ĐÊM TÂN HÔN NGỬA BÀI VỚI BIỂU CA, SUÝT THÌ THẬN HƯ MÀ CHẾT

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nghĩ thầm, dù cũng là biểu ca, nên quá khắt khe, thế là hào phóng : "Huynh cứ yên tâm, sẽ nuôi dạy mấy đứa trẻ thật , một hiền thê đắc lực. Huynh yêu cầu gì cứ việc đề đạt, chúng cùng bàn bạc."

Huynh mặt cảm xúc chằm chằm : "Cho nên, vẫn định tiếp tục một biểu ham chơi mặt mẫu , đại tiểu thư trong phủ, còn chỉ là một phu quân danh nghĩa?"

Ta gượng gạo, tự , đúng là vô tâm thật. nào xứng thê t.ử của một vị Thám hoa cơ chứ? Đừng đùa nữa, ở cạnh cứ thấy như đang khinh nhờn thần thánh ! Cho nên... đêm nay cứ tự nhiên nhé!

Nghĩ đoạn định chuồn lẹ, nào ngờ mới lên tóm c.h.ặ.t cổ tay, đè xuống giường. Huynh cúi xuống sát mặt , vẻ tuấn tú yêu mị đó áp sát khiến choáng váng. Trong đầu lúc đó nảy ý nghĩ bậy bạ: "Nếu mà ở thanh lâu, chắc chắn sẽ là 'con gà đẻ trứng vàng' mất!"

Ta tự vả một cái trong lòng. Sắp ăn đòn tới nơi mà còn tâm trí nghĩ . Ta định lên tiếng xin tha mạng, nào ngờ b/óp nhẹ c/ổ , lạnh lùng hỏi: "Hửm? Biểu , vẻ là hiểu chuyện nhỉ?"

Ta còn kịp phản ứng, bồi thêm một câu: "Ta thừa nhận chút giao dịch ở đây, nhưng ... đồng ý."

Hơi thở nóng hổi ngay bên tai, khẽ gọi một tiếng: "Biểu ."

15

Sau đó, nở một nụ mê hoặc. Ta chính thức sụp đổ.

Môi đỏ, da trắng, đôi mắt phượng dài với hàng mi đen láy. Di mẫu là một đại mỹ nhân, thừa kế vẻ đó. Lúc mỉm , rõ ràng là đang dùng mỹ nam kế để dụ dỗ . Ta nín thở, sợ tan biến khoảnh khắc .

Huynh ghé sát , lùi , hỏi: "Biểu , thường xuyên theo mẫu ngoài ăn chơi đàn hát, chẳng lẽ thử xem 'chuyện đó' rốt cuộc là mùi vị thế nào ?"

Hơi thở phả tai, cổ, môi ... Ngứa ngáy, mời gọi, gợi lên bao suy tưởng. Ta gần thêm chút nữa, nhưng lùi , chỉ mỉm đầy khiêu khích: "Biểu , nào cũng tỏ hiểu đời, thấy mệt ? Cái vẻ 'cáo mượn oai hùm' đó của , ai mà chẳng vẫn còn là một đóa hoa ai hái."

16

Ta thẹn quá hóa giận, định bỏ chạy nhưng giữ c.h.ặ.t. Ta chỉ lớn tiếng quát khẽ: "Huynh bậy!"

Huynh . Trước nay thấy biểu ca như thế bao giờ. Bình thường bày cái mặt "phàm nhân các xứng thấy ". Nhìn lúc , thật sự mê hoặc.

Huynh dùng môi chạm nhẹ môi , hỏi: "Cảm giác thế nào?" Ta l.i.ế.m môi, chẳng gì, chỉ thấy ngọt. Ánh mắt tối sầm , chằm chằm môi . Ta ngượng ngùng dời mắt chỗ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-tan-hon-ngua-bai-voi-bieu-ca-suyt-thi-than-hu-ma-chet/chuong-3.html.]

Giọng khàn : "Biểu , lưỡi đỏ, bệnh ?" Ta ngơ ngác: "Làm... chứ." Huynh đáp: "Để xem nào."

17

Ngón tay thon dài của ấn lên khóe môi , đưa trong, khẽ khuấy động. Cảm giác đó khó chịu kỳ lạ. Ta chạy, nhưng chẳng chạy , chỉ ngây .

Gương mặt cực kỳ nghiêm túc: "Để chữa cho ." Nói , áp sát, lưỡi quấn lấy lưỡi... Mắt trợn trừng kinh ngạc. Huynh đưa tay che mắt . Cả mềm nhũn, nóng bừng như lửa đốt. Ta đẩy , nhưng đôi tay vô thức vòng qua cổ .

Tiếng từ chối hóa thành những tiếng rên rỉ khiến chính cũng đỏ mặt. Dù cũng thành , phu quân của hôn thế , thật khó mà đẩy . Hơn nữa, con gái cũng lòng hiếu kỳ mà!

Đến khi kết thúc, là nửa đêm. Cả hai chúng đều đẫm mồ hôi, thở dồn dập. Thật là hổ c.h.ế.t ... Ta định trùm chăn kín đầu thì biểu ca : "Thêm một nữa nhé, biểu ." Ta: "..."

18

Trưa hôm mới tỉnh dậy. Nha bảo quá giờ ngọ. Ta giật định dậy thì cái eo suýt chút nữa thì gãy đôi. Ta bùng nổ !

Sau khi tắm rửa chải chuốt, sang viện của di mẫu. Người đang tính sổ sách. Thấy đến, vội kéo tay hỏi: "Tấn nhi bắt nạt con ?" Ta đỏ mặt đáp: "Dạ... cũng hẳn."

Nghĩ nghĩ , cảm giác cũng khá thoải mái. Không ngờ biểu ca như một khúc gỗ mà chuyện đó chu đáo, nhẹ nhàng. Quả nhiên là học, kinh nghiệm đầy .

Ta uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà di mẫu chuẩn . Đó là một loại d.ư.ợ.c đặc biệt của , mỗi tháng uống một viên là . Ngồi chuyện và ăn cơm với di mẫu xong, về viện của . Thành một mà mệt bở tai.

Ta và di mẫu hẹn là bắt đầu chọn hai thông phòng cho biểu ca. Việc chọn thật kỹ, vì còn là mẫu của mấy đứa nhỏ nữa.

Đang mơ màng suy tính, bỗng nhiên rèm cửa vén lên. Giọng thanh lãnh của biểu ca vang lên: "Muội cái gì mà trông gian xảo thế?"

Ta gương, thấy đang ngay lưng . Ta giật , cau hỏi: "Sao tự tiện khuê phòng của thế hả!"

Đây là khuê phòng thơm tho của , từng gã nam nhân hôi hám nào bước chân !

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận