"Nó dám hài lòng?!" Thiên Đế tức giận: "Hắn dám gọi ngươi là yêu? Ta thấy thằng nhóc là chán sống !"
Hắn triệu Thiên Thanh, nghiêm khắc giáo huấn :
“Thiên Thanh, nhờ ngươi chỉ bảo cho Khanh Khanh. Thân là đế quân chưởng quản luật pháp thiên đình, ngươi chỉ bảo thành cái kiểu ?"
Ta nghi ngờ Thiên Đế đang âm thầm mắng , nhưng chứng cớ.
"Ta phạt ngươi cùng nàng luân hồi, tiếp tục ở phàm trần chỉ bảo nàng, cho đến khi nàng trở nên đắn!"
Thế là, Thiên Thanh và cùng đ.á.n.h rơi xuống phàm trần, đầu t.h.a.i cùng lúc.
Tuy nhiên, ngoại trừ đầu t.h.a.i thành còn nhiều đầu t.h.a.i thành các loại chim nhỏ.
thì khác.
Hắn đầu t.h.a.i thành một bụi cỏ Thanh xà.
Kiếp đầu tiên, năm mười lăm tuổi, bắt đầu nhớ chuyện thiên giới, cho nên mỗi ngày đều bón phân cho , mỗi ngày việc nhiều nhất chính là sờ cành lá của , với :
"Thiên Thanh, ngươi đáng thương quá , đến chuyện cũng ."
Thỉnh thoảng chạm hoa của , mỗi chạm , cành lá đều sẽ run lên khe khẽ.
Ta đoán nhất định là ngứa ngáy, vì càng ngày càng thích chạm nhị hoa của .
Ở kiếp thứ hai, biến thành một con chim nhỏ, tuổi cập kê, vì một chút ký ức cũng nhớ .
mà, ị nhiều phân lên cành lá của , thậm chí còn ngừng mổ lên cánh hoa của , cánh hoa rách tả rách .
Có lẽ vì tàn phá quá dữ dội nên ngày nào cũng sức đón nhận những tinh hoa của nhật nguyệt.
Bình thường thực vật cấp thấp đều mất ít nhất ba ngàn năm mới thể tu luyện thành hình , nhưng sự t.r.a t.ấ.n của , chỉ ba trăm năm điều đó!
Ở mỗi kiếp , chỉ cần lấy trí nhớ, nhất định sẽ nhạo là tiểu yêu cấp thấp.
Hắn mỗi ngày đều ngừng chăm chỉ luyện tập công pháp, dường như thể thoát khỏi phận “yêu tinh”.
Chỉ đáng tiếc, ba ngàn năm , vẫn là yêu quái.
Ở kiếp , qua đời khi còn nhỏ, là cha và thúc phụ nuôi dưỡng .
Năm mười ba tuổi, sơn trang tả hữu hộ vệ tấn công, thúc phụ đưa chạy trốn.
Cha và 384 dân trong thôn đều bọn chúng độc ác hút sống linh hồn.
Sau khi nhớ chuyện, liền bắt một con rắn yêu, đặc biệt diễn một vở kịch là để thu hút Thiên Thanh.
Gần đây sông núi dị động, cũng nên để thế nào là bản lĩnh, thế nào là rộng lượng .
, giả vờ như hiểu gì, đồng ý lời cầu hôn của .
Vào ngày cưới, sẽ nhốt trong kết giới, để thấy rộng lượng đến mức nào.
Ta thể một đại chiến Yêu vương mà sự giúp đỡ của .
Duyên Tròn Mộng Lành
Hắn chỉ cần lặng lẽ kết giới quan sát, thậm chí còn trả tiền xem.
Không đúng...hình như quên mất điều gì đó!
Ta xoa xoa đầu: Mỗi một kiếp, đều sẽ tìm thấy ngày cập kê!
Tại ?!
Khi nữa về phía , thấy sắc mặt gì còn vẻ tái nhợt nữa, sớm thần sắc tươi tỉnh sảng khoái !
Hắn nhàn nhạt : “Khanh Khanh, đêm nay là đêm tân hôn của chúng …”
Sau đó, thấy tiếng lòng của : Cuối cùng cũng đợi đến ngày , thể quang minh chính đại ăn nàng !
Ta c.h.ế.t lặng. Không vì câu . Mà là vì ánh mắt . Ánh mắt đó… còn là ánh mắt của một bụi cỏ bón phân ba trăm năm, cũng ánh mắt của một tiểu yêu nhạo suốt mấy ngàn năm.
Đó là ánh mắt của kẻ săn mồi kiên nhẫn chờ đợi con mồi tự bước lưới.
Ta nuốt nước bọt.
“Ngươi… ngươi nghĩ cái gì?”
Hắn khẽ nhếch môi, nụ ôn hòa đến đáng sợ.
“Ta nghĩ gì ?” Hắn bước tới một bước.
Ta lùi một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/day-dua-cung-su-phu-di-qua-van-kiep/8.html.]
Sau lưng là giường cưới.
Hỏng .
Rất hỏng .
Ta chằm chằm .
“Thiên Thanh… ngươi nhớ từ khi nào?”
Hắn trầm mặc một thoáng.
“Kiếp đầu tiên.”
Ta: “……”
“Lúc nàng mười lăm tuổi bắt đầu bón phân cho . Lúc nàng mỗi ngày đều sờ nhị hoa của .”
Ta: “………………”
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt thoáng hiện ý sâu kín:
“Ta vì ngứa.”
Ta cảm thấy đầu sắp nổ tung.
“Vậy ngươi run gì?!”
Hắn cúi xuống sát bên tai , giọng thấp và khàn:
“Là vì nàng chạm chỗ nhạy cảm nhất của .”
Ta suýt nữa đập đầu cột giường tự vẫn.
“Cho nên…” run giọng, “ngươi mỗi một kiếp đều tìm đến ngày cập kê… trùng hợp?”
“Không.”
“Ngươi cố ý, vì ?”
Hắn lâu. Lâu đến mức nụ mặt biến mất, chỉ còn sự dịu dàng kỳ lạ.
“Vì sợ nàng quên .”
Giọng lớn.
tim bỗng thắt .
“Ba trăm năm hóa hình, là vì nàng. Ba ngàn năm vẫn thành tiên, là vì nàng. Ta tiên. Ta kẻ thể cạnh nàng.”
Ta ngây .
Bao nhiêu năm qua, chỉ thấy liều mạng tu luyện, tưởng rằng chấp niệm thoát khỏi phận yêu tinh.
Hóa …
Hắn thoát khỏi phận “ xứng”.
Hắn chậm rãi tiến đến, ánh mắt sáng rực:
“Khanh Khanh, nàng cho thấy thế nào là rộng lượng.”
Hắn nâng cằm lên.
“Vậy cũng nên cho nàng thấy thế nào là kiên nhẫn.”
“Ta chờ nàng ba ngàn năm. Chờ nàng từ thiên giới đến phàm trần. Chờ nàng nhớ . Chờ nàng trưởng thành.”
Hắn cúi sát, giọng trầm thấp như gió đêm.
“Đêm nay, ai đến phá hỏng hôn lễ của chúng .”
Ta mà tim đập loạn. Rồi đó bỗng bật . Lần đầu tiên trong nhiều kiếp, chủ động kéo tay áo , khiến khựng .
Ta , chậm rãi :
“Thiên Thanh.”
“Kiếp cần tìm ngày cập kê.”
“Ta sẽ tìm ngươi .”
Ngoài phòng, đèn l.ồ.ng lay động. Ba ngàn năm dây dưa, cuối cùng cũng đến hồi viên mãn.
Hoàn văn