ĐIỂM HOA ĐÀO

Chương 1

1.

Lúc đám vệ sĩ cưỡng chế nhét trong xe, lão già nhà định thật .

"Con ! Không ! Ai mà thèm lên núi hòa thượng chứ! Mẹ kiếp, buông ! Mẹ... ơi! Cứu con với! Mẹ!" Hai tay bám c.h.ặ.t lấy cửa xe c.h.ế.t buông.

Đám vệ sĩ nào dám dùng sức thật, cứ thế giằng co với ngay cửa xe, kẻ đẩy kéo mãi xong.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Giang Hoài Chu vốn ngứa mắt nhất là cái bộ dạng lầy lội của , ông chẳng nể nang gì mà giơ chân sút thẳng m.ô.n.g một cái, "Gào cái gì mà gào, con cai sữa đấy hả!"

Cú đá hề nương tay, đau đến mức nhe răng trợn mắt. Chỉ trong một giây phút loạng choạng thất thần, đám vệ sĩ hai bên phối hợp nhịp nhàng tống cổ trong xe.

Yến Mạn Đình cách đó xa, mấy mủi lòng định chạy cứu nhưng đều Giang Hoài Chu cản , "Đi, nhà thôi, nó chỉ thêm chướng mắt."

Yến Mạn Đình gạt nước mắt: "Để em Tiểu Dã thêm chút nữa, bao giờ nó mới về."

Giang Hoài Chu phẩy tay: "Đều do em nuông chiều mà cả. Em cái đức hạnh của nó xem, suốt ngày ăn chơi đàng điếm lo ăn, nhuộm cái đầu đỏ rực trông giống ai !"

Yến Mạn Đình vốn chẳng thoải mái gì, ông trách móc càng thêm bực bội: "Tiểu Dã là một tay em nuôi lớn, em chiều nó thì ? Còn , mười bữa nửa tháng mới về một , về tới nơi là đ.á.n.h thì cũng mắng. Theo em thấy, Tiểu Dã biến thành bộ dạng như hôm nay đều là nhờ phúc của cả đấy!"

Giang Hoài Chu định phản bác vài câu, nhưng thấy vợ đỏ hoe mắt là ông lập tức mềm lòng, hạ giọng dỗ dành: "Anh , Tiểu Dã thành thế cũng một nửa trách nhiệm... Em cũng đừng buồn nữa, cứ để nó sang bên chỗ Cảnh Hòa học hỏi một chút, mài giũa cái tính lôi thôi lết thết , uốn nắn tính nết cho nó..."

Cửa kính xe dần dần khép , cắt đứt âm thanh của họ ở bên ngoài. Lòng bỗng chốc nguội lạnh quá nửa.

2.

Trong nửa năm dưỡng thương ở nhà, cái tên Yến Cảnh Hòa xuất hiện với tần suất cao từng thấy.

Yến Cảnh Hòa là em trai danh nghĩa của , là út chỉ lớn hơn đúng bốn tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/diem-hoa-dao/chuong-1.html.]

Nghe lúc mới sinh sức khỏe , tìm khắp danh y cũng kết quả. Trong lúc đường cùng, nhà họ Yến đành c.ắ.n răng gửi chùa nuôi dưỡng. Chẳng ngờ đó, sức khỏe của thực sự lên từng ngày.

Mấy năm từng gặp Yến Cảnh Hòa một trong bữa tiệc gia đình. Lúc đó say khướt, chẳng nhớ nổi xảy chuyện gì, chỉ nhớ là trai đến mức cực kỳ "cuốn", ghé sát gần còn ngửi thấy mùi gỗ trầm thoang thoảng .

Nửa năm nay ngày nào cũng ba lải nhải, mở miệng giỏi giang thế nào, xuất sắc . Nghe mà lỗ tai sắp mọc kén đến nơi .

Về những thành tích lẫy lừng của trong giới kinh doanh thì chẳng thèm để tâm tí nào, chỉ nhớ rằng quen sống ở chùa nên thích sự yên tĩnh, chốn hồng trần phồn hoa chẳng lọt nổi mắt , ngày qua ngày chỉ thích ở cái ngọn núi khỉ ho cò gáy ăn chay niệm Phật.

mà đảo mắt khinh bỉ. Trong bụng thầm nghĩ: Thế thì khác gì hòa thượng ?

Lòng một ngàn, một vạn sự coi thường. Tuy chẳng tài cán gì nhưng kiếp tích đức nên đầu t.h.a.i . Từ nhỏ cung phụng như bảo bối, quen thói ăn chơi sa đọa, đèn xanh rượu đỏ, nên ghét nhất là loại giả bộ thanh cao như thế. Kết quả là phong thủy luân chuyển, cái "boomerang" cuối cùng đập trúng đầu .

Nửa năm , cùng đám thiếu gia ăn chơi đua xe đường núi đêm mưa gãy chân. Khó khăn lắm mới dưỡng thương xong, lòng ngứa ngáy chịu nổi, mới vài ngày tìm đám đó chơi liều mạng. Lần , nhưng hai đứa ngã đến tàn phế.

lủi thủi trốn về nhà, Giang Hoài Chu dùng đế giày vụt cho một trận tơi bời. Vụt xong, ông tuyên bố sẽ đóng gói ném lên núi để Yến Cảnh Hòa rèn luyện cho một trận.

cứ ngỡ ông chỉ hù dọa thôi nên chẳng để tâm, ai dè lão già chơi thật. Cơm trưa còn kịp ăn xong, đám vệ sĩ xách cổ nhét xe. Nghĩ đến đây, mũi cay cay, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Nghe Yến Cảnh Hòa vì thanh tịnh nên đặc biệt tìm một khu rừng sâu núi thẳm cách xa trung tâm thành phố, đừng là quán bar club, đến cái sóng điện thoại cũng chẳng lấy một vạch.

càng nghĩ càng thấy uất ức, cứ tưởng tượng đến cuộc sống tương lai là thấy cả rã rời, chẳng chỗ nào trút giận, đành căm phẫn đ.ấ.m mạnh nệm ghế, c.h.ử.i đổng một câu: "Yến Cảnh Hòa, cái đồ c.h.ế.t tiệt nhà !"

Chửi xong một câu vẫn thấy hả giận, định há mồm bồi thêm vài câu nữa cho bõ ghét thì bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng trầm thấp: "Không lớn nhỏ, gọi là ."

3.

rùng một cái, mất một lúc lâu mới định thần rằng âm thanh đó phát từ phía bên tay . Kể từ giây phút đám vệ sĩ khiêng khỏi cửa, biến cố xảy quá nhanh khiến chẳng còn tâm trí mà để ý thấy bên cạnh còn một nữa đang .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận