Lúc về, vấp giày cao gót, đỡ một chút. Chỉ một cái chạm nhẹ như , chụp ảnh. Vài ngày , quản lý gọi điện cho , con vật gì đó cào rách mặt, sợ quá nhập viện.
“Tổng giám đốc Thẩm, xin , lẽ thể quảng cáo nữa.”
liếc Giang Úc đang tỉ mỉ lau đũa bên cạnh, bất đắc dĩ với quản lý: “Không , vết thương nặng ? Thẩm Thị t.h.u.ố.c trị sẹo , lát nữa sẽ bảo trợ lý gửi qua.”
Rắc, tiếng đũa gãy vang lên.
cúp máy, dựa lưng ghế, Giang Úc mặt mày u ám, : “Giang Úc, ở đây giống như ở bên , thể cứ động một chút là…”
định thêm vài câu giáo huấn, nhưng phản ứng của Giang Úc còn dữ dội hơn tưởng. “Nếu là ở bên , em nghĩ còn sống ?”
“Em , bọn em chỉ tiếp xúc công việc bình thường thôi.”
“Công việc? Công việc mà ôm eo em ? Ánh mắt em rõ ràng là đắn!”
“Giang Úc, đừng vô lý, chỉ bụng đỡ em một cái thôi mà.”
Tiểu hồ ly nổi cơn thịnh nộ, lọt tai bất cứ lời nào.
thở dài, cảm thấy đau đầu. Vì Giang Úc gây họa , nên tranh thủ lúc rảnh rỗi, đến thăm nạn nhân, tiện thể dò hỏi xem hôm đó thấy gì nên thấy . Vừa đến cửa phòng bệnh, thấy đang huênh hoang với quản lý.
“ chỗ đó dễ vấp ngã, cố tình nhắc nhở cô , quả nhiên là ngã thật… Eo của tổng giám đốc Thẩm mảnh mai thật, thơm mềm, đúng là tuyệt vời.”
“Chỉ cần đỡ một cái thôi, hảo cảm , còn lên trang nhất, cô còn sai trợ lý gửi t.h.u.ố.c trị sẹo đến. Sau cứ xuất hiện mặt cô nhiều , bám đùi vàng .”
thêm một lúc, xác định thấy gì nên thấy khi “tập kích”, liền ném giỏ trái cây thùng rác, xoay rời . Giờ là lúc dỗ dành tiểu hồ ly.
“Em nghĩ mang một miếng bánh đến là thể dỗ ?” Giang Úc chặn ở vườn hoa trong trường, nghiêng dựa cây, nhướng mày .
mở hộp bánh, ân cần đưa về phía : “Đây bánh bình thường, đây là bánh dâu thích nhất!”
“Hừ.”
“Em xếp hàng lâu mới mua , nếm thử xem.”
xúc một muỗng, như lúc dỗ uống t.h.u.ố.c: “Há miệng, a~~”
Giang Úc trông như ăn, nhưng vẫn cố chấp mặt : “Không ăn.”
“Ăn một miếng thôi mà!”
nhảy đến mặt , tránh . Sau vài như , Giang Úc đột nhiên : “Thật sự ăn?”
“Ừ!” gật đầu lia lịa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-no-voi-ho-ly/chuong-14.html.]
Hắn bất ngờ giật lấy nĩa tay , bôi chút kem lên môi , cúi đầu ngậm lấy. Giang Úc ôm mặt , hôn thật lâu. Từ dịu dàng cẩn thận, đến thể khống chế. Hắn c.ắ.n nhẹ đôi môi sưng đỏ của , thở dốc: “Nợ tạm ghi, đợi kết hôn , tính với em .”
“Ơ, thế ! Còn tính sổ với em nữa?” kinh ngạc sự vô sỉ của , đẩy .
Ngay đó, áp môi xuống, chặn tất cả phản kháng của . “Ừ, đây là lãi.”
-----
Giang Úc vốn kết hôn với ngày sinh nhật thứ mười tám, nhưng khi công ty đang trong giai đoạn then chốt, thật sự rảnh. Hắn giận dỗi mấy ngày, cuối cùng, đành đăng ký kết hôn . Thế là đường hoàng dọn nhà .
Tối hôm đó, vẫn còn bận bịu công việc trong thư phòng. Giang Úc bưng một ly sữa nóng đến. hôn nhẹ lên má , dịu dàng : “Cảm ơn chồng, cứ ngủ , hôm nay chắc là em sẽ xong muộn.”
Xưng hô “chồng” cũng là do Giang Úc yêu cầu. Sau khi đăng ký kết hôn xong, đường về nhà, quấn lấy , bắt gọi như bao nhiêu .
“Muộn đến khi nào?” Giang Úc hỏi.
vẫn đang xem xét sổ sách, ngẩng đầu lên. “Ừm… muộn, muộn, khi thức trắng đêm.”
Giang Úc gì, sải bước về phía cửa thư phòng. tưởng giận, chút áy náy: “Ngày mai em nhất định sẽ dành thời gian cho .”
Giang Úc ở cửa, hề nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt liếc . Bỗng “cạch” một tiếng, khóa trái cửa . ngẩn một lúc, đến khi kịp phản ứng thì Giang Úc ngay bên cạnh. Hắn xoay đối diện với , cứ thế từ cao xuống.
Hai năm trôi qua, Giang Úc còn dáng vẻ gầy yếu như lúc mới đến nữa. Giờ đây, hình cao to của đủ để bao phủ lấy , tạo nên một áp lực vô hình.
Chỉ thiếu đôi tai hồ ly thôi, bất chợt nghĩ.
Giang Úc kéo nhẹ cổ áo choàng tắm, để lộ một mảng da thịt, cúi xuống. chống tay lên bàn, hoảng hốt: “Anh, định gì?”
“Tính sổ.”
“Tính, tính sổ gì?” Lúc , quên mất chuyện đó.
Giang Úc khẽ , ánh mắt hồ ly lóe lên tia sáng tinh quái. “Sổ bánh dâu.”
Thư phòng chìm trong bóng tối, chỉ ánh đèn bàn le lói. Theo từng động tác của phía , dây kéo kim loại của đèn đung đưa, phát tiếng leng keng khe khẽ.
“Giang Úc…” chống tay lên mặt bàn, lời cầu xin đến bên môi chặn .
Hơi thở nóng rực phả bên tai. “Hửm? Em cứ việc , tự xử …”
Giang Úc hề dừng , thậm chí còn thản nhiên lật giùm một trang tài liệu.
“Không, …” sắp . Làm thể gọi là “tự xử ” chứ!
“Sao thế?” Hồ ly ranh mãnh khẽ, c.ắ.n nhẹ lên gáy . “Không em thức trắng đêm ? Anh bầu bạn với em.”
Giọng trầm ấm, đầy mê hoặc. “Cứ từ từ, đêm còn dài mà…”