“ còn đại phu tên là gì nữa?” Phó Minh Nguyệt hỏi.
“ tên Tô Vân Vi, cứ gọi là Vi Vi là .”
“Vậy cô cũng gọi là Minh Nguyệt nhé.” Phó Minh Nguyệt nhếch khóe môi, hôm nay nàng kết giao thêm một bạn .
Hai một một bước qua ngạch cửa. Tô Vân Vi con đường lát đá ẩm ướt, ngẩng đầu quanh, những cửa tiệm trong tầm mắt đều cửa đóng then cài. Chóp mũi dường như còn vương vấn mùi hương trầm.
Tô Vân Vi nghi hoặc trái ngó , xác nhận cửa tiệm nào mở cửa, bèn hỏi: “Sao ở đây mùi hương trầm thế?”
Phó Minh Nguyệt chỉ đỉnh tháp cao chót vót đằng xa, đáp: “Nhìn kìa, đó là chùa Tướng Quốc, cho nên cô mới ngửi thấy mùi hương trầm đấy.”
“Chùa chiền?” Tô Vân Vi theo ngón tay nàng, đúng lúc tiếng chuông chùa vang lên!
“Vậy đây là chỗ nào, tại cửa tiệm nào mở cửa cả?” Tô Vân Vi truy hỏi.
Phó Minh Nguyệt lập tức đỏ bừng mặt, ấp úng : “Bởi vì... bởi vì... nơi đều là kỹ viện!”
Tô Vân Vi: “........”
VÃI CHƯỞNG!!
Vậy... cái tên Minh Chiêu là... kỹ nam (trai bao) !
Cô sống hơn hai mươi năm nay, đây là đầu tiên thấy kỹ nam, còn là một kỹ nam nhan sắc tồi, trong lòng chút kích động.
Phó Minh Nguyệt thấy cô im lặng, tưởng cô đang hối hận vì cứu Minh Chiêu, bèn dò hỏi: “Cô đang hối hận vì cứu Minh Chiêu ?”
“Đương nhiên là ! Trong mắt , nghề nghiệp phân biệt sang hèn.” Tô Vân Vi chút ngại ngùng, gượng: “ chỉ là đầu tiên đến chỗ , chút kích động tò mò thôi.”
Sự thẳng thắn của Tô Vân Vi khiến Phó Minh Nguyệt thầm mắng lòng tiểu nhân, ơn cứu mạng nên vấy bẩn bởi những suy nghĩ đó.
Nàng đẩy Tô Vân Vi lên xe ngựa, đó cũng trèo lên theo.
...
Xe ngựa nhanh đến Phó phủ, Tô Vân Vi cùng Phó Minh Nguyệt xuống xe.
Tòa dinh thự hào hoa, khí phái đập mắt khiến Tô Vân Vi kìm mà há hốc mồm.
Đây chính là nhà của giàu nè. Cô ở hiện đại dù cày cuốc kiếm tiền mấy trăm năm cũng chẳng ở nổi cái nhà thế .
Mang theo sự kinh ngạc và tò mò, Tô Vân Vi theo Phó Minh Nguyệt từ cửa hông bước Phó phủ.
Vừa mới cửa đụng một cô bé tỳ nữ búi tóc song nha, vội vã gọi Phó Minh Nguyệt là tiểu thư.
“Tiểu thư! Cuối cùng cũng về !”
“Thế nào Lục Chi, ca ca bọn họ phát hiện vắng mặt chứ?”
Lục Chi cúi đầu , phía nàng đột nhiên xuất hiện một bóng già nua hơn.
“Nhị tiểu thư! Nô tỳ đợi lâu, Lão gia và Phu nhân đang đợi ở tiền sảnh.” Người hầu già mặt nở nụ , cung kính động tác mời.
Tô Vân Vi thấy Phó Minh Nguyệt sững sờ tại chỗ. Nàng bảo là lén lút chuồn ngoài, giờ xem , chắc là phát hiện .
Sẽ liên lụy đến đấy chứ?
“Vi Vi, lẽ phiền cô cùng một chuyến .” Phó Minh Nguyệt đầu cầu khẩn.
“Được thôi, dù cũng chẳng việc gì.” Tô Vân Vi đón lấy hòm t.h.u.ố.c trong tay nàng, khoác lên vai. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cứ thôi.
...
Tô Vân Vi theo bọn họ xuyên qua hành lang dài dằng dặc, đó qua một con đường nhỏ rải đầy các loại hoa tươi. Đám hầu bên đường kẻ thì vội vã, thì cúi đầu quét tước, thì bê vác đồ đạc, thậm chí còn tốp năm tốp ba tụ tập tán gẫu. hễ bóng dáng Phó Minh Nguyệt xuất hiện, đám hầu như ấn nút tạm dừng, lập tức ngừng tay ngừng miệng, cúi đầu nín thở, cung kính đồng thanh hô: “Chào Nhị tiểu thư!”
Còn Phó Minh Nguyệt dường như quá quen với cảnh , nàng chỉ việc ngẩng cao đầu bước .
Tô Vân Vi tà váy lay động vì bước vội vã của Phó Minh Nguyệt, cảm giác đau nhức vai ập tới, cô xốc hòm thuốc, cố gắng đổi vị trí dây đai vai.
Không bao lâu, vòng vèo đến mức Tô Vân Vi chẳng còn nhớ nổi đường về, Phó Minh Nguyệt mới chịu dừng .
Nàng xoay , thấy vẻ mặt ỉu xìu của Tô Vân Vi, lập tức nhảy đến mặt cô.
“Vi Vi, chúng thôi,” định đưa tay giành lấy hòm thuốc.
“Không cần , tự cầm .” Tô Vân Vi nghiêng tránh . Đến địa bàn nhà , vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
Lục Chi bên cạnh tiểu thư nhà nhỏ nhẹ với một cô nương ăn mặc kỳ quái, trong lòng khỏi thầm thì: “Tiểu thư cứ thích kết bạn với mấy kỳ lạ thế nhỉ, Minh Chiêu là một, cũng .”
Tô Vân Vi và Phó Minh Nguyệt sóng vai cùng , còn bước cửa lớn tiền sảnh, bên trong truyền tiếng đàn ông trầm thấp đầy giận dữ.
“Bà đứa con gái ngoan bà chiều hư kìa, ca ca ruột thịt cửu t.ử nhất sinh từ chiến trường trở về, nó thế mà tiếng nào lẻn ngoài. Lẻn thì thôi chớ, giữa ban ngày ban mặt nó chui cái chốn bẩn thỉu như ngõ Lục Sự.” Người đàn ông giận dữ đập bàn, thở hồng hộc: “Nó cái gì? Muốn ném hết thể diện của cái phủ xuống bùn cho giẫm đạp hả?”
“Ây da, đừng giận! Đừng giận mà!” Một vị quý phu nhân mặc y phục màu tím hoa phong tín t.ử bên cạnh, đang dùng khăn lụa vuốt n.g.ự.c cho đàn ông đang nổi cơn tam bành.
“Chắc là Minh Nguyệt việc gấp nên mới ngoài, Trường An cũng sẽ trách con bé .”
“Phải , Trường An.” Quý phu nhân nhanh chóng liếc mắt về phía Phó Trường An đang ngay ngắn bên cạnh sảnh, hiệu cho đỡ vài câu.
Chỉ thấy tên Phó Trường An ngón tay mân mê chén ngọc, nhẹ nhàng đưa lên môi. Hơi nước từ nóng trong chén ngọc bốc lên nghi ngút, chỉ thể rõ khóe miệng đang nhếch lên của : “Phó Minh Nguyệt? Còn mau đây.” Nói xong liền uống cạn chén .
Người đàn ông nóng nảy và vị quý phu nhân chính là cha ruột và kế của hai em Phó Minh Nguyệt và Phó Trường An: Phó Lệ và Đỗ Âm Âm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-nguoi-nhu-cuu-hoa-hai-sao-hai-ca-tuong-quan/chuong-3-han-la-ky-nam.html.]
Hai cùng chằm chằm về phía Phó Minh Nguyệt bước .
Chỉ là họ ngờ, lưng Phó Minh Nguyệt còn một cô nương ăn mặc kỳ dị theo.
Phó Lệ đang cơn thịnh nộ thấy Tô Vân Vi, tức khí công tâm suýt chút nữa phun một ngụm máu. Cái đứa con gái rốt cuộc là giống ai, quen mấy đứa bạn kỳ quái thế .
Ông động tác phòng thủ che chở cho Đỗ Âm Âm bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Phó Minh Nguyệt! Mày bày mấy trò quái gở gì nữa đây.”
“Cô là ai?”
Tô Vân Vi ngẩn ngơ một bên, bỏ ngoài tai những lời lẽ mấy thiện chí của Phó Lệ. Lúc trong mắt cô chỉ soái ca như tạc tượng đang ngay ngắn bên sảnh .
Đây là đầu tiên cô tiếp xúc ở cự ly gần với một soái ca nhan sắc kinh thiên động địa thế .
Phó Trường An cảm nhận ánh nóng bỏng , tầm mắt từ từ rơi Tô Vân Vi. Mang theo khí chất thiếu niên hừng hực, nhưng ánh mắt như hồ nước phẳng lặng, chút gợn sóng.
“Phụ , cô là đại phu con mời về chữa bệnh cho Tổ mẫu, Tô Vân Vi.”
Chữa bệnh cho Tổ mẫu? Mày Tô Vân Vi nhíu , đồng ý chữa cho Tổ mẫu cái gì đó của Phó Minh Nguyệt bao giờ thế, chẳng chút ấn tượng nào .
“Cô ? Chữa cho ?” Phó Lệ cô nương mặt cũng trạc tuổi con gái , căn bệnh mà ngay cả ngự y trong cung cũng bó tay, một con nhóc miệng còn hôi sữa như cô ? Mà chữa?
“Phó Minh Nguyệt, mày đang lừa cha đấy chứ?”
“Không , , tuyệt đối .” Phó Minh Nguyệt vội vã xua tay, : “Cô ngay cả bệnh của Minh Chiêu cũng chữa , bệnh của Tổ mẫu cô chắc chắn sẽ chữa .”
Nhắc đến Minh Chiêu, Phó Lệ đầu Đỗ Âm Âm, hỏi: “Minh Chiêu là ai?”
Đỗ Âm Âm vẻ mặt khó xử, ấp úng nên lời.
“Minh Chiêu chính là một tên kỹ nam trong ngõ Lục Sự.”
Giọng rõ ràng của Phó Trường An vang lên lưng Phó Lệ, sắc mặt ông lập tức đỏ bừng, gầm lên giận dữ: “Phó Minh Nguyệt!!!!”
Cô gái cạnh Tô Vân Vi run b.ắ.n , đầu rụt như chim cút, nhưng vẫn cố tiếp: “Phụ , con tìm Minh Chiêu chỉ vì bệnh nặng, xung quanh đều trúng tà, ma đoạt xác, nhưng con tin.”
“Con tốn bao công sức mới tìm Vi Vi, y thuật của Vi Vi cao siêu, thế mà thật sự kéo Minh Chiêu từ quỷ môn quan trở về.”
“Phụ tin con, cũng xin hãy tin tưởng y thuật của Vi Vi.”
Tô Vân Vi vẻ mặt kinh ngạc, nàng đang ? Y thuật cao siêu? Mình chỉ là một bác sĩ bình thường thôi mà, sợ nhất là khác đội mũ cao cho đấy.
Lát nữa nhất định tháo cái mũ cao xuống mới .
“Đưa cô gặp Tổ mẫu.” Phó Trường An dậy từ lúc nào, giọng gấp gáp.
“Trường An, phận của cô gái còn rõ...” Lời của Phó Lệ còn hết Phó Trường An cắt ngang.
Phó Trường An: “Phụ , bệnh của Tổ mẫu kéo dài mấy tháng nay. Những ngày qua, t.h.u.ố.c thang như nước chảy, đại phu phủ nườm nượp, nhưng... chẳng chút tác dụng nào.” Hắn ngừng một chút, liếc Tô Vân Vi trong bộ đồ kỳ quặc, thần sắc kiên định: “Thử xem , phụ !”
Phó Lệ Đỗ Âm Âm bên trái, Phó Minh Nguyệt bên , một lát , cuối cùng hít sâu một : “Thử thì thử.”
“Đi, đưa Tô đại phu đến viện Triều Huy.”
Tô Vân Vi: “.........”
Tình huống gì đây??
Sao tự nhiên đẩy thế .
Tô Vân Vi !!!
Một đám lập tức rầm rộ chuyển hướng sang viện Triều Huy.
Đám tỳ nữ đang bận rộn trong viện thấy đến, vội vã trong thông báo.
“Cẩm Tú ma ma, Lão gia bọn họ đến .”
Còn đợi bên trong trả lời, Tô Vân Vi một bàn tay phía đẩy thẳng trong phòng.
Chậc. Tô Vân Vi nhíu mày thả cái hòm t.h.u.ố.c vai xuống đất, vật nặng rơi xuống bất ngờ, phát tiếng động lớn.
Cô đầu, ánh mắt rơi bàn tay nãy giờ vẫn đẩy . Tuy đen một chút, nhưng khá thon dài.
Người cũng trai phết.
Ngay khi Tô Vân Vi định mở miệng mắng , thấy đàn ông đối diện ném cho một nụ ôn hòa.
Tô Vân Vi: “........”
Mỹ nam kế!!!
Cô trúng chiêu !
“Là Lệ nhi đến đấy ?” Một giọng nữ khàn khàn nhưng nhu hòa truyền từ tấm bình phong thêu bướm lượn mẫu đơn, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Vân Vi.
Đỗ Âm Âm lập tức thiết khoác lấy tay Tô Vân Vi, : “Ây da, , bọn con đều đến thăm đây ạ.”
Phó Minh Nguyệt theo , Phó Trường An thì xách cái hòm t.h.u.ố.c cô vứt đất lên, cùng vòng qua bình phong, đưa đến mặt Tổ mẫu.
“Cô nương là.......”
Đỗ Âm Âm thấy chồng hỏi, vội đáp: “Mẹ! Đây là vị đại phu Minh Nguyệt đặc biệt tìm về cho , là thể chữa khỏi bệnh cho đấy ạ.”
Vương Yến Hồi tuổi quá ngũ tuần, tóc điểm hoa râm, từng là con gái duy nhất của Chiêu Vũ Hầu - tiền của triều đại Chiêu Cảnh. Cha qua đời, tái giá! Gia tộc sa sút, bà đành mang theo ba ngàn bộ hạ cũ của cha gả cho cha của Phó Lệ, tôn xưng là Khai Quốc Hầu của triều đại Chiêu Cảnh - Phó Tương!