Về đến cổng khu chung cư, Tiêu Tiêu tỉnh rụi. Cô nàng tự xuống xe một , cần chúng dìu. Thế là trong xe chỉ còn và Ôn Hữu.
địa chỉ, chiếc xe từ từ lăn bánh.
Không ai một lời nào. Không khí ngập tràn sự gượng gạo. thực sự chịu nổi nữa, bèn lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.
"Cậu học Trung học Số 7 ven sông ?"
"Ừm." Thái độ của lạnh nhạt.
... Sao thấy sượng trân hơn trời!
cúi đầu, "Ờ" một tiếng: " cũng thế."
Im lặng vài giây, đột ngột hỏi: "Chị từng gặp ?"
khựng , cố lục lọi trí nhớ một lượt.
"Hình như... là . Hai chúng cách một khóa, chắc cũng từng thấy nhỉ."
Thư Sách
Ôn Hữu đáp lời. cũng rõ nét mặt của . Trong xe chìm lặng. Mãi cho đến khi Ôn Hữu đưa về tận lầu chung cư nhà , mới lí nhí "Cảm ơn", vội vã mở cửa xe, định bụng chạy trốn khỏi cái gian ngượng ngùng .
Kết quả, bước hai bước, tiếng mở cửa xe vang lên phía .
Ôn Hữu gọi giật : "Nhậm Mộng Mộng."
đầu.
Cậu cạnh xe, ánh đèn đường vàng vọt, đường nét khuôn mặt toát lên sự dịu dàng m.ô.n.g lung. Cậu thẳng , bất chợt lên tiếng:
" từng thấy chị.
Cũng luôn nhớ rõ chị.
Bao nhiêu năm nay, chị cùng với những bức họa đó, vẫn luôn ở mãi trong tim , từng rời ."
18
Không hiểu , trong khoảnh khắc đó, bỗng nhớ một chuyện xảy từ nhiều năm về .
Mùa hè năm , ngay khi kỳ thi đại học kết thúc, ai đó để một bức tranh bàn của .
Trong tranh, một thiếu nữ mặc đồng phục sách bóng cây ngô đồng rợp mát, mái tóc dài đen nhánh xõa xõa vai. Bối cảnh phía là bầu trời xanh thẳm bao la và sân thể d.ụ.c rộn rã ánh mặt trời. Ở góc cùng bên của tờ giấy vẽ, ký một chữ "W" nhỏ xíu.
Lúc đó chỉ nghĩ là bạn học nào đó tặng quà chia tay, nên cứ thế kẹp bừa giữa một cuốn sách. Sau nhắn hỏi trong group lớp, nhưng tuyệt nhiên ai nhận. cũng đành để nó trở thành một bí mật lời giải, vùi lấp trong cái mùa hè phai nhạt theo làn gió .
Còn hiện tại, Ôn Hữu đang mặt , chủ động nhắc về bức họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dang-mang-day-a-cuc-cung/4.html.]
"Cho nên..." Một suy đoán dần hiện lên trong đầu . ngước Ôn Hữu, giọng chút run rẩy: "Người vẽ, đều là ?"
Như trút gánh nặng, khẽ gật đầu.
"Vậy thích từ lâu..."
"Cũng là chị."
Tháng bảy oi ả, bầu trời rợp , tiếng ếch nhái râm ran càng tăng thêm sự tĩnh lặng của màn đêm. Cuối cùng, tất cả đều giấu nổi tiếng tim đập thình thịch của .
như thấy hàng ngàn bong bóng màu hồng bay lên quanh .
Và , khi Ôn Hữu chầm chậm bước về phía , những bong bóng dần dần vỡ òa.
Cậu ngay mặt , đôi mắt còn sáng rực hơn cả bầu trời đầy .
"Nhậm Mộng Mộng, bạn gái nhé."
19
Sau đêm đó, và Ôn Hữu chính thức ở bên .
Ông trời giống như đang trêu đùa . Dù trí tưởng tượng của phong phú đến cũng bao giờ ngờ tới: Hóa ngay từ đầu, Ôn Hữu thích , còn thích suốt bấy nhiêu năm trời.
nếu suy ngược thì nhiều chuyện vô lý cực kỳ. Ví dụ như lúc mới bắt đầu, tại lạnh lùng với như thế? Tại cứ hết đến khác phũ phàng từ chối sự chủ động lấy lòng của ?
Về mấy câu hỏi , Ôn Hữu chỉ dùng đúng một lý do để thoái thác:
"Bởi vì chị quá nhiều 'Bảo nhi'. Nếu bắt chị nỗ lực theo đuổi một chút, em sợ chị sẽ quên em ngay lập tức."
"..."
cặn bã đến mức đó chứ.
"Cho nên đành lòng vì mà đêm ngủ , ăn nuốt trôi ? Trao chân tình nhẫn tâm cự tuyệt hết tới khác!"
Ôn Hữu: "..."
Ôn Hữu: "Diễn lố đấy."
" mặc kệ, ngoan ngoãn nhận sai với , nếu thèm bạn gái nữa!"
gục đầu vờ tu tu, nhưng đợi nửa ngày vẫn thấy động tĩnh gì.
rón rén ngẩng đầu lên nhòm một cái.
Cậu đang mỉm : "Ồ, mới thế chán ?"
"..."
Nói cái gì linh tinh hả.
định mở miệng phân bua, đột nhiên túm c.h.ặ.t cổ tay, dùng lực kéo mạnh một cái, liền ngã nhào lòng .
Hơi thở hormone đầy tính xâm lược phả thẳng mặt. Cậu đỡ lấy eo , ép sát l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của . Cậu cúi đầu, chậm rãi sát gần. Đến khi ch.óp mũi của cả hai chỉ còn cách một chút xíu, ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt .
Ngay khi nụ hôn nồng nhiệt rơi xuống, thấy một giọng khàn khàn, trầm ấm đầy mê hoặc:
" mà, muộn . Chị chạy thoát , tỷ tỷ."
(Hết)
Vậy là trọn vẹn bộ truyện nhé! Chúc mừng "Nhậm tiểu thư" tán đổ thành công thanh mai trúc mã thầm mến bao năm.