ĐỖ SÁT HẠCH PHÁP LUẬT TRONG TRUYỆN NGƯỢC ĐỜI ĐẦU
Chương 1.
1
là luật sư.
Công việc bận đến nghẹt thở, để xả stress, mở một cuốn truyện ngược cẩu huyết đời đầu .
Trong truyện, nữ chính là tiểu thư nhà giàu, kết hôn thương mại với nam chính, yêu đến mức sống c.h.ế.t rời.
Ngay lúc cô sắp cảm hóa , sắp một cái kết trọn vẹn, thì yêu cũ của trở về.
Để đối phó nữ chính, cô dùng đủ thủ đoạn: vu khống, bôi nhọ, gài bẫy, bỏ t.h.u.ố.c…
.
Bởi cuối cùng, tất cả những chuyện đó đều đổ lên đầu nữ chính, còn cô vẫn là “đóa hoa nhài trắng thuần khiết duy nhất” trong lòng nam chính.
Cuối cùng, nữ chính chịu nổi, tự sát.
Nam chính bỗng tỉnh ngộ, hối hận muộn màng, tự diễn một màn cảm động chính .
Đọc xong, áp lực công việc giảm xuống.
Huyết áp thì tăng vọt.
Đến cả trong mơ cũng tát cho nữ chính tỉnh , x.é to.ạc cô tình địch giả tạo, đá bay gã đàn ông tệ bạc.
Rồi cuối cùng, xuyên thật.
Ngày xuyên tới, khéo là lễ cưới của nữ chính Phương Gia với nam chính Kiều Khôn.
Ngay lúc , những bức ảnh mờ của Phương Gia đang phát lặp màn hình lớn.
Dưới khán đài, khách mời ai nấy đều bày vẻ hóng chuyện, còn rút điện thoại .
Ánh mắt của Cố Oản Oản đầy khiêu khích.
Theo nguyên tác, lúc Phương Gia giữa lễ cưới, bỏ chạy.
Tối đó còn Kiều Khôn hành hạ trong phòng tân hôn, quẳng lên giường đủ trò…
Hôm nay chính là khởi đầu bi kịch của đời cô.
Sau chuyện cô mắc trầm cảm, theo diễn biến cốt truyện ngày càng nặng, cuối cùng đến tự sát.
chuyện đó tuyệt đối sẽ xảy với !
Giọng nam đầy giễu cợt kéo về thực tại. Kiều Khôn bóp lấy gương mặt trẻ trung, mịn màng kém gần mười tuổi, vẻ mặt thách thức:
“Cô thích món quà cưới tặng ?”
nhịn bật ánh mắt khó hiểu của .
Thích chứ! Đương nhiên là thích!
tay nhanh, gọn, chính xác, túm c.h.ặ.t Kiều Khôn lập tức gọi 110.
“ báo án! Ở khách sạn Tinh Hải công khai phát tán nội dung trái phép, giữ , các tới ngay !”
Micro sân khấu tắt.
Giọng đanh thép vang khắp hội trường.
MC đơ.
Cả khán phòng ồn ào náo loạn.
Người phản ứng đầu tiên là bố của Phương Gia.
“Phương Gia, con điên !”
: “ thế!”
Cố Oản Oản cũng nhịn : “Phương Gia, cô ác quá! Cô Kiều Khôn tù ?”
: “Sao, cô cùng ?”
Bố Kiều Khôn mặt xanh mét: “Thông gia, con bé quá ?”
: “Ông bỏ mắt khỏi ảnh của hẵng .”
Kiều Khôn nghiến răng: “Cô định giở trò gì nữa?”
giơ thẳng ngón trỏ chặn miệng , suýt chọc lỗ mũi.
“Anh cứ nghĩ cái gì cũng là trò, sớm muộn cũng tự hại .”
Cảnh sát đến nhanh.
Họ ảnh cưới và Kiều Khôn treo ở cửa, .
“Cô gái, cái đám cưới …”
“Tổ chức cái gì nữa, hủy!” giật phăng khăn voan, chỉ màn hình chỉ xuống khán phòng. “Vật chứng, nhân chứng đầy đủ. Vi phạm pháp luật thì xử lý, các cứ mạnh tay việc!”
2
Làm loạn xong, thấy cực kỳ sảng khoái.
Dựa ký ức, bắt taxi về căn hộ rộng ba trăm mét vuông của Phương Gia.
Căn nhà là bà nội để cho cô khi qua đời, ngoài nhà còn khoản thừa kế bảy chữ .
Đây cũng là lý do dù nhà họ Phương coi trọng, cô vẫn thể ung dung sống dựa tiền, ngày ngày sống c.h.ế.t vì tình yêu.
Có lẽ chính Phương Gia cũng cảm nhận , chỉ nơi mới thực sự thuộc về .
Bên trong trang hoàng chăm chút.
Bên trái là cả một bức tường đầy túi xách hàng hiệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/do-sat-hach-phap-luat-trong-truyen-nguoc-doi-dau/chuong-1.html.]
Bên là một bức tường trang sức và đồng hồ đắt tiền.
Phong cách , mê vô cùng.
Đang soi gương, gương mặt xinh của nữ chính trong gương dư bảy chữ trong tài khoản mà tươi, thì điện thoại của bố Phương Gia gọi tới.
Cúp một cuộc gọi tiếp.
Xem sốt ruột.
Công ty nhà họ Phương trong tay ông ngày càng sa sút, giờ chỉ còn cái vỏ hào nhoáng bên ngoài.
Vốn định khi liên hôn thể mượn sức nhà họ Kiều để vực dậy.
Ai ngờ thẳng tay báo cảnh sát, khiến Kiều Khôn tạm giữ.
Cuộc gọi tám phần là để hỏi tội.
.
Người xuyên sách như tự cách!
Điện thoại kết nối, giọng bố Phương Gia gầm lên:
“Phương Gia! Lập tức theo bố đến nhà họ Kiều xin , đưa Kiều Khôn !”
, Kiều Khôn tạm thời .
Trên đường về thấy video lễ cưới lan truyền khắp mạng.
Cư dân mạng thi thả tim, khen hành xử như nữ hoàng, quá ngầu!
Dư luận rầm rộ thế , cảnh sát ít nhất cũng tạm giữ bảy ngày.
Thấy im lặng, ông quát:
“Phương Gia? Phương Gia!”
hồn, thở dài:
“Bố, thật một chuyện con giấu trong lòng lâu , từng với bố.”
Giọng ông khựng :
“Chuyện gì?”
“Thật , một triệu dì Trương xin bố để đầu tư.
“Dì mang đ.á.n.h mạt chược , chắc giờ thua sạch .”
Trương Thanh là kế của Phương Gia.
Bình thường mê c.ờ b.ạ.c, đến cuối truyện còn gánh một đống nợ.
Bên chắc đang bật loa ngoài, Trương Thanh lập tức thét lên:
“Cô bậy cái gì đấy!”
Bố Phương Gia nổi giận đùng đùng.
“Nó bậy? Thế tiền ăn ?! Tiền đầu tư ?! Con đàn bà phá của! cho bà đ.á.n.h bạc ! đ.á.n.h c.h.ế.t bà, còn dám đ.á.n.h bạc nữa …”
“Khoan !” lên tiếng chặn .
“Dì Trương, thật cũng chuyện với dì.”
Đầu dây bên im lặng trong chốc lát, Trương Thanh nghiến răng:
“Chuyện gì?”
“Chung cư Bách Lệ, tòa 4, đơn nguyên 2, phòng 701. Căn hộ bố mua cho thư ký của ông . Cô đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng , đứa bé là con của bố .”
“Hay lắm, lắm!”
Tình hình lập tức đảo chiều.
Dì Trương thở hồng hộc như trâu:
“ ông với con hồ ly đó đơn giản! Họ Phương , ông còn lương tâm ? g.i.ế.c ông…”
“Khoan !” chặn họng.
Tưởng thế là xong ? Làm gì chuyện đó.
còn quả b.o.m nặng ký hơn.
“Tiểu Bảo đó ?”
Tiểu Bảo là Phương Gia Bảo, con trai duy nhất của bố Phương, mười tuổi, nuông chiều hết mực, nghịch ngợm phá phách chẳng ai dám quản.
Giọng thằng bé lanh lảnh.
lời độc địa:
“Con tiện nhân, gọi tao gì?”
Nghe mà xem.
Mới mười tuổi mở miệng là “tiện nhân”, đúng là gia giáo kiểu gì .
Đã vô lễ , cũng khách sáo nữa.
“Bố, Tiểu Bảo thật con ruột của bố.
“Nó là con của bác tài xế Vương nhà .”
Đầu dây bên lặng như tờ.
Ngay đó là một tiếng “rầm” ai ngã xuống, tiếng hét inh ỏi chồng lên .
điện thoại, hài lòng cúp máy.
Cứ đ.á.n.h nhé.