44
Đêm hôm đó, khi gặp Phó Hi, mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Sau năm năm, một nữa thấy cái gọi là “cốt truyện”.
trong cốt truyện chẳng còn gì cả.
Không Từ Cẩm An thuở bé.
Không Phó Hi xuất hiện muộn.
Thậm chí là , bất kỳ lời thoại tương tác nào của các nhân vật từng hiện diện.
chỉ thấy ba dòng chữ lạnh lẽo như phán quyết:
【Nữ chính: Lâm Khê. Nam chính: Từ Cẩm An.】
【Cốt truyện phá hủy đang sửa chữa — Hình phạt dành cho nữ phụ phá hoại cốt truyện: Phó Hi.】
【Gợi ý kết cục: Hãy yêu mà bạn yêu.】
45
“Chị ơi.”
Từ Cẩm An tỉnh dậy.
Cậu vẫn giống hệt như ngày đầu tiên, tay cầm một ly sữa nhẹ nhàng đẩy cửa bước , ánh mắt chớp chăm chú.
Chỉ là, vẫn đang mặc bộ đồ hầu gái vặn mà mặc cho tối qua.
liền đưa tay day trán: “Thay bộ đồ đó .”
“Chị thích ?”
Từ Cẩm An nắm lấy tay , áp mặt lòng bàn tay , giọng khẽ khàng như một lời nũng: “Chị ơi, chị em gì em cũng đồng ý.”
Dáng vẻ hiền lành đến mức khiến khác thể nào giận nổi.
chỉ nhẹ nhàng xoa xoa má và dịu dàng dỗ dành:
“Vậy thì, thả Phó Hi ?”
Cơ thể lập tức cứng đờ.
Và ngay giây tiếp theo, liền lao lòng , và vùi mặt thật sâu n.g.ự.c .
“Vì… chị về.”
“Chị sẽ rời xa em nữa.”
46
Phó Hi Từ Cẩm An hành hạ đến phát điên.
Cũng chính từ miệng cô , điều gọi là “cốt truyện”, về vai trò nữ phụ, và tất cả những gì đằng màn sân khấu đó.
Hóa cô lừa dối chúng từ đầu.
Cốt truyện vốn dĩ nên nên bởi chính các nhân vật, thì cô cố gắng chiếm đoạt và thao túng, nên mới nhận về kết cục tự tự chịu.
“Em tin cốt truyện.” Giọng vang lên, vẻ bình tĩnh và cũng tràn đầy kiên định: “Lâm Khê, nếu là chị, thì dù là ai nữa, em cũng cần.”
Lần đầu tiên trong đời, mới cảm nhận rõ ràng đến thế, cảm giác yêu một cách mãnh liệt và dứt khoát đến nhường .
Trớ trêu , hiện tại còn bất kỳ ai thể ngăn cản nữa .
47
Từ Cẩm An đưa Phó Hi đến một trại phúc lợi giao cho chăm sóc ở đó phụ trách cuộc sống thường ngày của cô .
Một ngày khi đưa cô , chúng đang bận rộn chuẩn cho lễ đính hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/diem-dung-cua-trai-tim-odly/chuong-10.html.]
“Chị thương hại cô ?”
Từ Cẩm An bất chợt sang hỏi .
liền lắc đầu: “Cô đáng.”
Năm năm , chuyện đều do chính tay cô gây .
Vì , kết cục mà cô nhận lấy là đáng thương, mà là đáng đời.
Ngày chúng đính hôn, bà Từ cũng trở về từ ngôi chùa bà vẫn ở mấy năm nay.
Sau khi ông Từ qua đời, bà như bừng tỉnh một cơn mộng dài, từ đó liền chuyển đến chùa sống ẩn dật, là để chuộc tội cho ông .
Thực , khi Từ Cẩm An còn nhỏ, bà rõ tất cả những gì con trai chịu đựng.
“Lâm Khê, đây.”
Bà Từ đeo cổ tay một chiếc vòng ngọc.
Rồi bà nắm lấy tay và mỉm dịu dàng: “Chúc mừng con cốt truyện lừa gạt.”
ngỡ ngàng mở to mắt: “Lẽ nào …”
“Suỵt.” Bà khẽ : “Không là con, mà là khuất .”
Không một “nam chính cứu chuộc” nào cả, thì thế hệ kế tiếp còn xứng đáng nhận lấy sự thương hại?
Vì , ông Từ mới trút hết oán giận lên con trai.
Còn bà Từ, cũng chỉ là một nữ phụ đầy tội , sai nhưng cứu.
“Sau giao Cẩm An cho con đấy.”
Cẩm An, Cẩm An.
Tiền đồ như gấm, năm tháng bình an.
Chỉ cần luôn ở bên thì bi kịch sẽ bao giờ lặp thêm nữa.
48
“Chị ơi.”
Từ Cẩm An bước đến và tay còn ôm theo một bó hoa rực rỡ.
Lần là hoa hồng trắng nữa, mà là sắc đỏ nồng nàn nhất.
“Đã đính hôn , em còn gọi là chị nữa chứ?”
Hôm nay, biệt thự trong vườn rộn ràng hơn bao giờ hết.
Vị tổng giám đốc Từ trong mắt luôn khó gần và thất thường, hôm nay như thần linh nhập , từ khóe mắt đến đuôi lông mày đều ánh lên nét dịu dàng.
“Em cũng .” Cậu khẽ : “Chị còn nhớ đầu tiên chúng gặp , em cũng gọi là chị ?”
“Nhớ chứ, em còn ném rắn độc cho chị nữa đấy.”
Từ Cẩm An cúi đầu và nhẹ nhàng ghé sát tai : “Vậy thì hôm nay, coi như là thủy chung.”
“Từ nay về , em sẽ gọi là chị nữa… mà gọi là vợ sắp cưới, ?”
Đương nhiên là .
Hôm nay ánh mặt trời ấm, như thể cả bầu trời cũng đang cùng chúng chia sẻ niềm vui rạng rỡ .
Từ Cẩm An cúi đầu thành kính đeo chiếc nhẫn đính hôn tay .
bật hỏi đang nghĩ gì mà im lặng thế.
“Đang nghĩ… đến ngày chính thức cưới chị sẽ như thế nào.”
Vào những ngày tháng hoa cỏ mướt xanh như thế .
Mỗi một ngày của chúng , đều như đang thành kính kể câu chuyện tình yêu.
(Hết)