Chung Bội Nghi vội vàng hỏi: “Thật sự khống chế bệnh tình ?”
“ , sáng nay còn lên triều. mà…”
Tô Mậu ngập ngừng, sợ sẽ dọa phu nhân.
Thực sự quá mức kinh hãi.
Tô Viện sốt ruột dậm chân: “Phụ , mau , nhưng mà ?”
“Hắn, hủy dung. Nửa bên mặt của mọc đầy mụn mủ. Hơn nữa, dựa hộ vệ trong phủ truyền nội lực cũng chỉ kéo dài thêm chừng mười ngày mà thôi.”
Tô Viện xong, tia hy vọng lóe lên tắt ngấm.
Chung Bội Nghi vẫn ôm một tia mong đợi: “Lão gia, nếu Bắc Bình Vương cứ dựa việc khác truyền nội lực mà c.h.ế.t, liệu một ngày nào đó sẽ thái y chữa khỏi ?”
Tô Mậu hạ thấp giọng : “Chuyện khó lắm. cho dù chữa khỏi, nửa gương mặt của cũng hủy . Một hoàng t.ử hủy dung, tiền đồ gì cũng chẳng còn cơ hội.”
Trái tim treo lơ lửng của Chung Bội Nghi lúc mới hạ xuống đôi phần: “Vậy Hoàng thượng bảo chúng chuẩn hôn lễ ?”
“Không.”
“Vậy chuyện xung hỷ nữa ?”
“Ta cũng rõ.”
“Thế đây?”
“Chúng cứ chuẩn sẵn , lỡ một ngày nào đó Hoàng thượng mở miệng thì ?”
Tô Mậu vốn là hành sự cẩn trọng, nếu cũng chẳng thể vững chức quan Tứ phẩm.
Dù nâng đỡ, bản ông cũng tiến lùi mới .
Ba họ chuyện ngay trong sảnh, cũng cho hạ nhân lui , nên chẳng bao lâu , lời qua tiếng lọt tai Cố Tích Ngọc.
Nàng chẳng quan tâm Bắc Bình Vương sắp c.h.ế.t hủy dung, nàng chỉ gả phủ Bắc Bình Vương.
Nàng Tam cữu cữu và Tam cữu mẫu nhờ Tô Viện để trèo cao, mở đường cho Nhị biểu . bọn họ nỡ hủy hoại hạnh phúc cả đời của Tô Viện. Vì , chỉ cần Bắc Bình Vương , Tô Hội vẫn sẽ bắt gả .
Cố Tích Ngọc suy tính , mới đạt tâm nguyện của .
Hôm qua Tam cữu mẫu sẽ tìm nhà chồng cho nàng , nhưng với phận hiện tại, nàng với tới những nơi gia thế như Vương phủ.
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn kế sách nào, nàng sai nha mang một phong thư ngoài, hẹn tỷ thiết Chu Nguyệt đến quán gặp mặt.
…
Tô Hội vẫn sống theo ý như ngày đầu, ngủ đến khi tự tỉnh.
Nàng đến thỉnh an lão phu nhân ở Đại phòng, cũng đến chỗ Chung Bội Nghi, những khác thì càng khỏi .
Trong mắt Tô Hội, cả Tô gia chẳng một ai là .
Tất cả những ngày tháng sung túc của đại gia đình họ đều nhờ việc hy sinh con nàng mà .
Năm xưa Chung Bội Nghi để mắt tới Tô Mậu, lão phu nhân là đầu tiên nhiệt liệt tán thành, cũng chính là đề nghị ông bỏ mẫu nàng.
Hai vị bá phụ cũng phản đối, mặc nhiên để Tô Mậu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-22.html.]
Trong lòng Tô Mậu ít nhiều còn day dứt, nên chọn thư hòa ly chứ hưu thư.
Một gia đình như thế, thể bảo Tô Hội thỉnh an?
Khi nàng thức dậy, Xảo Nhi liền bẩm báo tin tức nàng .
“Bắc Bình Vương tạm thời c.h.ế.t.”
Tô Hội chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
“Xảo Nhi, ngươi thể tự ngoài mua đồ ?”
Xảo Nhi cung kính : “Có thể thì thể, nhưng nhất nên hai cùng .
Đại tiểu thư mua gì? Nô tỳ thể bảo phụ nô tỳ mua.
Hiện giờ khế ước bán của hai nhà chúng nô tỳ đều ở trong tay , chúng nô tỳ đều là của , sai bảo thế nào cũng .”
“Phải , bảo phụ ngươi mua cho một chiếc rương nhỏ để đựng đồ quan trọng, khóa. Ngươi xem cần bao nhiêu bạc?”
“Nếu loại một chút, chắc tốn năm lượng bạc.”
Năm lượng bạc, đủ cho một nhà dân thường chi tiêu suốt một năm. Vậy mà ở kinh thành chỉ đủ mua một chiếc rương nhỏ đựng trang sức.
Tô Hội chợt nhớ đến mẫu và ngoại tổ phụ ở quê vẫn ngày ngày ăn cơm rau đạm bạc.
Mẫu nàng còn ruộng cày cấy. Ngoại tổ phụ buổi sáng dạy học cho bọn trẻ, buổi chiều cùng mẫu đồng.
Nghĩ đến đó, lòng nàng chua xót thôi.
Mẫu cũng chẳng nghĩ đến chuyện tái giá, cứ ở bên nàng và ngoại tổ phụ suốt bao năm.
Không , nàng gửi cho họ ít bạc mới .
Nghĩ , Tô Hội thêm động lực kiếm tiền.
Ăn sáng qua loa xong, nàng đưa tiền cho Xảo Nhi, bắt tay vẽ.
Đến giờ ngọ, một bức tranh Tùng Hạc dùng b.út pháp quốc họa mỹ lệ vô song thành.
Cây tùng cao lớn mạnh mẽ. Hạc đầu đỏ co một chân lặng. Trên sườn dốc, những đóa cúc đang nở rực rỡ. Tùng, hạc, cúc phối hợp hài hòa, bố cục tinh tế c.h.ặ.t chẽ, cảnh vật giản đơn mà sơ sài, khoáng đạt sáng sủa.
“Đại tiểu thư, bức tranh thật .”
Mấy nha bên cạnh nàng dùng từng nét b.út vẽ nên cả bức tranh.
Tận mắt chứng kiến từ lúc đường nét t.h.a.i nghén đến khi chỉnh, ánh mắt ai nấy đều lấp lánh.
“Các ngươi xem, bức thể bán bao nhiêu bạc?”
Linh Nhi mơ màng : “Không nữa, chắc một nghìn lượng.”
Phương Vân khẳng định: “Không, một nghìn năm trăm lượng.”
Chủ nhân của nàng là thương hộ, thường mua tranh của các danh gia để tặng quan viên, nàng theo hầu bên cạnh nên cũng học chút kiến thức.
Nàng và còn từng cùng tiểu thư học chữ sách nên mới mắt như .