Ta hành lễ: "Những gì thần nữ học đều là việc trong nội trạch, dám bàn luận chính sự triều đình."
"Không , ngươi xem sai trẫm cũng trách, ngươi tính giúp trẫm sổ sách, để trẫm nghỉ mắt một chút."
Người xoa mi tâm, mấy ngày nay xe ngựa đường xa, quả thực mệt mỏi.
Ta cũng chối từ nữa, con trong sổ dày đặc, tìm manh mối quả thật dễ.
Bất tri bất giác, trời hửng sáng, lật xem hết quyển sổ, thể là kín kẽ sơ hở.
Có vài chỗ sai sót nhỏ, thoạt chỉ như sơ suất, ai cũng sẽ bỏ qua.
khi gộp , là một bố cục cực kỳ tinh vi.
Bệ hạ chống tay, chợp mắt một lát.
Ta khép sổ , tim đập thình thịch.
Năm , Lý Nhung phụng chỉ đến đây cứu tế, việc tu sửa sông ngòi là do giám sát, ngân lượng cứu tế cũng do phát .
Thế nhưng sai lệch trong quyển sổ hề nhỏ.
"Xem xong ?" Bệ hạ khàn giọng hỏi.
Ta giật hồn, chỉ thấy từ khi nào bệ hạ mở mắt, đang lặng lẽ .
Đôi mắt sáng rõ, giống mới nghỉ ngơi.
"Đã xem xong, chỉ là thần nữ học thức nông cạn, nhiều chỗ hiểu."
Bệ hạ "Ồ?" một tiếng, dậy bước đến phía .
Ngay đó cúi xuống, cằm gần sát cổ vai , cách gần đến mức thở.
"Không hiểu chỗ nào?"
Ta bình vài nhịp thở, bắt đầu chỉ từng chỗ một.
"Ví dụ như khoản …"
8
Trời sáng rõ, thái giám ngoài cửa khẽ thấp giọng xin chỉ thị.
Bệ hạ mấy đều cho chờ hành lang, cuối cùng trầm giọng :
"Đi gọi thái t.ử đến!"
Tay dừng ở chỗ cuối cùng: "Còn chỗ , thuê vạn , chi trả vạn lượng tiền công. So với thuê ở các cộng thì sai lệch hơn hai nghìn , còn nữa…"
"Năm ngoái khi ở phủ, thái t.ử từng đến từ biệt, phụ nhắc đến việc ‘*dĩ công đại chẩn ’. Ý là tổ chức dân gặp nạn tự xây dựng, đó trong thánh chỉ ban thưởng cho thái t.ử, cũng ghi công lao . Nếu là ‘dĩ công đại chẩn’, thì tiền công đáng lẽ chi, nhưng dân nhận tiền cứu tế, trừ những ."
(*dĩ công đại chẩn: bắt dân việc trả công để cứu trợ, vì phát tiền miễn phí. )
Ta dè dặt xong, cuối cùng ngẩng đầu sắc mặt bệ hạ.
Từ nghiêm túc đến tức giận, cuối cùng hóa thành một tia tán thưởng.
"Ngươi nào học thức nông cạn, Khương Vân Hòa, trẫm nhầm ."
Trong lòng khẽ thở phào một , sợi dây căng thẳng lúc mới buông lỏng.
Bệ hạ đột nhiên tiến gần , đưa tay vén lọn tóc rơi trán tai.
Ánh sáng ban mai nhu hòa, khiến cả gian phòng trở nên mờ ám.
đúng lúc , Lý Nhung đột nhiên đẩy cửa xông , thu hết cảnh tượng mắt.
Hắn sững : "Hoàng thúc, Vân Hòa, các … các đang gì ?"
Bệ hạ chậm rãi thu tay , kiên nhẫn liếc một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-do-nua-ta-chon-hoang-thuc/chuong-3.html.]
Rồi với : "Ngươi về nghỉ , vất vả cả đêm ."
Lý Nhung kêu lên một tiếng, thể tin nổi .
Vị bệ hạ , rõ ràng là cố ý!
Ta một lời, cúi mắt hành lễ, lúc cửa thấy giọng gấp gáp kìm nén của Lý Nhung.
"Hoàng thúc, và Vân Hòa…"
"Quỳ xuống!"
Bệ hạ nổi giận quát lớn cắt ngang , trong phòng còn vang lên tiếng nghiên mực rơi xuống đất.
Dưới hành lang, tất cả cung nhân đều dám thở mạnh, ai nấy run rẩy im.
Cuối hành lang, một đang chờ .
Là thái t.ử phi Sở Ngưng, nàng cùng Lý Nhung đến đây.
Lúc , mặt nàng cũng đầy vẻ sợ hãi, bất an.
Nhìn thấy , nàng nhanh bước đến nắm lấy tay .
"Khương tỷ tỷ, thái t.ử ca ca vì tỷ mà cãi bệ hạ ?"
"Cái gì?"
Sở Ngưng c.ắ.n môi: "Sao tỷ thể như ? Vì trả thù thái t.ử ca ca, quyến rũ cả bệ hạ. Người là trưởng bối của chúng , tỷ còn liêm sỉ !"
Giọng nàng lớn nhỏ, tràn đầy khiêu khích, giống hệt những nàng thường dùng mặt Lý Nhung.
Ta khẽ một tiếng, phản bác.
Mà hỏi ngược : "Nếu nhớ nhầm, phụ ngươi là tuần phủ nơi ?"
Sở Ngưng hiểu ý, vẫn ưỡn thẳng lưng.
Hồng Trần Vô Định
" , năm ngoái thái t.ử ca ca cứu tế trị thủy, đều là phụ ở giữa hỗ trợ."
Hóa là cùng nhà ngoại cấu kết với .
Ta hiểu rõ gật đầu, mỉm lướt qua bên cạnh nàng .
Ngày tháng của bọn họ, sắp đến hồi kết .
9
Trở về phòng, ngủ một giấc thật sâu, bên ngoài xảy biến động long trời lở đất gì.
Ta mơ thấy thuở nhỏ.
Năm cung biến, Lý Nhung và phụ nhét mật đạo trong cung, sợ đến run lẩy bẩy.
Tiểu Lý Nhung , là luôn bịt miệng , khẽ giọng dỗ dành.
"Không , , điện hạ đừng sợ."
Sau đó, ngủ trong lòng .
Không qua bao lâu, phản quân đ.á.n.h lui, khi chúng từ mật đạo , thiên hạ đổi .
Tiên đế băng hà, thái t.ử và thái t.ử phi đều c.h.ế.t t.h.ả.m.
Ngôi vị đổi chủ, khi Lý Nghiêu mười bảy tuổi lên hoàng đế, còn Lý Nhung trở thành một đứa trẻ mồ côi.
Dù phong thái t.ử, ăn mặc sinh hoạt đều như , bệ hạ đích nuôi dạy bên cạnh, nhưng tính tình vẫn đại biến, một thời gian dài lời nào.
Phụ Lý Nhung đáng thương, tuổi còn nhỏ mất song , bảo nên ở bên bầu bạn nhiều hơn.
Vì mới nhập cung sách, luôn ở bên cạnh .
Lý Nhung đặc biệt tin tưởng và ỷ , chỉ khi ở cùng , mới lộ vài phần ý .