ố.c nhét miệng , mới dần tỉnh táo .
Ta ôm Niên Niên lòng, trấn an cảm xúc của con bé.
Ba chúng định ngoài thì Cố Tình Tình gọi .
"Thái y thể sinh con nữa, nhưng thật sự thích trẻ con."
"Huynh thể để đứa bé ?"