Cô là về nhà, chỉ là lên .
Nói xong, đợi cảnh vệ phản ứng , cô vòng qua .
Hứa Thanh Vi về đến cửa căn hộ, lấy chìa khóa mở cửa, trong. Cô đang định đóng cửa thì bỗng một bàn tay giữ lấy cánh cửa.
Cô hết sức kinh ngạc.
Một giây , cửa một sức mạnh đẩy , cơ thể cao to của đàn ông đập mắt cô. Gương mặt tuấn tú sa sầm, ánh mắt lạnh lùng, tràn ngập sự phẫn nộ.
Thời gian , cô quen thuộc với sự nóng giận của .
Cô bỏ chạy theo phản xạ nhưng còn kịp nhấc chân lên, Cố Hoành , nắm lấy cổ tay cô, đè cô lên tủ giày ở hành lang nhà.
Lúc giữ lấy cổ tay cô, thấy nơi ngón áp út trống trơn.
Đây nhà cô, ngay cả nhẫn kết hôn cũng tháo .
Cố Hoành nhạt, lửa giận sôi trào nơi đáy mắt thoáng chốc hóa thành con sóng ngút trời.
Sự phẫn nộ nhấn chìm tất cả lý trí của , còn phòng mà đè cô xuống như , bàn tay xé rách quần áo cô một cách mạnh bạo. Hôm nay cô mặc áo sơ mi, nút áo kéo đứt, rơi xuống nền đá cẩm thạch, vang lên tiếng to rõ.
Tay chân Hứa Thanh Vi kìm bắt đầu lạnh toát, cứng đờ.
Trước , dù cô thế nào, cô cũng cắn răng chịu đựng. Bởi vì cô gả cho , vợ của , đây là nghĩa vụ của cô nhưng hôm nay… cô khó chịu.
Cô chuyện với một chút nào. Cô đẩy . Cô chạy khỏi thật xa.
Hứa Thanh Vi bất giác giơ tay lên, đẩy nhưng chút sức lực của cô gì Cố Hoành. Ngược , sự phản kháng của cô dường như chọc giận Cố Hoành.
Anh đẩy Hứa Thanh Vi về phòng.
…
Hứa Thanh Vi cảm giác sự bi thương từ bốn phương tám hướng ập tới bao trùm lấy cô. Bao cô cố gắng nhưng thể kiểm soát . Nước mắt cứ thế tuôn trào.
Cô để Cố Hoành thấy bộ dạng của cô nên mặt qua một bên, vùi gối. Cô nghiến răng để phát âm thanh.
Bàn tay của Cố Hoành vô thức chạm khuôn mặt cô. Cảm giác ướt át khiến đầu ngón tay run run.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-do-ong-xa-mau-lanh/chuong-37.html.]
Dường như ý thức điều gì đó liền dùng bàn tay của bóp mạnh mặt cô đẩy qua. Khuôn mặt cô trắng bệch, cắt hột máu. Đôi mắt cô đỏ ngầu, nước mắt ngừng chảy .
Nhìn cô, trái tim bỗng trùng xuống. Anh đột nhiên gì nữa.
Căn phòng ngủ trở nên yên tĩnh, chỉ còn nhịp thở nhè nhẹ của và tiếng nhỏ bé của cô.
Cho tới khi điện thoại của Cố Hoành đổ chuông thì mới kéo khỏi cơn hoang mang.
Anh giống như tìm lý do để né tránh, vội dậy khỏi Hứa Thanh Vi, bước xuống giường. Anh lấy điện thoại từ trong túi quần vứt chân giường, chẳng thèm là ai gọi mà cứ thế máy.
Đầu dây bên vang lên giọng ngọt ngào của Tô Tử Thiến: “Cố Hoành...”
Bởi vì trong phòng yên tĩnh nên Hứa Thanh Vi thể thấy rõ ràng.
Cố Hoành liếc Hứa Thanh Vi đang bất động giường. Đôi mắt ánh lên tia cảm xúc nhưng nhanh chóng biến mất.
Anh nhắm mắt , cố gắng xóa bỏ vẻ lạnh lẽo. Khi lên tiếng, giọng khàn khàn của mang theo chút dịu dàng: “Ừ, thế?”
Đôi mắt Hứa Thanh Vi khẽ run run. Cô nhắm mắt , vùi trong chăn.
Ngay đó, cô thấy tiếng mặc quần áo sột soạt, tiếng mở cửa và tiếng bước chân dần vang xa.
Hứa Thanh Vi mở mắt một nữa. Đôi mắt vô hồn của cô chăm chăm lên trần nhà. Bên tai vẫn còn văng vẳng giọng dịu dàng khi nãy. Anh đối với cô …cũng dịu dàng mà…
Tâm trạng Hứa Thanh Vi cứ trôi lờ lững. Trong thoáng chốc như trôi dạt về thời gian ba năm .
Cố Hoành tỉnh , phát hiện bọn họ ở cạnh cách khác là cho phép cô ở bên cạnh .
Mặc dù bao giờ dùng lời ngọt ngào với cô nhưng cưng chiều cô, cưng chiều.
Trợ lý về tới nhà sếp gọi điện trở công ty.
Người trợ lý đạp chân ga, dùng tốc độ nhanh nhất trở tòa chung cư thì thấy Cố tổng đang chiếc ghế đó Hứa Thanh Vi từng . Anh ngẩng đầu lên dàn đèn của tòa chung cư.
Anh mặc độc một chiếc áo mỏng manh. Gió lạnh thổi tới nhưng dường như cảm giác gì. Cũng ở đây bao lâu .
Trông thật cô đơn và bi thương.
Đây là thứ hai từ khi Hứa Thanh Vi trở về, trợ lý thấy hình dáng của Cố Hoành.
Người trợ lý khỏi liếc về phía Cố Hoành đang . Đột nhiên, nhớ về Cố Hoành và Hứa Thanh Vi của quá khứ.