Gặp Lại Sau Năm Năm Giả Chết

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những chuyện về , chỉ thỉnh thoảng phong thanh qua lời kể của khác.

Tần Tư Nguyệt đưa con Nam. Ca phẫu thuật của đứa bé sắp xếp tại một bệnh viện chuyên khoa ở đó, bộ chi phí chuyển trực tiếp tài khoản của bệnh viện. Cô gửi một tin nhắn cảm ơn cho , nhưng trả lời.

Tống Nam trong nhóm rằng Lục Đình Yến chuyển nhượng phần lớn cổ phần công ty, chỉ giữ một phần nhỏ cho những nhân viên kỳ cựu từng cùng khởi nghiệp. Người trong công ty kể , ngày thủ tục bàn giao diễn lặng lẽ, chỉ mang theo đúng một chiếc vali. 

Anh , ai rõ.

từng tình cờ một bài đăng diễn đàn địa phương, l..m t.ì.n.h nguyện tại một trạm y tế xã ở biên giới phía Tây Nam và chụp vài tấm ảnh. Trong ảnh là những bức tường trắng và giá t.h.u.ố.c của trạm y tế, ở góc phòng một đàn ông lưng về phía ống kính đang bê những thùng hàng.

Người đăng bài : "Anh đến sớm nhất, về muộn nhất, ít nhưng việc thực tế."

Tấm ảnh khá mờ, rõ mặt. Sau lưng áo một nếp gấp dài, rõ ràng là ép trong vali lâu mới lấy mặc.

lướt qua bài đăng đó.

Vào mùa thu, dự án của Thẩm Độ thành và giành giải thưởng chuyên ngành, đơn vị cho nghỉ phép một tuần. Anh bảo đưa và con trai chơi đó, hỏi .

Con trai giơ tay đòi xem chim cánh cụt. Thẩm Độ bảo chim cánh cụt ở tận Nam Cực, một tuần đủ, nên cứ nợ đó

Cuối cùng, chúng biển.

Đó là một thành phố nhỏ, nhiều khách du lịch, bãi cát chỉ vài dân địa phương đang dắt ch.ó dạo. Con trai chân trần chạy tung tăng trong những con sóng. Thẩm Độ đuổi theo , ống quần xắn quá đầu gối, sóng đ.á.n.h ướt sũng cũng thèm né tránh.

Hoàng hôn xuống, chúng bãi cát ngắm mặt trời lặn. Con trai ở bên cạnh xây lâu đài cát, xây đến tầng thứ ba thì sập, thằng bé cũng chẳng giận, san phẳng từ đầu. Thẩm Độ khoác áo lên vai .

"Lạnh ?"

"Không lạnh."

"Gió biển lạnh đấy, đừng cố quá."

khép c.h.ặ.t tà áo khoác. Mặt trời chìm dần xuống mặt biển, đốt cháy cả một vùng trời.

"Thẩm Độ."

"Ơi?"

"Cảm ơn ."

Nhật Nguyệt

Anh nghiêng đầu , hỏi tại cảm ơn. Vài giây , đưa tay ôm lấy vai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-lai-sau-nam-nam-gia-chet/chuong-7.html.]

"Không cần cảm ơn ," , "tiện đường thôi mà."

bật .

Lâu đài cát của con trai cuối cùng cũng xây đến tầng thứ tư, thằng bé bật dậy vẫy tay gọi chúng : "Mẹ ơi !"

Ngay đó, một con sóng đ.á.n.h , lâu đài cát sập xuống. Thằng bé thụp xuống, bắt đầu nữa.

Nửa năm , một ngày cuối tuần, đưa con trai thăm thầy giáo của Thẩm Độ. Ông cụ sống trong một viện dưỡng lão ở ngoại ô, chân tay tiện nên cứ kéo tay Thẩm Độ trò chuyện về tình hình học thuật suốt hơn một tiếng đồng hồ.

và con trai đợi ở hành lang, thằng bé tì tay lên bậu cửa sổ ngắm hoa trong sân. Cuối hành lang một xe lăn, lưng về phía chúng , chiếc bàn nhỏ mặt mở sẵn một cuốn sách.

Người hộ lý đẩy theo hướng khác, lúc xe lăn rẽ khúc cua, thấy góc nghiêng của đó. Anh gầy, xương gò má nhô cao, cằm hốc hác. Sống mũi nối liền với xương lông mày, đường nét kéo dài đến vành tai vẫn rõ ràng như .

Chiếc xe lăn xa dần.

Lúc hộ lý ngang qua trạm y tá chào hỏi một câu, bảo là hôm nay trạng thái của Lục khá , ăn hơn nửa bát cơm. 

Một phụ nữ trung niên thăm bệnh bên cạnh ghé mắt một cái, nhỏ giọng lầm bầm: "Cậu thanh niên thế?"

Cô y tá đáp: "Bị sốc độ cao cộng với suy dinh dưỡng kéo dài, cơ thể kiệt quệ nghiêm trọng. Nghe các xã miền núi phía Tây Nam gần hai năm trời, lúc đưa đến đây ngợm chẳng còn hình thù gì nữa."

Người phụ nữ thở dài: "Tiếc quá, trông mới chỉ ngoài ba mươi."

Chiếc xe lăn biến mất góc ngoặt hành lang.

Thẩm Độ bước từ trong phòng, ôm lấy eo .

"Nói chuyện xong , thôi. Ông cụ bảo nhớ đưa bé con chơi, ông kiểm tra khả năng tính toán của con trai đấy."

Con trai nhảy xuống từ bậu cửa sổ, nắm lấy tay Thẩm Độ. Ba chúng cùng dọc hành lang về phía lối .

Khi qua góc ngoặt, bước chân khựng một nhịp, ánh mắt lướt qua dãy hành lang vắng lặng. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu , cắt mặt sàn thành từng ô sáng rực rỡ.

Con trai ngước đầu hỏi : "Mẹ ơi, đang gì thế?"

thu hồi ánh mắt, nắm c.h.ặ.t lấy tay thằng bé.

"Không . Người quen thôi."

(Hết truyện)

Bạn cần đăng nhập để bình luận